|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#1
|
||||
|
||||
|
Kỷ niệm
Chuyện hoàn toàn hư cấu, mọi sự trùng lặp chỉ là ngẫu nhiên Chuyện xảy ra đã lâu mà với tôi vẫn mới như ngày hôm qua. Hè năm ấy như mọi khi, tôi lên Mátxcơva thăm em gái kết hợp lấy ít hàng về đặt hàng "còm"*, tất nhiên thằng Sơn em rể tương lai cũng hộ tống tôi trong chuyến đi này. Nghĩ đến lúc thằng bạn nối khố phải gọi mình bằng anh mà sướng. Của đáng tội cũng thấy tội nghiệp cho nó, đẹp trai, thư sinh hiền lành ít nói, bao em mơ tưởng, thế mà lại đâm đầu yêu con em gái tôi. Thư, em tôi dữ như hùm, mồm năm miệng mười, đến bố mẹ tôi hay chuyện hai đứa cũng thương thằng bạn tội nghiệp của tôi. Anh trai tôi hơn tôi tám tuổi, khi có tôi mẹ tôi rầu lòng vì bà mơ ước có cô con gái để bắt chấy rận lúc về già. Tôi bốn tuổi mẹ tôi sinh Thư. Khỏi nói, mẹ tôi nâng nó như nâng trứng mỏng, còn cha tôi cấm nói "không" với nó bao giờ. Hai thằng theo xe của thằng Vadim, cũng đi lên Mat lấy hàng về cho vợ bán. Nó còn hoàn cảnh bằng mấy bọn tôi. Vợ là sinh viên, chồng sinh viên, con gái hai tuổi. Không chạy chợ thì treo niêu trong cái thời buổi kinh tế thị trường mới bắt đầu ở Nga này. Thế là đáng ra ngồi tàu vài tiếng thì hai đứa vì ủng hộ tiền xăng cho thằng bạn mà lắc lư hơn 10 tiếng đồng hồ trên cái xe kopeika. Khởi hành từ 4 giờ sáng, phúc tổ bảy mươi đời là gần 3 giờ chiều Vadim thả chúng tôi xuống cửa ký túc xá học viện Timizarev. Thằng Sơn bấm thang máy tầng 9, tôi trợn mắt: -Thư ở tầng 6 mà. Thằng Sơn cười hì hì: -Thư chuyển lên đây tuần trước. Té ra cô nàng bây giờ chẳng buồn tâm sự với anh. Sơn nhìn tôi tủm tỉm: -Thư bảo chuyển đến ở cùng một em năm thứ ba, rất dễ thương. Lần này biết đâu mày đứng số. Nghe nó nói mệt nhọc mười phần giảm chín. Thư có đến một tá bạn gái mà tôi chẳng lọt được vào mắt xanh em nào. Tôi đi theo Sơn, phòng 936, nó dừng lại. Gõ cửa. Im lặng. Nó gõ tiếp,vẫn im lăng, mặt mũi nó bắt đầu nhớn nhác. Tôi gạt nó , gõ cửa bằng cả nắm đấm của mình. Có tiếng lạch cạch. Mặt mũi Sơn bắt đầu sáng sủa. Cửa mở, một bộ mặt lạ hoắc ngái ngủ thò ra. Chè hâm lại, gái ngủ trưa... Trông nàng chẳng có gì đặc biệt. Sáu điểm, tôi đánh giá. - Ôi, em xin lỗi... Giọng nói khiến tôi chăm chú nhìn nàng. -...Hai anh chờ lâu chưa ạ? Hai anh là Sơn và..a.`..a`.. Thắng có phải không ạ? Rồi, con em mình chắc suốt ngày chỉ kể về người yêu. -...Mời hai anh vào nhà. Mắt tôi không rời nàng. Đã lâu lắm tôi không được nghe giọng nói như của nàng. Nó chất đầy sự quan tâm và ấm tình người - cái thứ được coi như là xa xỉ trong xã hội bát nháo này. Nàng mở của cái phòng lớn trong block và tiếp: - Hai anh để đồ rồi rửa mặt, khăn xanh, bọn em treo bên phải nhé. Quay sang Sơn nàng tiếp: - Thư tý nữa sẽ về, anh đừng sốt ruột nhé. Tôi và Sơn quẳng bịch hai túi đồ xuống sàn. Bỗng có tiếng trẻ khóc giật. Đến lúc này hai thằng mới nhìn thấy một đứa nhỏ nằm trên giường. Hai đứa há miệng nhìn nhau. Nàng đi nhanh đến giường và bế đứa nhỏ lên. Nhìn dáng nàng cúi xuông ôm đứa nhỏ mà lòng tôi se lại ...à...á..à..à... ơi... Cái ngủ mày ngủ cho say Mẹ mày đi cấy đồng xa chưa về... Giọng nàng âu yếm cất lên. Tôi như thấy mây mù giữa trời hè tháng 6. Nàng quay ra hai thằng : - Em đặt cu Tũn, rồi hâm lại phở cho hai anh. Nàng tiến sang phòng bên, tôi mở cửa cho nàng. - Cám ơn anh. Nàng mỉm cười với tôi. Lòng tôi thắt lại. Nụ cười của nàng ấm áp chân tình làm sao. Rồi thì chúng tôi ăn phở trong im lặng. Thằng Sơn thì đâu có muốn nói chuyện với tôi, còn tôi thì vẫn như người mộng du. Nàng biến mất một lúc. Hai bát phở sạch bóng. Nàng lại hiện ra: - Hai anh ăn nữa không? - Không. Không hẹn cả hai thằng cùng đồng thanh. Mỗi thằng mải theo đuổi một ý nghĩ xám xịt. Ngay lập tức ba cốc trà chanh hiện ra. Bát bẩn biến ngay khỏi bàn. Cuối cùng thì nàng cũng ngồi xuống với chúng tôi. Một thoáng im lặng. Thằng Sơn phá sự tĩnh mịch: - Em là... - Em là Lan ạ. Anh là anh Sơn . Thư cho em xem nhiều ảnh của anh - Nàng mỉm cuời. Mũi thằng Sơn sắp vỡ đến nơi. Nàng quay sang tôi. - Anh là Thắng, anh của Thư - Tôi cất giọng. - Vâng, Thư cũng kể nhiều về anh. À, thì ra con bé vẫn chưa quên mất mình. Bỗng có tiếng cười ha há, he hé. Em gái tôi đã về... Cửa mở bốn năm cô tiến vào. Thế là: - Ôi giời ơi, bây giờ anh mới bò lên tới nơi hả. Giọng em gái tôi. - Hai anh mải đàn đúm ở đâu mà bây giờ mới tới. - Thư ơi, chắc hai ông lại rẽ qua Pushkin* rồi... Lao xao, ồn ĩ. Tôi cười trừ Rồi cửa lại mở. Hai em nữa tiến vào. Được một bữa ngắm tha hồ chứ cái xứ Bách Khoa Len giết đâu ra con gái. Rặt mấy chị thực tập sinh bấm ra hột , ra hạt. - Lan ơi, cho chị xin cu Tũn. Tôi bỗng thấy trời quang mây tạnh. Lan hiện ra, cu Tũn trên vai. - Thơm cô Lan nào - Nàng mỉm cười với nó. Cu Tũn hôn vào mũi nàng rồi cười khanh khách. Mẹ bế ra đến cửa nó còn quay lại: - Poka, poka...** Chiều tối hai thằng cùng Thư xách túi sang đôm 5***. Phố xá Mátxcơva thật quyến rũ dưới ánh đèn. Màn đêm đã che đi sự bắt đầu xuống cấp của thành phố trong kỳ khủng hoảng kinh tê'. Ra khỏi taxi tôi hít sâu, rồi thở thật mạnh. Lấy tinh thần còn lên mặc cả . Rồi thì cũng gặp được các nhân tài của nước Việt nam tại đây. Toàn Phó tiến sĩ, Tiến sĩ tương lai hết cả. Thôi thì trong này thượng vàng hạ cám không cái gì các vị không có. Từ vàng, đô la máy tính, máy in, fax,đồng hồ điện tử, son phấn, bút chì kẻ mắt, quần, váy, áo, sâm, nhung... Lại lên xe, lại xuống xe. Rồi cuối cùng cả lũ cũng tay xách nách mang, khệ nệ vào thang máy. Tôi nhìn đồng hồ, gần một giờ sáng. Mở cửa vào nhà đã thấy cơm canh dọn sẵn. Em gái tôi thì thào: - Cái Lan thật chu đáo . Bỗng nhiên tôi muốn được nhìn thấy nàng. Ngồi vào mâm em gái tôi nheo mắt nhìn tôi, mặt nó trông thật láu cá hệt như ngày còn nhỏ, mỗi khi nó đọc được "vị" của tôi: - Anh phải chờ ít nhất 15 tiếng nữa mới được chiêm ngưỡng "nàng". "Nàng" đang trong giấc mộng kê vàng ở phòng bên. Lùa miếng gà rán vào mồm, tôi giương mắt lên nhìn nó. Nó tiếp: - Chuyên ngành của Lan là...ngũ cốc. Cả ngày lang thang ngoài ruộng thí nghiệm ngắm lúa mì và khoai tây. Tôi ngắt lời nó: - Nghỉ hè kia mà. - Nhưng nó thích thực tập cùng bà giáo, chẳng ai bắt nó, bọn nó chỉ phải thực tập ba tuần, nhưng hầu như nó đi cả hè. Hết sấy mầm trong phòng thí nghiệm đến đo cây ngoài ruộng. Thư tiếp. Tôi yên lặng tống vào mồm thêm một miếng gà nữa. Thư nhìn tôi tủm tỉm: - Anh đừng cố dậy sớm ngày mai. Nó đi sớm lắm. Quả thật, tôi tỉnh dậy đã hơn mười giờ sáng. Nàng chắc đã đi từ lâu. Tôi ra ga mua vé. Quay về sắp xếp sẵn hàng theo yêu cầu của từng cửa hàng. Thắng Sơn càu nhàu: - Ở lại vài hôm đã. Cái thằng chết bầm, cần hàng về để bán mấy ngày nghỉ mà nó lại cà kê. Tôi trừng mắt nhìn nó. Em gái tôi trợn mắt nhìn tôi. Tôi quay sang bảo Sơn: - Về giao hàng xong rồi lên. Khách của mày tao đâu biết. Em gái tôi thở hắt ra: - Hai anh lên ngay chứ. - Ba ngày nữa bọn anh sẽ quay lại. Tôi trả lời lạnh te. Sau bữa cơm trưa tôi liên tục lén nhìn đồng hồ. Chưa bao giờ thời gian trôi chậm thế. Bảy giờ tối Lan về đến nhà. Rồi bữa tối tôi chờ đợi cũng đã đến. - Công việc của cậu thế nào? Em gái tôi lên tiếng - Cái đám khoai tây bị sâu, phải phun thuốc và cắt lá về đem soi. Lan trả lời. - Tớ may hơn cậu, dân thổ nhưỡng chỉ việc ra moi đất về soi là xong, không phải ngày ngày lang thang ngoài đồng như chi Dậu. Em tôi réo rắt. Lan mỉm cuời, quay sang tôi và Sơn: - Hai anh hôm nay đi được những đâu rồi? - Bọn anh đi từ hôm qua rồi. Tý nữa bọn anh về. Sơn lên tiếng. Tôi nhìn nàng. Không một chút ngạc nhiên trên mặt nàng. Bỗng dưng tôi buồn. - Mấy giờ hai anh phải ra ga? Nàng hỏi - Hai tiếng nữa. Tôi trả lời - Thế thì phải ăn nhanh để hai anh ra tàu cho kịp. Nàng nói. Lòng tôi lại bắt đầu se lại. Giọng nàng chân thành làm sao. Sáng chủ nhật tôi và Sơn lại có mặt ở Mátxcơva. Lại lên taxi, lại xuống.. Phòng 936 đây rồi. Thằng Sơn lại từ tốn gõ cửa. Cửa mở, Thư hiện ra, nó cười tươi như hoa, xoa đầu thằng Sơn. Tôi lườm nó, nó thè lưỡi rồi bĩu môi. - Chào hai anh - Giọng của nàng. Tôi thở phào. - Hôm nay cả nhà ta đi pic nic ở đồi Lê-nin. Cả làng đừng quên mang theo đồ tắm nha. Thư toe toét cười nói. Lại lên metro. Rồi cuối cùng cả lũ cũng đến đồi Lê-nin. Rừng cây xanh mướt đầy sức sống sau mùa đông giá lạnh. Len lỏi giữa đám người phần lớn chỉ được che đậy bằng một, hai rẻo vải, đôi chỗ thì chả hiểu có một hay hai mạng nằm đấy nữa, chúng tôi xuống gần mép sông. - Ta xuống bơi cái đã rồi lên ngắm trời đất. Vẫn giọng cái Thư. Tôi xuống nước . Trời tuy nóng nhưng nước sông Mátxcơva mát lạnh. Tôi rẽ nước bơi ra giữa sông rồi quay lại. Tôi nhìn thấy nàng mảnh mai cân đối trong bộ đồ bơi , cùng em tôi và Sơn tiến xuống mép nước. Chắc nàng lại bì bõm như em gái tôi, độ mươi mét, thở phì phò, xong lên sưởi nắng -Tôi thầm nghĩ. Tôi ngồi trên bờ, mắt dõi theo ba người. Được mươi mét Thư vòng lại, Sơn vòng theo. Tôi chờ nàng quay lại. Nhưng không, nàng bơi ếch rất nhịp nhàng , quá nửa sông...nàng đã sang bờ bên kia. Tôi ngạc nhiên, cảm giác mơ hồ thoáng qua đầu tôi. Nàng quay lại, đến gần bờ. Tôi chờ. Nhưng không có vẻ gì là nàng muốn lên bờ. Quả thật. Tôi xuống nước và bơi theo nàng sang bờ kia. Rồi chúng tôi quay lại. - Thôi, hai vị lên bờ măm măm thôi, đói lắm rồi. Thư gào lên ... Hầu như tuần chủ nhật tuần nào tôi cũng có mặt trên Mátxcơva. Đi picnic, xem phim, rồi lại xem phim, picnic... Thời gian trôi nhanh thật. Đã vào năm học mới. Em gái tôi bĩu môi bảo tôi: - Trung phong bóng đá gì mà chỉ giỏi dắt bóng, không có chân làm bàn. Tôi lườm nó. Nhưng nó nói có lý. Tuyết phủ trắng thành Lêningat.... Thư gọi điện cho tôi: - Thứ bảy này sinh nhật Lan. Anh lên nhớ mua bánh ga tô Pchitrnoe Moloko và hoa Mi-mô-da nhé. Tôi vào trung tâm mua hoa va bánh rồi chiều thứ sáu tôi cùng Sơn lại ra ga... Lại taxi, lại phòng 936... Từ sáng đến chiều, Thư và nàng loay hoay nấu nướng. Nem rán, nem cuốn, gà rán, miến xào, salat Oliver...Tôi ngắm hai thiếu nữ chạy tới chạy lui, thầm nghĩ: cuộc đời này nếu không có phụ nữ thì ảm đạm đến đâu. Cuối cùng thì tiệc cũng được dọn lên bàn. Nhìn những bông hồng tỉa bằng cà-rốt xinh xắn, mấy con gà rút xương được cắm hai miếng đu đủ làm tai trông như con voi..., tôi thấy đói nghiến. Thư và Lan biến mất. Nửa tiếng sau, Thư bước vào phòng. Mắt tôi chạy lên trán. Vẻ thán phục, tự hào,sung sướng phủ toàn mặt Sơn. Tôi không nghĩ là có cô em gái xinh đẹp đến thế kia. Cầu Chúa phù hộ cho vị nào đã nghĩ ra son phấn..để các bà các cô làm đẹp và để cánh đàn ông đươc sướng con mắt. Trông em tôi thật quyến rũ trong chiếc váy dạ hội màu xanh ngọc bó sát nguời, không tay, không cổ dài tới mắt cá chân rất đơn giản. - Lan may cho em đấy. Nó khoe. Cửa mở, Lan bước vào. Mồm tôi trễ tận rốn. Nàng rực rỡ trong chiếc váy dạ hội màu đỏ, đơn giản hệt như của em gái tôi, chỉ khác cái cổ khoét kín đáo hơn. Đúng là người đẹp tại lụa... - Quà sinh nhật của anh đâu? Giọng con bé tác-ta em tôi. Tôi đứng dậy tìm và tiến về phía nàng: - Chúc mừng sinh nhật - Tôi chúc nàng. - Cám ơn anh - Nàng mỉm cuời. Khách khứa lục tục kéo đến. Nam thanh, nữ tú gần ba chục . Nào hoa, bánh, búpbê...đủ cả. Rồi ăn, rồi uống và ...disco. Đèn trần tắt, hai chiếc đèn kiểu kéo quân có mấy con cá nhiều màu uốn lượn đươc bật lên, ánh sáng mờ ảo trong phòng. Tôi ngồi ngắm mọi người nhảy. Thư vừa cười vừa bắt chước Sơn nhảy như cuốc đât'. Rồi nhạc slow. Mấy chàng trai thi nhau mời nàng, tôi cảm thấy khó chịu. Sơn và Thư lưót tới chỗ tôi: - Anh xem phim đấy à - Thư bảo tôi - ra mời "em" đi chứ. Tôi vẫn ngồi im như phỗng. Nhạc tắt, rồi lại nổi lên "...touch by touch..." mấy chàng Joy thật dễ thương... Tôi kinh ngạc nhìn Lan nhảy. Nàng giật người dứt khoát theo nhịp trống , nàng chùng hai chân gần như quỳ xuống sàn nhà, hai tay giơ lên cao, toàn thân nàng uốn lượn như con rắn vươn lên. Sự dịu dàng của nàng lẫn vào với vẻ hoang dã mê hoặc..Tim tôi bắt đầu đập nhanh hơn. Nhạc nhỏ dần...tôi tiến về phía nàng.... I've never seen you looking ,so lovely as you did to night... Giọng Chris de Burgh vang lên, tay phải tôi nắm gọn tay nàng, bàn tay ấm mềm mại, tay trái tôi ôm cái eo nhỏ bé của nàng, thân nàng uyển chuyển trong tay tôi, má tôi chạm vào trán nàng, nàng bỗng rùng mình, tay nàng nóng hổi . Tôi ước bài hát đừng chấm dút. Nhưng Chris đã hát đên câu cuối: ..never will foget...the lady in red Tôi nghiêng người cám ơn nàng. Mắt nàng long lanh. Tại sao đến bây giờ tôi mới thấy nàng đẹp nhỉ? Tôi lại lùi về góc phòng ngắm nàng nhảy. Mươi phút trôi qua, đèn bật sáng. Giọng em gái tôi vang lên lanh lảnh: - Muộn rồi, stop nhảy kẻo hàng xóm kiện cáo. Chúng mình uống chè, ăn bánh và hát di. Nó với tay lấy cái Ghita trên vách. Thư hát và chơi đàn không tồi. ...Happy Birthday to you...giọng nó trong trẻo cất lên, rồi tất cả cùng đồng thanh. Chiếc ghita được truyền tay nhau.Thư cầm đàn từ tay một chàng mang ra cho tôi, mồm nó liến thoắng: - Anh tớ hát khá lắm, mọi ngưòi chuẩn bị tiền lẻ nhé. Mũ đựng tiền hộ anh tớ đây - nó dúi cây đàn cho tôi. Tôi cầm lấy cây đàn: I've been alone with you inside my mind And in my dream I've kissed your lips a thousand times ....hello,is it me you looking for?.. Tôi nhìn nàng, chạm cái nhìn của tôi, ánh mắt nàng đưa xuống cây đàn. ...but let me start by saying...I love you... Tôi vừa kết thúc câu cuối thì Thư giật lấy đàn đưa cho Lan: - Lan ơi, cả làng phục vụ rồi, bây giờ cậu cho cả làng lác mắt đi . Tôi lại bắt đầu ngạc nhiên... Nàng dạo đàn, tôi ngạc nhiên thật sự. Nàng chắc được học đàn một cách nghiêm túc. Last night I dream of San Pedro Just like I'd never gone, I knew the song... Tiếng đàn của nàng nghe ấm áp như chính bản thân nàng . La isla bonita của Madonna qua giọng hát của nàng thấm vào tất cả chúng tôi. - Lan hát nữa đi - Mọi người lao xao. - Thôi khuya quá rồi, để khi khác. Cám ơn các bạn đã đến vui với mình. Nàng vui vẻ nói với mọi người. Khách khứa lục tục ra về. Hôm sau tôi và Sơn ra ga. Thư và nàng ra tiễn chúng tôi. Ngồi lắc lư trong cupe quay về Lêningrat nhìn ra ngoài trời, những hạt tuyết rơi nhẹ. Lần đầu tiên sau bao mùa đông giá lạnh ở Nga tôi thấy tuyết thật đẹp và không lạnh lẽo... ---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------- *còm: Cửa hàng bán hộ đồ ** Học viện Pushkin* nơi phần lớn sinh viên nữ Việt nam sang tu luyện tiếng Nga *** poka: Tiếng Nga "Chào tạm biệt" **** đôm 5 : Khu bán hàng lớn nhất đầu tiên của người Việt tại Nga |
| Bookmarks |
|
|
Các chủ đề gần tương tự với chủ đề trên:
|
||||
| Ðề tài | Người gửi | Forum | Trả lời | Bài viết cuối |
| Tuyết và tuyết- Chủ điểm mùa đông- | FORYTCHIA | Thi ca | 36 | 04-04-2015 00:50 |
| Tuyển tập tác phẩm của các nhà soạn nhạc vĩ đại | phucanh | Nhạc cổ điển | 10 | 17-09-2009 22:19 |
| Trượt tuyết băng đồng - trượt tuyết bắn súng | Nina | Thể thao | 31 | 02-03-2009 20:23 |
| Giải mã hồ sơ tuyệt mật: Bí ẩn cuối cùng về Hítle | tieuboingoan | Con người | 1 | 15-09-2008 21:26 |
| Cần tuyển người biết tiếng Nga | perets | Chúc mừng - Chia sẻ - Giúp đỡ | 8 | 20-08-2008 09:01 |