Ông ta chắc thỉnh thoảng cũng làm Gebhard, một người dễ tính hơn nhiều, thấy khó chịu với những quan điểm gượng ép đó. Gebhard thoải mái hơn nhiều trong quan hệ với phụ nữ.
Nhưng mặc dù có khác nhau chuyện này, hai anh em vẫn rất thân nhau, không chỉ trong quan điểm dân tộc chủ nghĩa hữu khuynh mà cả trong ý thức về nghĩa vụ ái quốc và sẵn sàng chiến đấu. Trong khi Heinrich là thành viên của Freikorps Landshut đã tham gia trận đánh chống lại Cộng hòa Räterepublik Munich tháng 5/1919, trung úy Gebhard Himmler đã trở thành thành viên tổ chức “Dân vệ Công dân” Munich thành lập ngày 10/5 cũng cùng năm ấy. chịu trách nhiệm Có một khuynh hướng tích cực gia nhập vào Dân vệ Công dân, vốn chịu trách nhiệm giữ trật tự và an ninh công cộng. “Dẫu tuổi già vẫn tham gia được!” như lời một băng rôn cổ động của nó đã viết. Đến cuối năm 1919, đã có hai trăm ngàn thành viên được gia nhập; họ được cấp một chứng minh thư Dân vệ cùng với súng và đạn.
Nhưng giống như nhiều cựu chiến binh khác có kinh nghiệm chiến trường, Gebhard và Heinrich mau chóng nhận thấy Dân vệ Công dân quá trầm lặng, bởi vậy đầu tháng 11/1919, một tuần sau khi Heinrich vào học đại học, họ đã cùng với Ludwig Zahler gia nhập Đại đội Tình nguyện 16, Lữ đoàn Bộ binh 21, về sau được sáp nhập vào Quân đội thường trực cũng trong hè năm ấy. Lữ đoàn Bộ binh 21 này được chỉ huy bởi Đại tá Franz Ritter von Epp, người đã chỉ huy Freikorps Epp của mình tàn bạo dập tắt Cộng hòa Räterepublik Munich và kể từ đó được mệnh danh là “người giải phóng Munich”. Freikorps Epp sáp nhập với những tổ chức khác để lập ra Lữ đoàn Bộ binh 21. Ernst Röhm, người sau này trở thành tư lệnh SA, là phụ tá của Epp; Rudolf Hess, Gregor và Otto Strasser cùng nhiều kẻ khác vài năm sau trở thành các nhân vật lãnh đạo của chế độ Quốc xã cũng đều là thành viên của Freikorps. Thế lực của Epp lan rất rộng ra ngoài Lữ đoàn Bộ binh: không chỉ quân đội thường trực tại Munich/Thượng Bavaria nằm dưới quyền của ông ta, mà cả cảnh sát thành phố, Dân vệ Công dân Munich và sở kỹ thuật khẩn cấp nơi Gebhard là nhân viên.
Gebhard và Heinrich tham gia huấn luyện cuối tuần và tập bắn súng, được phân công đi tuần tra trên phố và có mặt khi được gọi khẩn cấp. Heinrich rất hăng hái với trách nhiệm mới này. Ngày 3/11/1919 ông ta viết về nhà “Hôm thứ Sáu chúng con sẽ đi nổ súng. Con mong chờ chuyện này khủng khiếp, đặc biệt là có dịp được mặc lại bộ quân phục”. Trong thư ông ta thuật lại rất rõ mẫu người lý tưởng của Franz von Epp, là “người thích nghiệp nhà binh... thích đánh giá khả năng bản thân thông qua đối thủ... Một người lính landsknecht tự tin và kiên quyết với đầy lòng tự hào về nghề nghiệp của mình”. Cả Gebhard lẫn Heinrich đều không gặp trở ngại gì khi đồng nhất hình ảnh lãng mạn của người lính landsknecht kiên quyết, loại lính bộ binh đánh thuê thời thế kỷ mười sáu, với thái độ khinh miệt đi kèm của một người tư sản phớt lạnh. Họ tự xem bản thân là những chiến sĩ vì lý tưởng buộc lòng phải chiến đấu – và đã làm vậy rất tự nguyện – trong một cuộc nội chiến dai dẳng.
Thậm chí nhiều thập kỷ sau, trong “Hồi ký” của mình, Gebhard vẫn còn biện hộ cho hành động này: “Bất cứ ai chưa trải qua thời kỳ này có lẽ đều sẽ không thể hiểu được vì sao chúng tôi, vừa chật vật trở về từ chiến trường và đồn lũy, đã lại khoác vào chiếc áo lính. Nhưng không phải vì chúng tôi thích làm thế mà vì đó là điều hết sức cần thiết”. Ông nói, tình thế chính trị sau Cách mạng tháng Mười Một vẫn còn rất bất ổn; những kẻ cánh tả cực đoan tham gia Khởi nghĩa Spartacus ở Berlin, ở Thuringia và vùng Ruhr liên tục tìm cách “làm tổn hại nhà nước tự do, vốn vẫn còn khá yếu ớt. Chúng tôi phải cảnh giác canh chừng chuyện này”.
|