Trở về   Nước Nga trong tôi > Nước Nga > Tôi người lính Nga

Diễn đàn NuocNga.net
Nội quy diễn đàn
Trang chủ tin tức
Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #1  
Cũ 30-12-2007, 23:12
phuongnn's Avatar
phuongnn phuongnn is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 1,009
Cảm ơn: 1,606
Được cảm ơn 2,219 lần trong 564 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng MSN tới phuongnn Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới phuongnn Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới phuongnn
Default Những vết thương khó lành

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Đi khắp các metro Mát-xcơ-va, ta có thể thấy rất nhiều người tàn tật. Với dự đoán quãng tuổi của họ, khoảng 40 đến 45 tuổi, rất nhiều, thì có thể hiểu, đó là các thương binh Liên Xô về từ Afganistan. Cũng có những thanh niên tàn tật, khoảng ngoài 30, thì có thể họ là những thương binh Chécchen của thời Enxin. Cũng có thể, họ bị tai nạn lao động. Nhưng tai nạn lao động gì mà nhiều thế? Chỉ có thể là thương binh mà thôi.

Có lần, có một người thương binh mặc đồ lính khoảng gần 50, ngoài hai chân cụt tận bẹn, thì mặt chằng chịt những sẹo là sẹo, như bị bỏng vậy. Ông ta đi trên một chiếc xe bốn bánh nhỏ, hai tay chống xuống đất bằng hai cái “ghế” con con. Vào toa, ông ta chỉ đi dọc theo toa tàu mà không nói một câu, ai cho gì thì cho. Khi nhét tiền vào túi cho ông, tôi hỏi nhỏ: ở đâu thế? – Afganistan! Quả không cần nhiều lời để hiểu nhau, để biết về một nỗi đau.
Cũng có người khi vào toa nói một câu ngắn gọn: hãy giúp đỡ, tôi là thương binh. Có điều, hầu hết họ đi rất nhanh, như ngượng, như không muốn người khác có thời gian để kịp cho, và nếu ta không có sẵn tiền lẻ sẽ không kịp vì họ đi mất.

Lại có nhiều người, cũng tàn tật, mù có, thiếu chi có, một vài người làm thành hội đứng hát, hát những bài về người lính Nga, về chiến tranh và về sự mất mát trong chiến tranh. Họ hát mà không cần nhìn người xung quanh, còn nếu họ mù thì đương nhiên, không thể nhìn thấy ai. Một điều lạ, là người Nga cho họ khá nhiều tiền, không hề ky bo. Lòng độ lượng của người Nga là đáng nể. Thùng tiền trước mặt những nghệ sỹ thương binh thường lúc nào cũng đầy ắp.

Một lần, tôi phải đuổi theo một người thương binh cụt hai tay, mặt đồ rằn ri khoảng 45 – 50 tuổi. Ông ta đi nhanh quá, nên phải đi từ đầu toa đến giữa toa mới kịp nhét tiền vào túi cho ông. Khi quay lại vì cái vali vẫn để ở đầu toa, một cậu sinh viên nhất quyết nhường chỗ cho tôi ngồi, dù tôi từ chối đến đâu cũng không chịu. Theo cậu ta, nước Nga đáng nhẽ ra phải chịu trách nhiệm về những mất mát đó, nhưng lòng tốt thì lúc nào cũng nên và đáng được trân trọng.

Không phải ở đâu người thương binh cũng có thể có xe ba bánh để đi chở hàng như ở Việt Nam, hoặc tự chở, hoặc đứng tên để cho người khác chở. Cuộc sống của thương binh Nga hẳn cũng rất khó khăn, như bất kỳ đâu trên thế giới, (trên thế giới có lẽ chỉ có thương binh Mỹ là còn dễ thở).

Ta mới hiểu, bất kỳ cuộc chiến tranh nào, dù bên nào thắng thì nhân dân cũng là người bại trận. Những vết thương chiến tranh để lại trên thân thể xã hội đó là không thể lành, không bao giờ lành được…

(Ảnh chỉ có tính chất minh họa)
__________________
Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Blog của PhuongNN ở đây

The end is coming and coming fast (faster than we've thought)!
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 12 thành viên gửi lời cảm ơn phuongnn cho bài viết trên:
binhminh (12-09-2010), cyxovi (07-01-2008), enbacmig21 (06-03-2010), Gấu Misa (31-12-2007), hongducanh (30-12-2007), micha53 (31-12-2007), Mien trung (09-10-2011), mig-31 (06-01-2008), Nong_dan_wto (11-01-2008), Thóc (05-12-2011), tuong123 (14-01-2008), weekdaysman (30-12-2007)
  #2  
Cũ 31-12-2007, 09:40
micha53's Avatar
micha53 micha53 is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 2,626
Cảm ơn: 2,338
Được cảm ơn 5,924 lần trong 1,756 bài đăng
Default

Ta mới hiểu, bất kỳ cuộc chiến tranh nào, dù bên nào thắng thì nhân dân cũng là người bại trận. Những vết thương chiến tranh để lại trên thân thể xã hội đó là không thể lành, không bao giờ lành được…

Thương thay?
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #3  
Cũ 06-01-2008, 07:10
mig-31's Avatar
mig-31 mig-31 is offline
Salat Nga - салат Оливье
 
Tham gia: Dec 2007
Bài viết: 209
Cảm ơn: 43
Được cảm ơn 202 lần trong 92 bài đăng
Default

Lâu lâu không thấy bác Phuongnn bài viết hay quá (nịnh tí) bên forum cũ bác có bài về sự tan rã của LX ở box Lịch sử nước Nga, bây giờ bác viết lại được không. Cảm ơn trước
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #4  
Cũ 06-01-2008, 18:02
phuongnn's Avatar
phuongnn phuongnn is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 1,009
Cảm ơn: 1,606
Được cảm ơn 2,219 lần trong 564 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng MSN tới phuongnn Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới phuongnn Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới phuongnn
Default

Trích:
mig-31 viết Xem bài viết
Lâu lâu không thấy bác Phuongnn bài viết hay quá (nịnh tí) bên forum cũ bác có bài về sự tan rã của LX ở box Lịch sử nước Nga, bây giờ bác viết lại được không. Cảm ơn trước
Bác gì ơi, viết lại là thế nào, và viết cái gì cơ chứ ạ???

Lần sau bác khen mỗ thì nhớ gửi trước cho mỗ cái cặp quần áo to to nhé
__________________
Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Blog của PhuongNN ở đây

The end is coming and coming fast (faster than we've thought)!
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #5  
Cũ 07-01-2008, 01:42
cyxovi cyxovi is offline
Sủi cảo Nga - Пельмени
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 141
Cảm ơn: 154
Được cảm ơn 176 lần trong 73 bài đăng
Default

Em cũng đã được xem một bài viết bằng tiếng Nga (em không biết tiếng Nga), dịch bằng web thì nó có thể là "Những người lính bị lãng quên". Đọc thì không hiểu mấy, nhưng nhìn những bức ảnh trông cảm động, em lõm bõm hiểu rằng những người lính này tham gia chiến tranh Chesnia...

Về lính Mỹ, trừ những người có trình độ học vấn (sau sẽ làm những công việc có nhiều tiền), còn những người bị thương tật cũng được trợ cấp nhưng cũng không thoải mái đâu (vì còn thuế, chi phí hàng ngày cũng cao...)

Em vẫn còn nhớ về một ông cựu binh Mỹ, từng được coi là người hùng trong CTVN, lấy mũ sắt úp vào quả mìn (hình như ông bạn định tự sát), đè bụng lên... Cứu được đồng đội còn ông này bị nát bụng, sống bằng tiền trợ cấp (nếu em nhớ không nhầm cỡ 1000$/tháng) và một số công việc khác, nếu ở nước khác thì quá lớn, nhưng ở Mỹ ông chỉ dành dụm được ít tiền mỗi tháng thôi, nên phải ở nhà di động, mất 10 năm dành tiền mua cái vé khứ hồi qua Việt Nam.
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #6  
Cũ 07-01-2008, 17:34
mig-31's Avatar
mig-31 mig-31 is offline
Salat Nga - салат Оливье
 
Tham gia: Dec 2007
Bài viết: 209
Cảm ơn: 43
Được cảm ơn 202 lần trong 92 bài đăng
Default

Bài viết hơn 2 năm rồi nên chắc bác không nhớ đây bác này
http://www.nuocnga.net/forum/viewtop...835&highlight=
Mà bài ở box Tôi người lính Nga chứ không phải Lịch sử nước Nga
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #7  
Cũ 09-03-2008, 16:39
tuong123's Avatar
tuong123 tuong123 is offline
Salat Nga - салат Оливье
 
Tham gia: Dec 2007
Đến từ: Hội An - Quảng Nam
Bài viết: 218
Cảm ơn: 133
Được cảm ơn 165 lần trong 75 bài đăng
Default

Hix, thế mới biết chiến tranh là tàn khốc. Mà chả hiểu sao chính quyền Mỹ không chịu trách nhiệm về hành vi rải chất độc màu da cam ở VN nhỉ - cứ khăng khăng trốn tránh --> Thế mới bực cơ chứ! Như ở quê cháu là Điện Bàn - Quảng Nam nè, có thể nói không gia đình nào là không có bàn thờ liệt sĩ. Số liệt sĩ, thương binh, bà mẹ VNAH chiếm đa số trong số hơn 60000 nghìn liệt sĩ, gần 7000 bà mẹ VNAH của tỉnh (Quảng Nam nhiều liệt sĩ, bà mẹ VNAH và thương binh nhất nước). Ra đường thấy các cô chú thương binh đi bán vé số mới tội chứ, y như là đánh vật với cái xe đạp ấy. Nhưng, như thế còn đỡ hơn là tận mắt chứng kiến những đứa trẻ bị chất độc màu da cam - 1 cảnh tượng thật hãi hùng
__________________
:emoticon-0171-star:Có Những Phút Làm Nên Lịch Sử
:emoticon-0171-star:Có Cái Chết Hóa Thành Bất Tử
:emoticon-0171-star:Có Những Lời Hơn Mọi Lời Ca
:emoticon-0171-star:Có Con Người Như Chân Lý Sinh Ra
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #8  
Cũ 09-07-2010, 12:30
MIG21bis MIG21bis is offline
Salat Nga - салат Оливье
 
Tham gia: Jun 2010
Bài viết: 221
Cảm ơn: 587
Được cảm ơn 536 lần trong 134 bài đăng
Default

Trích:
tuong123 viết Xem bài viết
Hix, thế mới biết chiến tranh là tàn khốc. Mà chả hiểu sao chính quyền Mỹ không chịu trách nhiệm về hành vi rải chất độc màu da cam ở VN nhỉ - cứ khăng khăng trốn tránh --> Thế mới bực cơ chứ! Như ở quê cháu là Điện Bàn - Quảng Nam nè, có thể nói không gia đình nào là không có bàn thờ liệt sĩ. Số liệt sĩ, thương binh, bà mẹ VNAH chiếm đa số trong số hơn 60000 nghìn liệt sĩ, gần 7000 bà mẹ VNAH của tỉnh (Quảng Nam nhiều liệt sĩ, bà mẹ VNAH và thương binh nhất nước). Ra đường thấy các cô chú thương binh đi bán vé số mới tội chứ, y như là đánh vật với cái xe đạp ấy. Nhưng, như thế còn đỡ hơn là tận mắt chứng kiến những đứa trẻ bị chất độc màu da cam - 1 cảnh tượng thật hãi hùng
Việt nam theo số liệu chính thức có khoảng 1 triệu 400 nghìn liệt sỹ. Trong số đó tìm thấy được hài cốt là khoảng 700 nghìn liệt sỹ. Trong số tìm được hài cốt và quy tập lại cũng chỉ có 400 nghìn người có danh tính. Số 300 nghìn liệt sỹ đã quy tập trong các nghĩa trang hiện nay vẫn là vô danh.

Thông tin trên tôi nghe trực tiếp của ông Nguyễn Sinh Hùng chia sẻ trong một cuộc nói chuyện chính thức tại sứ quán Viêt nam ở châu Âu ngày 6 tháng 9 năm 2010.

Số liệt sỹ là 1 triệu 400 nghìn người , vậy còn số thương binh sẽ là bao nhiêu. Rồi còn dân thường nữa ?
Nhìn những số liệu này càng thấy trọng Hòa bình bác à !
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #9  
Cũ 11-10-2011, 14:25
htienkenzo's Avatar
htienkenzo htienkenzo is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Jul 2008
Đến từ: Tp. Hồ Chí Minh
Bài viết: 1,673
Cảm ơn: 6,806
Được cảm ơn 3,570 lần trong 1,133 bài đăng
Default Bức thư của một người lính già gửi tổng thống LB Nga Medvedev

Sự đau khổ của một con người không có Tổ quốc. Họ đã bị mất Tổ quốc mà họ đã từng chiến đấu để bảo vệ và gìn giữ nó! Một bức thư, theo tôi, sẽ làm cho nhiều người phải suy ngẫm. Mời các bác!

Bức thư của một người lính già gửi tổng thống.
Письмо старого солдата президенту

(Theo Kichbu blog)

Kính thưa Dmitry Anatolevich, người lính già và nguyên giáo viên cầu cứu Ngài.
Tôi sinh ngày 5.12.1921 ở Nga, tỉnh Gurevxskaya. Năm 1942, tôi ra mặt trận. Sau khi được giải ngũ tôi tốt nghiệp đại học sư phạm ở Khabarovsk, làm việc ở khu Khabarosk, sau đó dạy học ở tỉnh Tambobovsk.

Năm 1960, tôi cùng gia đình chuyển đến Kazakhstan (Đảng kêu gọi khai hoang các vùng biên khu xa xôi của đất nước), và sau khi LB Xô Viết sụp đổ tôi và vợ, đã về hưu, nhập quốc tịch Kazakhstan (các con của chúng tôi đã trở về Nga – con trai sống ở Balakhn, tỉnh Nhidzegorodskaya, còn con gái ở Moscow).

Sau khi vợ tôi qua đời năm 2007, tôi sống một mình. Năm nay, khi cảm thấy ốm yếu, tôi chuyển đến ở với con trai. Tại UFMS người ta nói với tôi rằng tôi có thể hi vọng nhận được quốc tịch theo trình tự đơn giản.

Tôi đã thu thập tất cả những giấy tờ cần thiết để làm việc này, ngoài trừ giấy khai sinh đã thất lạc. Tại cơ quan của cục di dân thành phố Balakhn, tỉnh Nhidzegorodskaya họ nói với tôi rằng thiếu giấy khai sinh không thể làm thủ tục nhập quốc tịch được. Con trai tôi đã gửi thư đến UFMS Nga xin cho phép tôi là dạng ngoại lệ được nhận quốc tịch, hơn thế, ngày tháng năm sinh và nơi sinh của tôi đã được ghi trong thẻ quân nhân và trong giấy kết hôn.

Vào tháng chín tôi nhận được phúc đáp từ ông Pomodanovsky: “Yêu cầu được đáp ứng.”, - tôi thở phào nhẹ nhỏm, nhưng ngày 8 tháng mười cũng từ cơ quan nói trên tôi cũng nhận được phúc đáp do ông Smorodin ký: “Yều cầu bị từ chối.”, - và nỗi đau khổ của tôi không còn giới hạn!

Năm nay, ngày 5 tháng mười hai tôi sẽ tròn 90 tuổi. Tôi có nhà để ở - và tôi không đòi hỏi chính phủ cấp nhà cửa, con cái tôi là những người tốt – và tôi sẽ không bị chết đói, thậm chí nếu người ta không trả lương hưu.

Nhưng tôi đau khổ ý thức mình là người khác trong đất nước nơi tôi sinh ra và vì đất nước tôi đã đổ máu! Tôi cảm thấy mình bất lực trước bộ máy quan liêu. Chúng ta đã chiến thắng chủ nghĩa phát-xít, nhưng không thể chiến thắng quan chức. Thưa Dmitry Anatolevich, xin hãy giúp tôi trở thành một công dân Nga và tin rằng “Thượng đế không nằm ở sức mạnh, mà ở sự thật”.


Kính thư, Vyazovoi A. S.

(P.S. Bức thư này đã được gửi cho tổng thống Nga Medvedev D. A. ngày 08.10. 2011 )

http://www.newsland.ru/news/detail/id/798846/
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên!
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 10 thành viên gửi lời cảm ơn htienkenzo cho bài viết trên:
Anh Thư (24-11-2011), baodung (12-10-2011), Hunter554767 (27-12-2013), MIG21bis (01-12-2011), Nhật Minh (14-12-2011), NISH532006 (26-11-2011), PhamNgocSan (29-11-2011), Phạm Ngọc Văn Hà (24-05-2013), phuongnn (22-11-2011), SSX (24-11-2011)
  #10  
Cũ 24-11-2011, 10:31
phuongnn's Avatar
phuongnn phuongnn is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 1,009
Cảm ơn: 1,606
Được cảm ơn 2,219 lần trong 564 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng MSN tới phuongnn Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới phuongnn Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới phuongnn
Default

Xin phép bác htienkenzo em post bài này trên blog của em ở đây.

Cám ơn nhé!
__________________
Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Blog của PhuongNN ở đây

The end is coming and coming fast (faster than we've thought)!
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
PhamNgocSan (29-11-2011)
  #11  
Cũ 24-11-2011, 10:43
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default

Bài của bác htienkenzo thấy như chuyện giấy tờ thủ tục ở ta, ra đến công quyền là mệt lắm. Tỷ dụ bao nhiêu năm qua cứ nhà đòi hộ khẩu, hộ khẩu đòi nhà. Hóa ra, Nga cũng giống ta thật. Xét về độ quan liêu thì 2 bên chắc cũng 1 chín 1 mười.

Ông Putin dịp nói về Liên Xô tan rã làm cho khoảng 30 triệu người Nga mất tổ quốc. Thí dụ như những người ở Nam Ossetia hay Abkhazia hầu hết vẫn giữ quốc tịch Nga. Những nước tách ra từ Liên Xô mà vẫn còn tử tế thì các cựu quân nhân còn được đối xử tốt, còn những nước "theo tây đánh ta" kiểu như Ba Lan, 3 nước Ban-tích, Gruzia, Ukraina không rõ họ có lương hưu hay không?

Thay đổi nội dung bởi: SSX, 24-11-2011 thời gian gửi bài 11:46
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
PhamNgocSan (29-11-2011)
  #12  
Cũ 24-05-2013, 09:29
Phạm Ngọc Văn Hà Phạm Ngọc Văn Hà is offline
Bánh bliny nóng - Горячие блины
 
Tham gia: Mar 2010
Bài viết: 1
Cảm ơn: 1
Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài đăng
Default

Trích:
htienkenzo viết Xem bài viết
Sự đau khổ của một con người không có Tổ quốc. Họ đã bị mất Tổ quốc mà họ đã từng chiến đấu để bảo vệ và gìn giữ nó! Một bức thư, theo tôi, sẽ làm cho nhiều người phải suy ngẫm. Mời các bác!

Bức thư của một người lính già gửi tổng thống.
Письмо старого солдата президенту

(Theo Kichbu blog)

Kính thưa Dmitry Anatolevich, người lính già và nguyên giáo viên cầu cứu Ngài.
Tôi sinh ngày 5.12.1921 ở Nga, tỉnh Gurevxskaya. Năm 1942, tôi ra mặt trận. Sau khi được giải ngũ tôi tốt nghiệp đại học sư phạm ở Khabarovsk, làm việc ở khu Khabarosk, sau đó dạy học ở tỉnh Tambobovsk.

Năm 1960, tôi cùng gia đình chuyển đến Kazakhstan (Đảng kêu gọi khai hoang các vùng biên khu xa xôi của đất nước), và sau khi LB Xô Viết sụp đổ tôi và vợ, đã về hưu, nhập quốc tịch Kazakhstan (các con của chúng tôi đã trở về Nga – con trai sống ở Balakhn, tỉnh Nhidzegorodskaya, còn con gái ở Moscow).

Sau khi vợ tôi qua đời năm 2007, tôi sống một mình. Năm nay, khi cảm thấy ốm yếu, tôi chuyển đến ở với con trai. Tại UFMS người ta nói với tôi rằng tôi có thể hi vọng nhận được quốc tịch theo trình tự đơn giản.

Tôi đã thu thập tất cả những giấy tờ cần thiết để làm việc này, ngoài trừ giấy khai sinh đã thất lạc. Tại cơ quan của cục di dân thành phố Balakhn, tỉnh Nhidzegorodskaya họ nói với tôi rằng thiếu giấy khai sinh không thể làm thủ tục nhập quốc tịch được. Con trai tôi đã gửi thư đến UFMS Nga xin cho phép tôi là dạng ngoại lệ được nhận quốc tịch, hơn thế, ngày tháng năm sinh và nơi sinh của tôi đã được ghi trong thẻ quân nhân và trong giấy kết hôn.

Vào tháng chín tôi nhận được phúc đáp từ ông Pomodanovsky: “Yêu cầu được đáp ứng.”, - tôi thở phào nhẹ nhỏm, nhưng ngày 8 tháng mười cũng từ cơ quan nói trên tôi cũng nhận được phúc đáp do ông Smorodin ký: “Yều cầu bị từ chối.”, - và nỗi đau khổ của tôi không còn giới hạn!

Năm nay, ngày 5 tháng mười hai tôi sẽ tròn 90 tuổi. Tôi có nhà để ở - và tôi không đòi hỏi chính phủ cấp nhà cửa, con cái tôi là những người tốt – và tôi sẽ không bị chết đói, thậm chí nếu người ta không trả lương hưu.

Nhưng tôi đau khổ ý thức mình là người khác trong đất nước nơi tôi sinh ra và vì đất nước tôi đã đổ máu! Tôi cảm thấy mình bất lực trước bộ máy quan liêu. Chúng ta đã chiến thắng chủ nghĩa phát-xít, nhưng không thể chiến thắng quan chức. Thưa Dmitry Anatolevich, xin hãy giúp tôi trở thành một công dân Nga và tin rằng “Thượng đế không nằm ở sức mạnh, mà ở sự thật”.


Kính thư, Vyazovoi A. S.

(P.S. Bức thư này đã được gửi cho tổng thống Nga Medvedev D. A. ngày 08.10. 2011 )

http://www.newsland.ru/news/detail/id/798846/
Còn có nhiều đau khổ nhưng vẫn còn niềm vui và hạnh phúc nhỏ nhoi: những đứa con trưởng thành, là người tốt... Hạnh phúc thường quên mau, đau khổ thì nhớ lâu phải biết quên đau khổ để sống hạnh phúc hơn! Nhưng không có tổ quốc ai lại quên được, đó là quyền sống để chiến đấu của những người lính!
Trả lời kèm theo trích dẫn
Trả lời

Bookmarks


Quyền sử dụng ở diễn đàn
Bạnkhông có quyền mở chủ đề mới.
Bạn không có quyền trả lời trong chủ đề này.
Bạn không có quyền gửi file đính kèm.
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết.

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 01:51.


Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.