|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#61
|
|||
|
|||
|
|
|
#62
|
|||
|
|||
![]() ![]() ![]() Anh lái xe lấy một gói bánh phồng tôm ra và mời tôi ăn cùng. Ôi, thật cảm động khi ăn miếng bánh từ một con người mà mười lăm phút trước mình vừa bóp nặn họ mấy đồng bạc còm! Một cảm nhận xác thực về tính tình hiền hậu của người Bali (mà bản thân họ cũng tự hào vì khác biệt với người Java) Cần nói thêm là giống như người Việt, dân Indo rất thích ăn vặt, và rất nhiều loại bánh phồng tôm hay cơm cháy chiên dòn như vậy. Tôi cũng mời anh ăn cùng món cơm cháy chiên dòn, nhưng anh từ chối, có lẽ do đang chạy xe. ![]() Một điếm cho khách nghỉ chân giữa đường, loại này rất nhiều ở Bali. Mỗi khi gặp tài xế xe bus quen chạy trên đường, anh bấm còi và giơ tay chào rất vui. Còn khi thấy thanh niên phóng xe máy lạng lách, anh nóng nảy bấm còi mấy lần, có khi thò đầu ra chửi vì chúng quá nguy hiểm. Một điều thú vị nữa là khi chạy thấy xe bus bạn chạy ngược chiều, anh giơ tay trái lên, các ngón tay mở xoè ra, lắc lắc. Thấy động tác giống hệt dân chạy xe đò ở Miền Tây Nam Bộ, tôi hỏi anh thế nghĩa là gì. Anh mỉm cười và đáp đó là dấu hiệu cho lái xe bạn biết không có công an bắn tốc độ trên quãng đường, và ra hiệu là ghét cảnh sát Polisi lắm Trời ơi là giống!
|
|
#63
|
|||
|
|||
|
Giống như Malaysia, quốc gia Indonesia hình thành từ khi bị người ngoài xâm lược, ban đầu là người Ấn Độ Hindu giáo, sau là người Ấn Độ Hồi giáo, rồi cuối cùng là người Hà Lan. Chính quân xâm lược đã thống nhất các bộ tộc thổ dân rời rạc thành một quốc gia để tăng cường sức mạnh nhằm giành lại độc lập, để giữ được bản sắc của người dân Indonesia. Quốc gia VN cũng trải qua quá trình đó, từ khi bị phương Bắc xâm lược, sau đó bị người Pháp và cuối cùng là người Mỹ. Cũng rất tự nhiên, khi mối nguy xâm lược mất dần thì hình thành nhu cầu tự trị, phân tán tan rã để tiếp tục được giữ vững bản sắc. Do đó, Đông Timor tách ra. Như vậy là phù hợp. Thế tức là, nếu quốc gia VN không còn mối nguy bị xâm hại, nó có quyền hình thành các thành phố độc lập. Nhưng, dĩ nhiên, trường hợp VN khác hẳn Indonesia. Ở VN, mối nguy cơ bị xâm lược không bao giờ biến mất, và càng rộng, càng đông, càng nhiều nguồn lực thì khả năng chống trả bị đồng hoá càng cao. VN phải thống nhất, phải đoàn kết để có được sức mạnh chống xâm lược, chống đồng hoá hay xâm hại văn hoá, để các thành phần của nó được giữ gìn bản sắc riêng.
![]() Chặng đường đi tới Kuta là một trong những chặng đường đẹp nhất mà tôi trải qua, giống như chặng đường từ Barcelona về Madrid, nó liên tục mở ra cho tôi những điều thú vị không bao giờ chán mắt. Ngay từ khi rời bến phà, điều hấp dẫn nhất mà tôi chú ý, đó là hệ thống đền thờ tư nhân ở Bali. Đúng theo nghĩa đen, cứ khoảng 30-40m lại có một đền thờ to tương đương ở trên, đẹp lộng lẫy, trang trí phù điêu độc đáo và đầy thẩm mỹ, đồng thời lại không hề lặp lại! Khoảng cách 30-40m tương ứng với một ngôi nhà ở trên đường, vì MỖI NGÔI NHÀ lại có một ĐỀN THỜ thần linh theo Hindu giáo của người Bali. Có cảm giác là thu nhập của gia đình được dành phần lớn để xây và duy trì các đền thờ này. Mà chúng đẹp quá, hoàng tráng quá, độc đáo quá. GIống như ở Nhật cứ lâu lâu lại có một đền Thần đạo, nhưng khác ở mật độ dày đặc ở Bali. Điêu khắc đẹp mê hồn, nhìn không chán. ![]() Ngã tư đường cũng có. ![]() Ven đường có các bàn thờ trời ![]() Có khi hoành tráng như thế này ![]() Hoặc ngay giữa ruộng lúa ![]() Đang lái xe, anh tài xế lấy một gói nhỏ trên cái đĩa này, trong gói có mấy bông hoa, nhúm gạo hay cái bánh nhỏ, vứt xuống đường, giống như một lễ cúng nhỏ ngay khi đang lái xe. Hai bên đường, rất thường gặp cái gói đồ cúng như vậy - mỗi ngày, người theo Hindu giáo làm lễ cúng tối thiểu hai lần |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Julia (02-02-2013) | ||
|
#64
|
|||
|
|||
|
|
| Được cảm ơn bởi: | ||
Julia (02-02-2013) | ||
|
#65
|
|||
|
|||
|
Tối hôm trước, ở khách sạn tại Ketapang, tớ xem TV đã thấy bảo đang mùa đi nghỉ sau Ramadan, lễ chay Hồi giáo. TV indo chiếu cảnh hàng đoàn người Indo rầm rập phóng xe đi chơi, y như Sài Gòn bão đêm đá bóng thắng Indo năm 1995!
Đến đây, đến Bali mới hiểu. Phòng cháy! Giá phòng tăng gấp đôi gấp ba! Từ khoảng 200.000 prh lên 600! Và không còn phòng ở Kuta. ![]() Một cái cửa nhà dân trong hẻm. Dù đang điên đầu đi kiếm khách sạn, tớ vẫn thầm phán phục cái thẩm mỹ nghệ thuật tuyệt vời của người bản xứ. ![]() Một mâm cúng thần theo Hindu giáo. Suốt từ 11h cho tới 2h30 chiều lang thang mà không còn một phòng nào. Đành nhờ người ở đó gọi đặt hộ một khách sạn ở thủ phủ Denpasar, giá 220.000rph, cách Kuta 12km |
|
#66
|
|||
|
|||
|
|
| Được cảm ơn bởi: | ||
Julia (02-02-2013) | ||
|
#67
|
|||
|
|||
![]() Bữa ăn sáng sáng hôm sau kèm theo tiền phòng khách sạn: Có bánh ngọt, cà phê sữa, cơm rang với thịt khô như kiểu ruốc, trứng luộc. ![]() Xăng ven đường ![]() Đền thờ ở ngay trong khách sạn ![]() ![]() Nhà dân cũng trang trí phù điêu ![]() Lên taxi đi Kuta để mướn xe máy. Đang lễ nên các tài xế theo Hindu giáo cũng đeo hoa bên tai |
|
#68
|
|||
|
|||
![]() Đi thuê cái xe máy tay ga giá 50.000rph/ngày (chưa tính tiền xăng-xăng tự mua). Chủ xe chỉ cần ghi lại số passport là xong, thuê đứt trong 3 ngày. ![]() Cái đàn làm từ gao dừa, âm thanh rất hay. Ở đây để giá 50.000rph/cái. Sau này mua ở Ubud giá có 20.000 (tức 50.000 VND!) ![]() Chủ xe đưa 2 cái nón bảo hiểm rất to và nặng. Lên đường thôi. Và rồi..... |
|
#69
|
|||
|
|||
|
Một câu chuyện hết sức quen thuộc...
Tôi muốn kể về một câu chuyện quen thuộc với chúng ta, vì nó xảy đến hàng ngày khi chúng ta ra đường. Quen thuộc đến nỗi nếu ta không nhắc đến thời gian, địa điểm, ta có thể nghĩ rằng tôi đang nói chuyện về Việt Nam. Mặc dù quen thuộc, câu chuyện vẫn có ý nghĩa, vẫn khiến ta suy nghĩ. ----- Trời nóng, và cái mũ bảo hiệm thật nặng. Nhìn quanh thấy nhiều người cũng chẳng đội mũ BH, tôi cất nó ra treo một bên xe và phóng xe thật thoải mái. Ra đến đường lớn. Ngang qua chiếc lều Polisi, một cảnh sát đưa tay ra hiệu tôi rẽ xe vào, rồi chìa tay mời như bồi khách sạn. Tôi rẽ vào, tắt máy. Anh ta hỏi tôi bằng tiếng Indo, tôi trả lời bằng tiếng Anh. Vợ bấu sườn bảo tôi giả vờ không biết tiếng Anh, hy vọng họ giống như công an giao thông nhà mình. Tôi vẫn điềm nhiên trả lời bằng tiếng Anh.(tôi sợ nếu giả vờ không biết họ sẽ giam xe). Anh kia hỏi giấy tờ xe, rồi ra hiệu luôn cho tôi mở yên xe để lấy giấy tờ xe để ở dưới (theo quy định ở đây). Rồi hỏi băng lái xe moto quốc tế. Tôi nói không đem theo. Anh ta bảo tôi đi theo vào lều. Dẫn tới gặp xếp anh ta. Ông cảnh sát chỉ huy ngồi trên băng ghế, độ chừng 45 tuổi. Ông giơ tay lên trán chào tôi theo quy định. Rồi ông hỏi tôi biết vi phạm lỗi gì chưa. Tôi bảo không đội mũ BH. Ông nói tôi phạm 2 lỗi: không mũ BH là 1, không có bằng lái xe là 2. Ông mở cuốn cẩm nang giao thông ra, chỉ vào hai chỗ ghi quy định: không đội mũ phạt 250.000 rph, không có bằng lái phạt 250.000 rph. Ông nói, bây giờ anh tính sao đây? Tôi gãi đầu bảo tôi không biết, xin ông tha tôi. Ông nói bây giờ có hai cách: cách 1. Đóng 500.000 rph. cách 2. ông nhướn nhướn mắt bảo anh biết rồi đấy. Tôi đáp tôi biết rùi, thôi nói đi đừng hành hạ tôi nữa. Bây giờ anh muốn làm sao? Tôi bảo ông nói tôi biết đi. Vậy thì đưa 100.000 đây rồi anh đi đi. Tôi lại gãi đầu, nhăn nhó đầy đau khổ, bảo 50.000 được không? Rồi cười đầy biết điều. Ông bảo được, đưa đây. Tôi móc đưa ngon lành. Ông bỏ túi. Xem chừng có vẻ hơi ngượng, ông nói anh ở VN. Ở VN cũng đi xe máy, vậy anh cũng hiểu chúng tôi rồi phải không? Tôi bảo Yes, hiểu mà! Thôi anh đi đi, đội mũ BH vào nếu không nguy hiểm tính mạng. Mà này, trước khi đi, tôi có câu này tặng anh: "Mọi con đường đều có luật lệ của nó!" Yes yes, thank you sir! Tôi chìa tay bắt tay ông thật chặt! Ông cười rất vui và sảng khoái, như thể trút được gánh nặng. Chúng tôi chia tay nhau như hai người bạn. --- Tôi cho rằng, công an Bali không chủ trương phạt người nước ngoài đi xe máy ở Bali. Lỗi là tôi quá giống người bản xứ... |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Saomai (04-02-2013) | ||
|
#70
|
|||
|
|||
|
|
|
#71
|
|||
|
|||
![]() Chạy qua một cái nhà hát nghệ thuật Tôi đang giơ máy lên chụp thì có một người bán dạo tới, chìa cho tôi hai cái tượng chạm trổ rất đẹp rút ra từ chiếc túi dết đeo bên sườn, nói là làm từ xương bò. Thấy quá đẹp tôi không dám hỏi vì sợ đắt. ![]() Mà đắt thật, người bán hét giá đầu là 500.000 rph/ cặp. Tôi thử nói bừa 100.000. Ông ta xuống ngay 200.000. Thấy có vẻ hay, tôi tiếp tục deal giá. Cuối cùng mua được 130.000 rph/cặp. Tức là 325.000 VND. Bạn của anh ta đến gần, nói với tôi: anh mua của bạn tôi rồi, sao anh không mua cho tôi 1 bộ. Sáng giờ tôi chưa bán được bộ nào, mua đi. Tôi đòi 70.000rph, anh ta bán luôn! Vậy mà sau này tới chợ Ubud, tôi mua bộ đó giá chỉ 40.000 rph.... Thật phát điên. ![]() Đi ngang chiếc cầu có đôi uyên ương đang chụp ảnh cưới. Tôi chạy lại xin chụp họ, cô dâu mỉm cười, kéo chú rể lại cho tôi chụp!
|
| Được cảm ơn bởi: | ||
Thao vietnam (08-02-2013) | ||
|
#72
|
|||
|
|||
|
|
| Được cảm ơn bởi: | ||
Thao vietnam (08-02-2013) | ||
|
#73
|
|||
|
|||
|
|
| Được cảm ơn bởi: | ||
Thao vietnam (08-02-2013) | ||
|
#74
|
|||
|
|||
|
|
| Được cảm ơn bởi: | ||
Thao vietnam (08-02-2013) | ||
|
#75
|
|||
|
|||
![]() Cả các mặt nạ kiểu Art Deco ![]() Hay trường phái nghệ thuật của Salvador Dali ![]() Nhìn ngắm thật mê mẩn, nhưng không định mua, vì còn đi một quãng đường dài để tới Hồ Batur. Đi ngang một hàng, tớ nghe lỏm câu chuyện chết cười như sau: Một chú Khoai Tây cầm lấy bức tượng, chủ tiệm nói giá 500.000 rph. Chú ấy đề nghị 100.000, năn nỉ không được bèn quay sang chỉ đứa con nằm trong xe nôi do bà vợ đầy ngoài hiên, nói "Bớt cho tao đi mà, tao có con nhỏ ngoài kia kìa". Chủ tiệm xòe tay "Tao cũng có con nhỏ ở nhà, không bớt được!" Chú Tây đã bựa, gặp thằng bán còn bựa hơn. Dĩ nhiên, trả giá như vậy là không hiệu quả. Trả giá như sau hiệu quả hơn: Nhìn món đồ ưa thích, ước lượng được giá thực của n1o mà chủ tiệm có thể bán được, bớt xuống chừng 20 %, rồi khăng khăng giữ giá mình muốn, đồng thời tỏ vẻ tha thiết thèm khát và nhất định muốn mua món đồ. Nhất định thành công. Đấy là kiểu Việt Nam của tớ, mà nó chứng minh cho chân lý: "Không ai nguy hiểm cho bạn hơn kẻ giống bạn nhất". ![]() Dân ở đây, ai cũng có óc thẩm mỹ. Tớ đi đường, gặp những bà bán chè, bán bánh, lúc ngồi rỗi cũng thấy họ lôi vải ra vẽ hay lấy gỗ ra mài mài giũa giũa. |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn danngoc cho bài viết trên: | ||
Saomai (08-02-2013), Thao vietnam (08-02-2013) | ||
|
#76
|
|||
|
|||
|
Chúc Mừng Năm Mới mọi người nhé!
|
|
#77
|
|||
|
|||
![]() Tiếp tục trên đường đi Ubud. Một cái đền bên đường, nhưng cảnh quan giống làng quê miền bắc VN đến kỳ lạ. ![]() Đá gà, một trò giải trí truyền thống ở Indo ![]() Đổi tiền để đi tiếp. Nghề đổi tiền ở xứ du lịch khá phát triển, tỷ giá cũng rất khác biệt. ![]() ![]() Đã tới Ubud. Khách du lịch đông như kiến, không khí có cảm giác như ta đi ở Châu Âu - nhẹ nhàng, thoải mái, thú vị, tự do |
|
#78
|
|||
|
|||
|
Ubud thật đẹp, nhưng thời gian không cho phép ở lâu, và đó chính là lý do tớ muốn sớm quay lại Bali.
![]() Tiếp tục đi. Một đền thờ bên đường. ![]() ![]() Do ăn mặc cái áo ngắn ngủn thế này nên sau chặng 250 km ngày hôm ấy (125 km đi và ngần ấy quãng về) hai tay tớ bị nước chín, da khô lại quăn queo đen thui. Và 1 tuần sau thì tróc ra mảng lớn như da rắn. ![]() ![]() ![]() Sự kết hợp của tôn giáo trong đời sống hàng ngày ở Bali khiến du khách có cảm giác lạc vào một thế giới kỳ lạ, khác biệt, nơi đó con người nửa như trên thiên đàng. Dân bản xứ vừa say sưa với việc thờ cúng thần linh, vừa say sưa làm đồ mỹ nghệ. Bọn họ cười hiền như bụt, sẵn sàng chỉ đường cho ta, và nói tiếng Anh như gió ở những xó khỉ ho cò gáy nhất trên đảo, với những con người mà ta không ngờ nhất: một anh chàng đang phóng xe chở bao tải trên đường, hay một chị ngồi ru con. Thậm chí nếu họ không biết tiếng Anh, họ vẫn biết cách nghe hiểu và chỉ đường cho du khách, trên môi nở nụ cười dễ thương hết sức. |
|
#79
|
|||
|
|||
|
|
|
#80
|
|||
|
|||
![]() Đường đi qua những khúc đồi dốc lên xuống gập ghềnh, lái xe máy thấy rất thú vị. Nhưng cũng đừng quá chủ quan với dân Bali, ở đâu cũng có người tốt kẻ xấu. Ở ngay khi qua cái dốc trên, tớ phải đi đổ xăng. Bây giờ thì đã phát hiện tại sao giá xăng Indo rẻ bằng 1/2 VN: chất lượng xăng loãng chỉ bằng 2/3. Buổi sáng mới đổ đầy hơn 2 lít, giờ đã thấy hết. Tớ ghé vào ven đường, đổ chui 2 lít với giá 5.000rph/lít. Tớ đưa nhầm cho họ tờ 50.000 (vội vàng nên không để ý) mà cứ nghĩ là tờ 5.000. Anh chàng kia bảo đủ rồi đấy. Rồi đi luôn. Mãi sau này đến gần Batur tớ mới nhận ra. ![]() Đi qua một trong mười cảnh ruộng bậc thang đẹp nhất Bali. ![]() ![]() Và ăn cái thứ nước giải khát của họ: có nước mật, rong biển, rau câu thạch, trân châu,... và cả mẩu bánh mì khô. ![]() Ăn cũng lạ miệng và thú vị |
![]() |
| Bookmarks |
|
|
Các chủ đề gần tương tự với chủ đề trên:
|
||||
| Ðề tài | Người gửi | Forum | Trả lời | Bài viết cuối |
| iTim.vn Tuyển Lập Trình Viên C++ , Java, | AMD | Công nghệ thông tin | 0 | 25-02-2010 12:28 |