Trở về   Nước Nga trong tôi > Chiến tranh giữ nước vĩ đại > Lịch sử chiến tranh

Diễn đàn NuocNga.net
Nội quy diễn đàn
Trang chủ tin tức
Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #41  
Cũ 28-12-2012, 13:55
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Trong Trại tử thần Eisenhower: Ký ức của một lính canh tù

Những câu chuyện như thế này, viết ra đây không phải là để kết tội hay lên án ai đó. Đó không phải là trách nhiệm hay nghĩa vụ của ai đó trong này, kể cả của NNN. Nhưng ít nhất có 1 bài học ở đây: cách tiếp cận và phân biệt thông tin, cái gì là đúng đắn, cái gì là sai trái, là tuyên truyền. Làm người khó quá, thế giới này quá chật trội dù chỉ để hít thở ít không khí tự do dân chủ. Nhà danngoc ạ!

Chúng ta đi nhanh qua loạt bài cũ trước khi bị hàng trăm tư liệu mới đè chết người.

Martin Brech là cựu chiến binh Mỹ đã đề cập ở bài trên. Sau WWII, ông được phân công canh gác tù nhân trong 1 trại POW khủng khiếp. Bài này đề cập chi tiết hơn những ký ức kinh hoàng mà ông đã trải qua trong vai trò gác ngục.

Tháng 10/1944, tôi tuổi vào quân đội Mỹ ở tuổi 18.
Phần lớn là vì "Trận tuyến vòng cung" (phòng tuyến Ardennes), mà khoá huấn luyện của tôi bị cắt ngắn, kỳ nghỉ phép bị hoãn, và người ta gửi tôi ra nước ngoài ngay lập tức. Sau khi đến Le Havre Pháp, chúng tôi nhanh chóng lên xe thùng ra mặt trận. Khi đến nơi, tôi mắc triệu chứng sốt và được đưa đến bệnh viện ở Bỉ. Căn bệnh này gọi là "bệnh hôn". Tôi viết thư cảm ơn người bạn gái.

Vào lúc tôi ở bệnh viện, đơn vị mà tôi huấn luyện cùng ở Spartanburg Nam Carolina đã tiến sâu vào đất Đức, cho nên bất chấp phản đối tôi vẫn bị đưa vào bộ phận dự bị. Tôi mất đơn vị mà tôi được phân công và không thể đòi về với họ, các đơn vị không chiến đấu bị cười nhạo vào lúc này. Hồ sơ chuyên môn của tôi hầu như là của đại đội C, trung đoàn bộ binh 14, trong thời gian 17 tháng ở Đức, nhưng tôi nhớ là cũng bị chuyển sang đơn vị khác.

Vào cuối tháng 3 hay đầu tháng 4 năm 1945, tôi đã được gửi đến làm bảo vệ một trại POW gần Andernach dọc theo sông Rhine. Tôi đã có bốn năm trong trường trung học tiếng Đức, vì vậy tôi có thể nói chuyện với các tù nhân, mặc dù việc đó bị cấm. Tuy nhiên, dần dần tôi được sử dụng như một thông dịch viên và hỏi cung để tìm các thành viên SS. (Tôi chẳng tìm được ai cả.)

Trại Andernach có khoảng 50000 tù nhân mọi lứa tuổi được dựng lên trên cánh đồng trống vây quanh bằng hàng rào dây thép gai. Phụ nữ bị quây riêng mà về sau tôi mới thấy họ. Những người mà tôi canh giữ không có chỗ che thân hay chăn đắp. Rất nhiều người không có áo khoác. Họ ngủ trong bùn, ướt át và lạnh lẽo, cùng với những cái rãnh không thích đáng chứa phân. Tiết trời đang lạnh, mùa xuân ẩm ướt, và cảnh khổ cực bị phơi trần của họ là một điều hiển nhiên.

Thậm chí còn sốc hơn khi thấy các tù nhân bỏ cỏ và những mảnh giẻ vào cái vỏ hộp đựng ít xúp loãng. Họ bảo tôi họ làm thế là để làm dịu cái đói dày vò. Rất nhanh chóng họ trở nên gầy yếu. Bệnh kiết lỵ nổi lên ngay khi họ ngủ trên đống phân của họ, quá yếu và quá đông để đến cái rãnh phân đi vệ sinh. Rất nhiều trong số họ cầu xin 1 chút thức ăn, rất nhiều người nôn mửa và chết ngay trước mắt chúng tôi. Chúng tôi dư dật thực phẩm và nguồn cung cấp, nhưng chẳng thể làm gì giúp họ, kể cả giúp đỡ y tế.

Ngay cả Mỹ con số cũng mâu thuẫn. Báo cáo gửi cho tướng Douglas MacArthur có 2 loại, 1 là báo cáo ngày, 1 là báo cáo tuần.
Trong 2 báo cáo gửi cùng 1 ngày, 1 cái nói có 2,9 triệu tù binh, cái kia nói có 1,8 triệu, chênh nhau 1,1 triệu người.

Còn đây là "con số chính thức" của chỉnh phủ Đức, họ thành lập "Hội đồng nghiên cứu khoa học, khảo sát một số trại đưa ra được con số 41000 tù binh chết, cộng với con số của Mỹ (Mỹ báo cáo tất cả chỉ có 15000) thành con số 56000 tù binh chết, chiếm 1.1% số lượng tù nhân giam giữ.
Chính từ cái 1.1% này tính ra có khoảng 5 triệu tù binh Đức.

Còn những nguồn khác thí dụ như http://www.library.flawlesslogic.com/ike.htm
nói rằng Mỹ giữ 6.1 triệu tù binh, Anh 2.4 triệu, Canada 300000, Pháp 200000, Liên xô 3.5 triệu.
Lưu ý là số lượng tù binh quá lớn vì không chỉ là quân nhân Đức mà bắt bớ lung tung cả.
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #42  
Cũ 28-12-2012, 13:56
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Trong Trại tử thần Eisenhower: Ký ức của một lính canh tù

Như một sự xúc phạm, tôi kháng nghị với sĩ quan chỉ huy và vấp phải thái độ thù địch hay sự thờ ơ mai mỉa. Khi bị thúc giục, họ giải thích họ chịu sự chỉ đạo nghiêm ngặt từ "thượng cấp". Không sĩ quan nào thấy cần phải làm gì đó cho 50000 tù binh, nếu có ai chết thì đó là "ngoài mong muốn", và để mặc cho anh ta thoát tội đày ải. Thực tế kháng nghị của tôi là vô dụng. Tôi hỏi người bạn làm ở bếp ăn chuyển cho tôi thêm ít thực phẩm để cho các tù nhân. Anh ta nói họ bị giám sát nghiêm ngặt với khẩu phần thức ăn của tù nhân theo mệnh lệnh, và những mệnh lệnh như thế là của "thượng cấp". Nhưng anh ta nói họ có nhiều thực phẩm thừa dùng và sẽ giấu cho tôi một ít.

Khi tôi ném thực phẩm qua hàng rào kẽm gai, tôi gặp phải đe doạ bị bỏ tù. Tôi nhiều lần "vi phạm", và một sĩ quan tức giận đe doạ bắn tôi. Tôi cho rằng vị sĩ quan ấy giả vờ cho đến khi tôi bắt gặp một chỉ huy trên quả đồi cao bên sông Rhine bắn vào một nhóm đàn bà Đức bằng khẩu súng lục .45 của ông ta. Khi tôi hỏi: "Tại sao thế?" Ông ta lầm bằm: "Tập bắn," và tiếp tục bắn cho đến khi súng hết đạn. Tôi thấy những người đàn bà chạy trốn, nhưng với khoảng cách ấy không thể nói trước nếu có một ai đó bị trúng đạn.

Đó là lúc tôi nhận ra, tôi đang làm việc với những kẻ sát nhân máu lạnh được nhồi nhét bằng chủ nghĩa căm thù. Chúng coi người Đức không phải là con người và đáng bị huỷ diệt; một biểu hiện thiên về phân biệt chủng tộc. Các bài viết trong tờ G.I. "Các ngôi sao và Quân hàm", nổi bật những trại tập trung Đức, đầy ảnh các thân thể ốm yếu. Nó khuyếch đại quyền được tàn bạo của chúng ta, và làm cho nó trở nên dễ dàng hơn để thành thói quen bắt chước. Ngoài ra, tôi nghĩ rằng, binh lính không được che chở, chịu hiểm nguy trong trận mạc đang cố gắng chứng tỏ họ hung bạo như thế nào bằng cách xoá sổ tù binh và thường dân.

Những tù nhân này, như tôi phát hiện, phần lớn là nông dân và thợ, cũng đơn giản và khờ khạo cũng như vố số người trong quân đội chúng ta. Ngày lại ngày trôi qua, càng nhiều người trong số họ suy sụp thành giống như 1 thây ma vô hồn, trong khi một số khác cố gắng thoát khỏi cảnh điên loạn hay tìm cách tự tử, họ chạy qua cánh đồng trống rộng lớn giữa ban ngày về phía sông Rhine để làm nguôi cơn khát của họ. Họ bị đốn đổ gục xuống.

Một số tù nhân thèm thuốc lá cũng như thức ăn, có thể nói họ cởi bỏ hết mọi thứ vì đói. Do đó đám "lái buôn Yankee" kiếm được cả đống đồng hồ và nhẫn mà chỉ phải đổi có 1 sách thuốc lá hay kém hơn. Tôi cũng bị cả đám lái buôn G.I. này đe doạ.
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #43  
Cũ 28-12-2012, 13:58
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Trong Trại tử thần Eisenhower: Ký ức của một lính canh tù

Chỉ có 1 điểm sáng trong bức tranh tăm tối khi đêm xuống. Tôi bị phân công gác khu nghĩa địa từ 2 đến 4h sáng. Thực sự, đó là ca gác bên phía bờ dốc của hàng rào không xa khu trại lắm. Cấp trên của tôi thường quên đưa cho tôi cây đèn và tôi cũng chẳng buồn hỏi lấy đèn, bởi sự ghê tởm mà tôi đã chứng kiến với toàn bộ tình tiết đã xảy ra trong thời gian này. Đó là một đêm trời tương đối sáng và tôi nhanh chóng nhận ra 1 tù nhân bò dưới hàng rào về phía nghĩa địa. Chúng tôi có quyền bắn những tù nhân chạy trốn bị phát hiện, nên tôi đứng dậy và đến cảnh cáo anh ta phải quay lại trại. Đột nhiên, tôi thấy 1 tù nhân khác bò từ phía nghĩa địa về. Họ mạo hiểm tính mạng mò đến nghĩa địa vì cái gì đó. Tôi phải làm cho rõ.

Khi tôi tiến đến chỗ bóng những bụi cây che nghĩa địa, Tôi cảm thấy hoàn toàn e ngại, nhưng có 1 cái gì đó thôi thúc tôi đi. Mặc dù đã chú ý, tôi vẫn vấp phải chân ai đó đang nằm úp sấp. Khẩu súng của tôi văng ra khi bị vấp và tôi cố gắng lấy lại bình tĩnh cả hồn lẫn xác, nhanh chóng nhận ra tôi không cần phải nổ súng. Một hình người đứng dậy. Dần dần tôi nhận ra một khuôn mặt đẹp nhưng mang nỗi sợ hãi khủng bố của 1 phụ nữ với cái giỏ ở bên cạnh. Dân làng Đức không được phép đem thức ăn cho tù nhân, hay thậm chí đến gần các tù nhân, tôi trấn an cô ta rằng tôi đồng tình với việc cô đang làm, không phải sợ, và tôi rời nghĩa địa ra về.

Tôi làm thế ngay tức khắc và ngồi xuống tựa lưng vào gốc cây cạnh nghĩa địa cho kín đáo và không làm các tù nhân hoảng sợ. Tôi đã hình dung và bây giờ vẫn thế, cái khung cảnh người tù gặp một phụ nữ đẹp với cái giỏ thức ăn sẽ giống như thế nào. Tôi không bao giờ có thể quên được gương mặt của cô ấy.

Cuối cùng, thêm một số tù nhân bò trở lại trại. Tôi thấy họ đem theo thức ăn cho đồng đội với lòng khâm phục sự quả cảm và tận tuỵ của họ.

...Ngày chiến thắng 8/5/1945. Tôi quyết định làm 1 lễ kỷ niệm với một số tù nhân mà tôi canh gác, họ được nướng bánh mỳ mà những tù nhân khác thỉnh thoảng cũng được chia. Nhóm tù nhân này có đủ bánh mỳ mà họ muốn ăn, và họ chia sẻ tâm trạng vui vẻ bởi chiến tranh đã kết thúc. Tất cả chúng tôi sẽ sớm được trở về nhà, niềm hy vọng thống thiết của họ. Chúng tôi đã ở trên đất Pháp, nơi tôi nhanh chóng chứng kiển sự độc ác của binh lính Pháp khi chúng tôi giao tù binh cho họ đưa vào các trại lao động cưỡng bức.

Nhưng trong ngày này, tất cả chúng tôi đang vui mừng.

Như là một động tác bày tỏ sự thân thiện, tôi tháo đạn ra khỏi súng và đứng trong góc nhà, thậm chí cho phép họ chơi đùa với nó khi họ hỏi. Mọi người hoàn toàn "tan băng" và nhanh chóng chúng tôi cùng hát các bài hát mà mọi người dạy cho nhau, hay là tôi đã học trong lớp tiếng Đức ( "Du, du, liegst mir im Herzen"). Ngoài lòng biết ơn, họ tặng tôi một ổ bánh mỳ ngọt nhỏ đặc biệt, thứ duy nhất hiện có họ đem tặng. Tôi bỏ nó vào trong cái túi áo khoác "Eisenhower" lén mang nó về doanh trại và ăn nó khi tôi một mình. Tôi chưa bao giờ ăn cái bánh nào ngon đến thế, hay thấm thía tình cảm cộng đồng sâu sắc đến thế khi ăn nó. Tôi tin tưởng vào khả năng vô biên của Chúa Giê-su mà chẳng thể một ai có được đã hé lộ bóng dáng mà người thường ẩn dấu cho tôi trong lúc này, và ảnh hưởng lớn lao đến quyết định tôn giáo triết lý của tôi sau này.

Ngay sau đó, một số tù binh ốm yếu của chúng tôi bị lính Pháp áp giải đến trại của họ. Chúng tôi ngồi trên xe tải phía sau đoàn người. Nhất thời xe chạy chậm lại và thụt lùi, có lẽ người lái xe đã bị sốc cũng như tôi. Mỗi khi tù binh Đức lảo đảo hay tụt lại phía sau, anh ta bị nện vào đầu bằng chầy gỗ và chết. Cái xác bị lăn qua bên đường và được xe tải đi sau nhặt lên. Đối với nhiều tù binh, cái chết nhanh chóng như thế này có lẽ được họ ưa thích hơn là cái chết đói dần mòn trên "những cánh đồng chết" của chúng tôi.

Khi mà cuối cùng tôi cũng thấy những phụ nữ Đức bị giam giữ trong một khu riêng, tôi hỏi tại sao chúng ta lại giam giữ họ làm tù nhân. Tôi được người ta nói cho rằng, họ là "những môn đồ của trại" được lựa chọn làm cỗ máy sinh sản cho đội quân SS tạo ra chủng tộc thượng đẳng. Tôi đã hỏi chuyện với một số người và phải nói rằng tôi chưa gặp nhóm phụ nữ nào hấp dẫn và sinh động hơn. Tôi chắc chắn không nghĩ rằng họ đáng bị giam giữ như tù nhân.

Càng ngày tôi càng được sử dụng như 1 phiên dịch, và đã có thể ngăn ngừa được một số vụ bắt bớ không mong muốn. Một vụ liên quan đến một người nông dân già, ông ấy bị một số lính Pháp lôi đi. Tôi hỏi ông ta có được "thưởng huân chương Nazi" không, người ta đưa cho tôi xem. May mắn, tôi có bản nhận diện những huy chương như thế này. Ông ấy được thưởng huân chương vì có 5 đứa con! Có lẽ bà vợ đã giúp ông ấy, nhưng tôi không nghĩ một cái trại tập trung nào trong số những trại của chúng tôi là thích đáng để trừng phạt ông ấy vì đã có công lao đóng góp cho đất nước Đức. Lính Pháp đồng ý và thả ông ấy ra để tiếp tục "công việc bẩn thỉu."

Nạn đói cũng đã bắt đầu lan rộng trong dân Đức. Phụ nữ Đức bới nhặt những thùng rác của chúng tôi để tìm những thứ ăn được là cảnh thường thấy, nếu mà họ không bị xua đuổi.
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #44  
Cũ 28-12-2012, 13:59
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Trong Trại tử thần Eisenhower: Ký ức của một lính canh tù

Khi tôi phỏng vấn các ông thị trưởng của các thị trấn nhỏ và làng mạc, họ nói lương thực đã bị "những người chiếm chỗ" lấy đi (người nước ngoài làm việc ở Đức), chúng chất lương thực lên xe tải và chở đi mất. Khi tôi báo cáo việc này, câu trả lời là 1 cái nhún vai. Tôi chưa bao giờ thấy bất kỳ nhân viên Hội chữ thập đỏ nào tại trại hay giúp đỡ cư dân địa phương, mặc dù cà phê và bánh ngọt của họ luôn sẵn có mọi nơi cho chúng tôi dùng. Lúc ấy, người Đức đã phải dựa vào sự phân phối từ các cửa hàng kín đáo cho đến vụ thu hoạch tiếp theo.

Cái đói đã bắt buộc phụ nữ Đức phải "kiếm thêm", nhưng bất chấp điều đó, hãm hiếp là thịnh hành và thường xuyên đi kèm với bạo lực. Tôi nhớ một cô gái 18 tuổi có một bên mặt hằn vết báng súng, bị 2 GI hãm hiếp. Thậm chí Pháp nói rằng hãm hiếp, cướp bóc và say rượu phá phách trong các bộ phận quân đội của họ là không thể chấp nhận được. Ở Le Havre, chúng tôi được cấp 1 cuốn sách nhỏ cảnh báo rằng binh lính Đức có kỷ luật cao trong việc đối xử với dân chúng Pháp và họ có thái độ ôn hoà, và do đó chúng tôi phải thực hiện điều tương tự. Về điều đó, thật khốn khổ, chúng tôi đã thất bại.

16 triệu binh lính Mỹ chiếm đóng trên đất châu Âu tiêu thụ 50000000 bao cao su mỗi tháng. Lo ngại tình trạng hãm hiếp ảnh hưởng xấu đến thanh danh, Bộ chỉ huy Mỹ gửi công văn nhắc nhở các chỉ huy trên đất châu Âu. Họ trả lời: Không thành vấn đề, các vụ việc thường được dàn xếp ổn thoả bằng ít bánh mỳ hay vài thanh kẹo Sô-cô-la. Thế nhưng ước lượng vẫn có 17080 vụ trong WWII. Đến mức tạp chí Time Magazine tháng 9/1945 phải viết rằng: "Quân đội của chúng ta cùng Anh quốc đã cùng nhau chia xẻ cướp bóc và hãm hiếp... chúng ta đáng được gọi là đội quân hãm hiếp."

"Vậy thì là gì?" Một số nói: "Hành động hung bạo của kẻ thù xấu xa hơn chúng ta." Điều đó đúng với cái mà tôi đã kinh qua khi kết thúc chiến tranh, khi chúng ta là người chiến thắng. Cơ hội của nước Đức hung bạo đã hết, vận mệnh do chúng ta nắm giữ. Nhưng 2 cái sai chẳng thể làm thành 1 cái đúng. Thay vì sao chép nguyên si tội ác của kẻ thù, chúng ta lẽ ra phải nhắm vào 1 mục tiêu làm tất cả để phá vỡ vòng xoáy thù hận và trả thù đã trở thành tai hoạ và làm méo mó lịch sử loài người. Đó là điều tôi muốn nói lúc này, 45 năm sau tội ác. Chúng ta không bao giờ có thể ngăn chặn tội ác chiến tranh cá nhân, nhưng chúng ta có thể, nếu đông đủ chúng ta cùng nói ra, gây ảnh hưởng đến chính sách của chính phủ. Chúng ta có thể từ chối sự tuyên tuyên của chính phủ rằng kẻ thù của chúng ta không phải là con người và cổ vũ cho sự sỉ nhục mà tôi đã chứng kiến. Chúng ta có thể phản đối việc ném bom vào các mục tiêu dân sự, người ta vẫn ném cho đến tận ngày nay. Và chúng ta có thể mãi mãi khước từ tội ác giết người không vũ trang và tù binh đã bị đánh bại của chính phủ chúng ta.

Tôi hiểu rõ là những công dân bình thường có khó khăn để thừa nhận bằng chứng của tội ác qui mô lớn này, đặc biệt là khi mình cũng can dự vào. Thậm chí các GI đồng cảm với các nạn nhân lại sợ bị oán trách và sợ bị gặp rắc rối, họ nói với tôi vậy. Và sự đe doạ đã không hề dừng lại. Kể từ khi tôi nói ra điều này vài tuần trước đây, tôi đã nhận những cú điện thoại đe dọa và hộp thư của tôi đã bị đập tan. Tuy nhiên, việc này cũng có giá trị của nó. Viết về những sự tàn bạo là cảm súc đã phải giữ kín trong tôi quá lâu, nó như một sự giải phóng, mà có lẽ nó sẽ nhắc nhở các nhân chứng khác rằng: "Sự thật sẽ làm cho chúng ta tự do, chứ không phải sợ hãi." Chúng ta có lẽ còn học được một bài học quan trọng nhất đối với tất cả: chỉ có tình yêu thương mới chiến thắng tất cả.

Martin Brech sống tại Mahopac, New York. Khi ông viết những dòng ký ức này năm 1990, ông là giáo sư phụ tá môn học tôn giáo và triết học tại trường Cao đẳng Mercy ở Dobbs Ferry, New York. Ông Brech có bằng thạc sỹ thần học của Đại học Columbia.

http://www.thetruthseeker.co.uk/article.asp?ID=135
http://www.fpp.co.uk/History/General...Brech2002.html
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #45  
Cũ 28-12-2012, 14:00
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Trong Trại tử thần Eisenhower: Ký ức của một lính canh tù

Lời tự bạch của Martin Brech:

45 năm trước, tôi đã chứng kiến sự tàn bạo: sự chết đói có tính toán trong trại tù binh Đức gây ra bởi quân đội của chúng ta. Lịch sử được viết bởi những kẻ chiến thắng, lấp liếm tất cả tin tức về sự tàn bạo này cho đến khi James Bacque, tác giả người Canada xuất bản cuốn sách lỗi lạc vạch trần của ông ấy: NHỮNG MẤY MÁT KHÁC-OTHER LOSSES. Quyển sách này là sách bán chạy nhất ở Canada, gây chấn động mạnh ở châu Âu, Tuy vậy, thực tế nó lại không có mặt ở Mỹ. Nhà bán sách lớn của chúng ta nói với tôi các nhà phân phôi của họ không bán nó. Khi tôi thuyết phục 1 hiệu sách độc lập nhỏ đặt hàng trực tiếp từ Canada, nhà xuất bản nói chỉ duy nhất một hiệu ở bang New York sẽ đặt hàng. Đây là "mảnh đất tự do sao?"

Thật may mắn, Pat Buchanan trên báo đã kêu gọi sự chú ý đến cuốn sách NHỮNG MẤY MÁT KHÁC vào ngày 10/1/1990.

Ông viết:

"Kết luận: Quân đội Mỹ đã giết chết rất nhiều người Đức trong trại tù binh, gấp 10 lần số họ đã làm trong các chiến dịch từ Normandy đến ngày Chiến thắng. Tù binh chiến tranh Đức đã bị cắt khẩu phần ăn xuống dưới mức có thể sống sót cho đến khi họ chết đến tỉ lệ 30% vì bị phơi ngoài trời, đói, và bỏ mặc... Các đoàn tàu chở lương thực của Hội chữ thập đỏ đã phải quay lại và tàu chở lương thực của Mỹ nằm tại cảng... Một sĩ quan Pháp nói, trại tập trung Mỹ gợi cho ông ta nhớ đến trại tập trung Phát xít Dachau và Buchenwald... Cuốn sách qui trách nhiệm cho Eisenhower (Ike). Ike đã viết: "Nước Đức là kẻ hung bạo,"...Nhưng không phải người Canada hay Anh phải chịu điều đó, họ đối xử với tù binh của họ công bằng... Đó không phải là quan điểm của tướng Mark Clark, hay của tướng Patton... Phớt lờ cuốn sách là 1 điều rất lạ lùng."

Bài báo dũng cảm của Pat Buchanan đã gây cảm hứng cho tôi và giúp tôi chấm dứt che dấu sự tàn bạo mà tôi là người chứng kiến. Tôi viết các lá thư đến một số tờ báo đăng những gì cần thiết, ngắn gọn và chưa đầy đủ. Bây giờ tôi giải phóng thêm 1 lần cuối cùng những ký ức đau đớn của tôi. Hy vọng sẽ nhận được sự đồng tình, vì vậy nó sẽ giúp chúng ta công nhận sự chia sẻ về "sự tầm thường của cái ác", tự làm trong sạch mình bằng sự thật. Có lẽ tôi như một dân tộc sẽ để nó lại phía sau với lòng chính trực và hy vọng nào đó để chuộc lỗi.

Patrick "Pat" Buchanan là nhà chính trị, bình luận, nhà văn, nhà tổ chức, nhà diễn thuyết người Mỹ. Ông đã làm cố vấn cao cấp cho 3 đời TT Mỹ: Nixon, Ford, Reagan cũng như là cây chủ biên của sê-ri Crossfire rất ăn khách trên CNN. Tên ông đã từng được nhắc đến một số lần trong NNN.
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #46  
Cũ 28-12-2012, 14:05
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Sổ ghi chép trại tù binh Đức: những điều khủng khiếp

Một số ghi chép sau đây do cháu trai tác giả cung cấp chỉ với 1 điều kiện tôn trọng yêu cầu giấu tên của tác giả.

Chép lại những lời chú tôi từ sổ tay của mẹ tôi:

Bỗng nhiên xe Jeep Mỹ tiến về phía chúng tôi và mấy lính Mỹ bao vây chúng tôi. Không có sĩ quan phụ trách, và điều đầu tiên mà các GI làm là họ thả chúng tôi, đó là tôi nghĩ thế vì chúng tôi có vài đồ vật có giá trị, chủ yếu là nhẫn và đồng hồ… Giờ chúng tôi là tù binh- không cần lo lắng về điều đó!

Đêm đầu tiên chúng tôi bị dồn thành một đám vào trong kho thóc, ở đây chúng tôi gặp khoảng 100 người cùng chung số phận. Để câu chuyện ngắn gọn, chúng tôi cuối cùng bị chuyển đến Fuerstenfeld bruck gần Munich. Ở đây chúng tôi, bị tập trung xung quanh Hermann, ngắt lời anh ta và há hốc mồm mất hết tinh thần.

Fuerstenfeld bruck được chúng tôi biết là 1 trong những trại tù binh tàn bạo nhất trong vùng Mỹ chiếm đóng.

Sau đó, chú tôi tiếp tục:

Một lần nữa chúng tôi bị lục soát và phải giao nộp tất cả mọi thứ, ngay cả đồ dùng cá nhân, ngoại trừ một cái thìa. Ở đây, nhiệt độ dưới 0, chúng tôi 20000 người chen chúc trên mặt đất trơ trụi, không có chăn hay cái gì che đậy, phơi cả ngày lẫn đêm trong tiết trời mùa đông giá lạnh.

Sáu ngày liền chúng tôi chẳng được ăn hay uống nước! Chúng tôi phải dùng những cái thìa để hứng những giọt mưa.

Chúng tôi bị vây quanh bởi những cái xe tăng nặng nề. Trong đêm chúng bật đèn sáng chói mắt nên chẳng thể ngủ được. Chúng tôi cứ chập chờn giấc này sang giấc khác, đứng dậy và tựa vào nhau. Nó làm chúng tôi ấm lên hơn là ngồi trên mặt đất đông cứng.

Nhiều người trong số chúng tôi đã gần như sụp đổ. Một đồng đội của tôi phát điên, anh ấy nhảy lung tung hoang dại, kêu gào và rên rỉ. Anh ấy đã bị bắn chết ngay. Cơ thể nằm trên mặt đất, và chúng tôi không được phép lại gần. Anh ấy không phải là người duy nhất. Mỗi chuyển động đáng ngờ đều bị lính gác chĩa súng bắn vào đám đông, và một số luôn luôn bị trúng đạn.

Những người dân Đức, chủ yếu là phụ nữ từ các làng xung quanh, đã cố gắng tiếp cận trại để đưa thức ăn và nước uống cho các tù nhân chúng tôi. Họ bị lính Mỹ đuổi đi.

Các sĩ quan Đức của chúng tôi cuối cùng cũng thành công trong việc bày tỏ sự phản đối chính thức, đặc biệt là về việc bị tước đoạt nước uống. Như là sự đáp trả, vòi rồng được thả vào giữa đám tù nhân đông đúc và phun nước. Vì áp lực cao, nó quăng quật mãnh liệt đi đi lại lại. Đám tù nhân đổ xụp, ngã, đứng dậy và chạy đuổi hứng lấy ít nước. Trong sự lộn xộn ấy, nước thành thứ đổ đi còn mặt đất dưới chân chúng tôi thành một bãi bùn trơn tuột. Mỗi khi lính Mỹ nhìn cái cảnh tượng ấy, chúng thấy thật tức cười và lấy làm trò giải trí hay nhất. Chúng cười nhạo tình trạng khó khăn của chúng tôi đến lúc chán rồi bất thình lình đóng vòi nước lại.

Chúng tôi chẳng mong đợi bọn lính Mỹ cư xử cho giống người. Hầu như không thể tin được. Chiến tranh đã làm cho con người ta tàn bạo.
Một ngày sau đó chúng tôi được nhóm lại thành các nhóm 400 người... Chúng tôi nhận được hai ca thức ăn mỗi người. Đây là cách chúng đã làm việc này: Các tù nhân phải chạy qua đám bùn trơn, và mỗi người phải nhanh chóng tóm lấy 2 cái ca lúc vượt qua những tên lính gác. Một đồng đội của tôi bị trượt ngã và không thể chạy đủ nhanh, anh ấy đã bị bắn chết ngay tại chỗ...

Ngày 10/5, một số xe tải người đến chở tù nhân từ Ulm gần sông Danube đi... Khi mỗi người trèo vào xe tải, tên bảo vệ lại lấy báng súng nện cho 1 cái vào sống lưng.

Chúng tôi bị chuyển đến thành phố Heilbronn gần Neckar, chúng tôi đếm được 240000 tù nhân, những người phải sống trên mặt đất trơ trụi không có gì che chắn.

Mùa xuân và mùa hè năm nay dịu nhưng chúng tôi đói, 6h sáng chúng tôi được uống cà phê, mỗi ngày được 1 lon xúp khoảng 0,5l và 100 gam bánh mỳ...

ảnh: có những trại tù rộng đến 10km
Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Lính Mỹ đưa cho chúng tôi các tờ báo tiếng Đức, mô tả cảnh khủng bố trong các trại tập trung Nazi. Chúng tôi chẳng tin điều đó tí nào, lính Mỹ chỉ muốn làm chúng tôi nhụt chí hơn nữa.

Cánh đồng nơi chúng tôi bị giam giữ thuộc về các nông dân trong vùng... Rất nhanh chóng cỏ và những mầm cây xanh khác biến mất còn cây thân gỗ cũng trơ trụi. Chúng tôi ăn bất cứ cọng cỏ nào mọc lên...

Trong một số trại có tù binh Hung-ga-ri, khoảng 15000 người. Đã nổ ra 2 cuộc nổi loạn chống lại các sĩ quan của họ. Sau cuộc nổi loạn thứ 2, lính Mỹ quyết định dùng tù binh Đức để quản lý tù binh Hung-ga-ri. Kể từ khi tù binh Hung-ga-ri được dùng làm lao công, họ được cho ăn uống tốt. Họ có nhiều thức ăn hơn mức họ có thể ăn. Nhưng khi chúng tôi xin mang thức ăn thừa của tù Hung về cho tù binh Đức đang đói thì lính Mỹ không cho. Chúng thà đổ thức ăn thừa đi chứ không chịu cho người Đức.

Đôi khi có những nhóm người trong chúng tôi bị tập trung lại và chuyển đi. Chúng tôi đoán họ được về nhà và tự nhiên muốn mình cũng được như họ. Mãi sau đó chúng tôi nghe nói họ bị chuyển đến trại lao động khổ sai!

Chú tôi vì sợ bị gọi vào đội lính SS nên ông tình nguyện xin vào lính thuỷ đánh bộ, năm 1945 đơn vị của ông ở Đan Mạch. Ngày 20/4 họ bị bắt và trải qua trại POW. Họ đã sống trên cánh đồng trống, không được cho ăn uống trong 6 ngày đầu và bị bỏ đói gần chết. Những bà mẹ, bà vợ Đức muốn ném bánh mì qua hàng rào đã bị đuổi đi. Các tù nhân đói đến mức họ chỉ cần có gì đó để nhai, ăn cỏ, gặm vỏ cây non. Chú tôi được giao việc báo cáo mỗi sáng có bao nhiêu người đã chết trong đêm "và không chỉ là một vài người!", ông cho biết thêm khi viết thư cho tôi.

Người ta cũng biết điều kiện trong các trại tù trong vùng Mỹ chiếm đóng là như nhau ở mọi nơi. Do vậy chúng tôi có thể kết luận 1 cách chắc chắn, rằng đó là mục đích và là lệnh của chỉ huy cấp cao Mỹ để làm tù binh Đức chết đói và Eisenhower phải chịu trách nhiệm về việc đó. Ông ta cũng có dòng máu Đức và không thể hành xử như loài dã thú đối với dân chúng tử tế Đức trong thời gian WWII. Chúng tôi theo đuổi sự kiện đã biết rõ và đã bị lãng quên này để chống lại ông ta.

Tôi muốn ghi lên bia mộ của những đồng bào Đức đã mất dòng chữ:

Chúng tôi đã phải vượt qua lửa và nước. Để bây giờ người sống thoát khỏi gông xiềng.
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #47  
Cũ 28-12-2012, 14:06
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Trong trại tử thần Mỹ - 1945

TG: Werner Wilhelm Laska

Tôi sinh ra ngày 31/8/1924, tại Berlin. Khi tôi 8 tuổi thì Nazi lên nắm quyền. Từ 1930 cho đến 1940 tôi học trong trường ở Berlin. Tôi không tham gia phong trào Thanh niên Hitler, nhưng không thấy bất lợi vì điều đó. Ở tuổi mười hai tôi trở thành một cậu bé bên bàn thờ trong một nhà thờ Thiên chúa Berlin. Mùa thu 1942, tôi bị gọi đi lính, cũng như tất cả những người sinh ra tại Đức năm 1924, đã vào trong quân đội Đức - Wehrmacht. Sau 10 tuần đào tạo của tôi được điều về lữ đoàn bộ binh thiết giáp-900, nó vừa được giao sang mặt trận Nga. Từ tháng mười hai năm 1943 cho đến tháng 4 năm 1942, chúng tôi chiến đấu với Hồng quân ở miền nam Nga. Sau đó chúng tôi được tái tổ chức và đặt tên mới Sư đoàn bộ binh cơ giới. Tiếp theo là chúng tôi hoạt động ở miền Bắc Ý và Nam Tư. Đầu năm 1944 đơn vị tôi và những đơn vị khác đã được lắp ghép tại Pháp, để hình thành sư đoàn thiết giáp mới. Ngày 15/3/1944, chúng tôi đến Hungary để đánh bại 1 cuộc đảo chính quân sự. Trong tháng năm năm 1944, chúng tôi chuyển sang Pháp, ở gần Chartres, chờ các quân đồng minh xâm lược.

Chúng tôi đã chiến đấu ngay từ khi bắt đầu cuộc xâm lăng ngày 6 tháng sáu, đầu tiên chống bọn Anh, từ tháng bảy năm 1944 là chống bọn Mỹ. Bản thân tôi luôn luôn chiến đấu trên tuyến đầu. Thật may mắn tôi chỉ bị có hai chỗ thương tích, cái đầu gối và cái đầu, nhưng khoảng 80% các đồng đội của tôi đã chết hoặc bị thương. Phần còn lại của sư đoàn lui về Lorraine, nơi đó chúng tôi được nghỉ ngơi, sau đó lại chiến đấu trong phòng tuyến Ardennes. Chúng tôi vượt qua Bastogne và đến St Hubert, nhưng khi đó chúng tôi hết nhiên liệu và đạn dược. Các đồng minh làm chủ trên không và đánh trả chúng tôi những đòn chí mạng và khủng khiếp. Một lần nữa, chúng tôi rút lui, sau khi bị tổn thất nặng nề. Đồng minh đẩy chúng tôi trở lại bên kia sông Rhine. Thật không may, lính Mỹ đã có thể chiếm cây cầu ở Remagen và tạo thành một đầu cầu bên kia sông Rhine.

Đơn vị của tôi khi đó gồm một trung sĩ và khoảng 40 người, từ bốn hoặc năm đại đội khác nhau của trung đoàn thiết giáp 901. Tình hình thực sự hỗn loạn. 40 người chúng tôi khi đó hoàn toàn bị cắt rời khỏi đại đội, tiểu đoàn và trụ sở trung đoàn. Nhiệm vụ tiếp theo của chúng tôi là chống lại đầu cầu Remagen. Vì tất cả chúng tôi đã có kinh nghiệm, chúng tôi thực hiện theo kế hoạch sau: buổi sáng - chúng tôi luôn luôn ở trong làng kế tiếp nơi lính Mỹ đóng trại - chúng tôi tiêu diệt chiếc tăng đầu tiên của Mỹ khi đoàn xe của chúng bắt đầu di chuyển. Chúng tôi vẫn còn súng 7,5cm trên xe bọc thép. Khi đó, lính Mỹ sẽ dừng lại, và chúng tôi rút lui. Lính Mỹ gọi pháo và máy bay oanh tạc địa điểm mà chúng tôi đã hạ cái tăng dẫn đầu, nhưng chúng tôi không còn ở đó nữa. Chúng tôi chơi trò này trong một thời gian. Nhưng trận đánh ở Ruhr, lực lượng chúng tôi ngày càng ít đi, trung đoàn chúng tôi rút lui khỏi phía bắc và chúng tôi phía nam. Khói lửa khắp mọi nơi.

Chúng tôi sớm biết rằng thời gian của chúng tôi đã đến! Các tuyến đường đã bị khoá chặt, và các máy bay đồng minh oanh tạc mọi thứ không đứng yên! Chúng chẳng phân biệt binh lính và thường dân. Mọi thứ chuyển động là bị chúng xử đẹp.

Vào ngày 12/4/1945 đơn vị của chúng tôi đã quyết định bỏ cuộc để không phải chết trong những phút cuối cùng. Còn khoảng 30 hay 35 người chúng tôi. Trong ngày đó, vào buổi chiều muộn, chúng tôi đến một căn nhà, đứng cô lập gần một cái lạch. Chúng tôi đỗ 5 cái xe bọc thép lại, và chui xuống tầng hầm căn nhà, cầm vài chai “hạng nặng” theo để chúng tôi có thể tiếp đón bọn Mỹ trong tâm trạng bè bạn.

Tôi đã không chui xuống tầng hầm mà ở bên ngoài ngắm nhìn xung quanh. Tôi muốn được một mình. Cả quãng đời lính đã trải qua của tôi, bước cuối cùng đã đến. Tôi nhớ tất cả mọi thứ đã xảy ra, những điều tốt và những việc xấu, trong và ngoài nhiệm vụ. Chúng tôi đã gặp những người tốt, và trên tất cả là các cô gái đẹp. Ở Hungary, Ý, Croatia và Pháp, tôi đã tham dự các buổi lễ nhà thờ, cậu bé giúp việc nhà thờ trong bộ đồng phục Đức.

Tôi bị gián đoạn những mơ màng bởi tiếng súng và tiếng nổ gần ngôi nhà, lúc đó tôi đứng dưới cây cầu nhỏ. Sau đó tôi nghe tiếng xe lăn bánh trên cầu. Sau đó, im lặng. Tôi chỉ còn có khẩu súng lục, nhưng chúng tôi đã có quyết định đầu hàng. Khi đã tối hẳn, tôi tiến lại gần ngôi nhà, nơi mọi người đang ở tầng hầm. Nhưng tôi phải thú nhận rằng tôi không có nhiều hy vọng tìm thấy họ vẫn còn đó. Các xe chắn không cho tôi nhìn rõ ràng. Tôi nghe một giọng nói, nhưng tôi không nhận ra tiếng gì cả. Nó có vẻ không giống tiếng đồng đội tôi. Tôi trèo qua vườn và đến gần. Nghe giống như là "thế giới Anthony, thế giới Anthony," nên tôi biết: "lính Mỹ"! Tôi tiến đến từ phía sau và vòng ra trước. Đột nhiên hắn nhìn thấy tôi và rất cảnh giác hơn là sợ, bởi vì tôi không có vũ khí trong tay. Thấy tôi deo khẩu súng, hắn nói: "Súng, súng." Tôi cởi dây lưng và đưa hắn khẩu súng để hắn tin tưởng. Hắn bảo tôi đợi trong vườn và đi vào trong nhà gặp chỉ huy, một lúc sau hắn trở ra bảo tôi đi theo hắn vào trong nhà. Leo lên tầng vào 1 phòng trông như sở chỉ huy vừa dựng lên. Tất cả bọn đều có cái đầu cắt ngắn, ngắn hơn cả đầu lính Đức và trông như lũ trẻ nhà quê. Chúng hỏi tôi có phải tôi cùng nhóm với những người chúng tìm thấy trong nhà không.

Một tên dẫn tôi vào một buồng nhỏ, tôi qua đêm ở đó. Đầu tiên tôi không thể ngủ được vì tình hình mới và cảm xúc của tôi, sau đó thì cũng đã ngủ một chút. Sáng hôm sau tên hôm qua đánh thức tôi dậy và dẫn tôi xuống dưới đợi trước nhà để chờ xe đến.

Mấy tên lính áp tải Mỹ đến theo xe trông tởn và hung dữ ngay từ đầu. Tôi bị đấm đá túi bụi vào lưng khi bị đẩy lên xe. Đã có những lính Đức khác trên xe. Sau khi chạy 1 hay 2 giờ, chúng tôi đên 1 cánh đồng trống trên đó rất nhiều lính Đức đã đứng thành hàng lối. Khi xuống xe, một đám lớn lính Mỹ đã chờ sẵn. Chúng vừa nhận chúng tôi vừa hét vừa la: "mày Hitler, mày Nazi, vv ..." Chúng tôi bị đấm, đá và xô đẩy; một tên găng tơ trông rất ngầu giật cái đồng hồ trên tay tôi. Mỗi tên kẻ cướp đã cầm đến 10, 12 chiếc đồng hồ, nhẫn và những thứ linh tinh khác. Màn đấm đá tiếp tục cho đến khi tôi đến được chỗ các đồng đội đang đứng. Hầu hết các bình nước của chúng tôi, ba lô, vật dụng… đã bị giật phăng, thậm chí cả áo khoác cũng bị bỏ trên mặt đất. Ngày càng có nhiều tù nhân đến, gồm cả trẻ em và người già. Sau khi một vài giờ, xe moóc lớn, thường dùng để chở bò, đến chuyển số bò người đi.

Chúng tôi lại phải chạy qua rừng găng tay để đến chỗ xe tải, lại một màn đấm đá nữa. Sau đó, chúng nhồi nhét chúng tôi vào thùng xe nhiều đến hết mức, đến nỗi không thể đóng được cửa. Chúng tôi không thể thậm chí là thở vì chật. Bọn chúng lái cái xe đi rất nhanh trên đường lớn, qua các làng mạc và thành phố, sau xe tải luôn luôn có cái xe jeep với súng máy treo bên trên theo sát.

Vào cuối chiều chúng tôi dừng lại trên 1 cánh đồng trống, xuống xe cùng một kiểu đấm đá như trước. Chúng tôi lại phải xếp hàng ngay ngắn như tân binh trong trại huấn luyện. Rất nhanh chóng, 1 hàng rào kẽm gia được dựng lên, rất chật chội nên chẳng thể có chỗ để ngồi hay nằm qua đêm. Chúng tôi thậm chí phải làm mọi thứ trong tư thế đứng. Kể từ khi không được ăn uống, cái đói cái khát trở thành gay gắt và nghiêm trọng. Một số người may mắn vẫn còn nước trà trong bình, nhưng chẳng thể đủ cho mọi người.
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #48  
Cũ 28-12-2012, 14:07
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Trong trại tử thần Mỹ - 1945

Ngày hôm sau mọi thứ lại bắt đầu như hôm trước, chạy qua rừng găng tay đến cái xe chở bò, chuyển đến cánh đồng trống khác. Không ăn hay uống gì và lại bị rào nhốt, có một bài hát bọn Mỹ hay hát: "... Đừng nhốt tôi vào…” cũng giống như cách cư xử trẻ con của hầu hết những tên lính Mỹ: Trừng phạt bọn Nazi! Ngay sau đêm đầu tiên, lúc trèo lên xe tải, một số người trong bọn tôi đã nằm lại trên cánh đồng, họ đã chết hay quá ốm yếu để có thể đứng lên đi thêm được nữa. Chúng tôi đã đến gần sông Rhine, chúng tôi nhận ra điều đó, nhưng vẫn còn phải qua 1 đêm như thế nữa. Thật là kinh khủng! còn một đêm vẫn phải vượt qua nữa. Tất cả những điều này không phải là ngẫu nhiên. Nó đã được lên kế hoạch, bởi vì, như chúng tôi sau này được biết, đó là cách xử lý tù binh ở tất cả các trại bọn Mỹ quản lý. Trong chiến tranh, chúng tôi nghe về ”kế hoạch Morgenthau”, và ”kế hoạch Kaufman” của bọn chúng, và những gì xảy ra giống hệt như đang xảy ra với chúng tôi và lúc này: huỷ diệt tất cả tù binh!

Buổi chiều hôm sau chúng tôi qua cầu sông Rhine và xuống xe tại một trại gần đâu đó ở Andernach, một thị trấn nhỏ trên sông Rhine. Đã có hàng rào dây thép gai quây kín 1 khu đất ở đó. Trong những cái chuồng này đã có vài ngàn người. Chúng tôi bị đưa vào một ngăn như thế và được để 1 mình. Ống nước đã được lắp vào trong mỗi chuồng để bơm nước từ sông Rhine lên. Chúng tôi phải chờ đợi nhiều tiếng trước khi được uống nước. Vấn đề bây giờ là thiếu cái đựng nước, chúng tôi chỉ có một số rất ít ca hay bình để đựng. Chúng tôi thấy ngay nước có mùi thuốc khử trùng clorine. Sau khi uống nước, cái đói trở nên rất ghê gớm. Những cọng cỏ nhỏ bé mọc trên mặt đất trong trại tập trung gia súc-người này ngay lập tức bị vặt ăn sạch.

Tôi có 2 đồng đội cùng trong đại đội cũ, chúng tôi quyết định ở lại cùng nhau. Của cải còn lại của chúng tôi là 1 cái áo khoác và 1 tấm vải bạt. Để chuẩn bị cho đêm đầu tiên, chúng tôi nạo 1 cái lỗ trên mặt đất để tránh gió lạnh, còn mưa thì không có cách gì.

Thời tiết trong tháng 4,5,6 năm 1945 khá xấu, ngày nóng, mưa rất nhiều và thậm chí có băng tuyết về đêm. Ở trại Andernach chúng tôi được rộng rãi hơn chỗ đã phải trải qua 3 đêm trước đó, nhưng cũng chỉ đủ chỗ cho 1 người ngả lưng.

Chúng tôi không ngủ nhiều đêm đó, và nói chuyện về tương lai và cơ hội sống còn trong hoàn cảnh này.

Không ai có thể tưởng tượng con người có thể sống ngoài trời như thế nào, trên cánh đồng với không gian chật trội, nước uống tệ và khẩu phần ăn ít ỏi hàng ngày. Ngày rồi tháng trôi qua. Trại tập trung phải có tối thiểu lều trại được sưởi ấm, giường nằm, chăn đắp, nơi tắm rửa, nhà vệ sinh, bữa ăn nóng, bánh mỳ, v.v.

Những người trong trại được chia thành nhóm vài ngàn người, sau đó nhóm nhỏ hơn vài trăm, sau đó vài chục để phân phát thức ăn thuận tiện hơn. Trong góc mỗi chuồng giam có đào 1 cái rãnh để đi vệ sinh cho tất cả số người trong chuồng, dĩ nhiên, nó ứ đọng và bốc mùi trong không khí. Một lớp thuốc tẩy uế được đổ vào mỗi ngày. Đồ để rửa ráy thì chẳng hề có. Ngủ qua đêm trở thành vấn đề lớn đối với chúng tôi. Không ai có thể ngủ trọn qua đêm, giấc dài nhất cũng bị ngắt quãng sau 3, 4 tiếng. Mọi đêm, lúc nào cũng có 30, 40% các tù binh đi đi lại lại trong đêm. Mặt đất thì đông cứng và ẩm ướt, 3 chúng tôi có duy nhất 1 tấm vải bạt và 1 cái áo khoác dùng để nằm và che mưa gió. Thỉnh thoảng, cái lỗ chúng tôi khoét lại ngập gần chục cm nước mà vẫn phải nằm qua đêm trong đó, chúng tôi luân phiên đổi nhau nằm qua mỗi đêm.

Ngày thứ hai trong trại Andernach, sau hàng giờ chờ đợi vô vọng, chúng tôi đã nhận được suất ăn đầu tiên, mỗi người trong chúng tôi nhận được 1 thìa đậu sống, 1 thìa đường, 1 thìa lúa mì sống và 1 thìa sữa bột, không phải ngày nào cũng có nhưng thỉnh thoảng được 1 ít thịt bò muối. Nếu có ai đó "tổ chức" ít chỗ khả dĩ có thể nấu ăn hay thậm chí làm nóng những thức ăn sống này, nhưng điều đó là không thể. Tất nhiên, đậu hạt và bột mì sống được phân phát cho mọi người, không ai hay có gì khác hơn. Trong hoàn cảnh ấy, con người có thể dễ dàng trở thành giống như động vật. Mọi người đều đã phải chờ đợi cả ngày dài cho đến lúc phân phát thức ăn. Và trận chiến tranh giành ít hạt ngũ cốc bắt đầu, đó là bản năng sống còn của động vật. Bất cứ ai cũng chỉ quan tâm đến thức ăn và nước uống. Nhu cầu tự nhiên còn có thể làm cho tính người chìm xuống đến đâu?

Sau 2, 3 tuần trong trại Andernach, phần lớn các tù binh bị chuyển đến trại Sinzig/Remagen, ở phía bắc trại Andernach. Chúng tôi bị nhét lên xe thùng và chạy dọc sông Rhine. Con số tù nhân cuối cùng của trại trại Sinzig là 180000 người, của trại Remagen khoảng 120000. Cả hai trại hầu như nằm cạnh nhau nên được gọi là trại "Dặm lý vàng."

Trại Sinzig dài 4km và rộng 800m, với hai hàng chuồng giam mỗi hàng 13 chuồng, ở giữa có một 1 hành lang (lối đi); các chuồng có kích thước mỗi chiều xấp xỉ 300m, cả 4 cạnh được rào bằng hàng rào dây thép gai cao khoảng 3m, ngăn cách giữa 2 chuồng là những búi dây thép gai. Vọng gác đặt súng máy được dựng lên ở mỗi 4 góc. Sông Rhine chỉ ở cách đấy chưa đến 100m. Mỗi chuồng như thế nhốt 7000 tù binh.

Tình cảnh ngoài trời thì cũng giống ở Andernach, nước uống, thức ăn, rãnh toilet và hố ngủ cũng vậy. Ở bên trong, tất cả các tù nhân đều phải giữ cách xa hàng rào 3m. Một số người đến gần hàng rào và đã bị bắn chết, không chỉ có 1 mà đã cả chục lần lính gác nổ súng bắn chết tù nhân trong những tình huống này. Nhưng ai vi phạm ranh giới 3m cứ đều đặn bị bắn chết.

Tôi và 2 đồng đội bị đưa vào chuồng số 17 phía gần sông Rhine. Khi chúng tôi lần đầu tiên vào chuồng này, có 1 số cỏ ba lá mọc trên mặt đất, nhưng chúng chỉ tồn tại được ít phút, cái đói quả là quá khủng khiếp!

Sau đó, thì chỉ có bùn và bùn, bùn ngập khắp mọi nơi! Chúng tôi phải khoét 1 cái hố mới cho cả 3 người.

Mỗi buổi sáng có một cái xe tải đến mỗi chuồng nhặt xác chết từ đêm, những người bị bắn vì đến gần hàng rào hay chết đói, chết vì bị thương hàn hay những bệnh tật khác. Khoảng cứ 10 người cố gắng chạy trốn khỏi trại, có 8 người bị bắn chết và 2 người chạy thoát. Tù nhân trẻ nhất khoảng 13, 14 tuổi, cụ già khoảng 80 tuổi. Thỉnh thoảng lính Mỹ lại bắt bất cứ ai chúng thấy trên đường phố đem vào đây. Ấn tượng sâu sắc nhất của chúng tôi về người Mỹ là lũ kẻ cướp, thậm chí còn tồi tệ hơn cả Nazi bị mô tả trong sách báo tuyên truyền. Chúng tôi biết Đức đã đối xử với tù binh Mỹ trong chiến tranh rất tử tế, trừ khi họ cố gắng bỏ trốn. Chúng tôi chẳng xâm lược nước Mỹ, chẳng làm hại đến người Mỹ, tại sao họ lại căm thù và trả thù chúng tôi như vậy? Vị cứu tinh làm sợ hãi cả dân chúng châu Âu chẳng phải là không xứng hay sao. Duy chỉ những việc người Mỹ đã làm trong cuộc chiến tranh vừa qua và sau 1945 trên toàn thế giới, tra tấn trẻ em, phụ nữ và người dân không được bảo vệ đã chẳng xứng với vinh quang!

Một điều không thể quên là người Đức đã đối xử với người Do thái Mỹ trong trại tù binh Đức chính xác như với những người Mỹ khác.

Tháng 5/1945, mưa và lạnh, tuyết rơi ít nhất trong 2 ngày. Ngủ trong cái hố trở thành nỗi khiếp sợ đối với mỗi chúng tôi. Chúng tôi yếu và càng ngày càng yếu hơn, cơ thể chỉ còn có da bọc xương.

Ở cổng chính còn có chuồng giam các cô gái và phụ nữ, những người này còn đau khổ hơn chúng tôi. Có nữ giới trong đội quân Wehrmacht làm cứu thương. Tất cả mọi người trong trại đã run rẩy và đi lại rung rinh từ tháng 5. Những người trẻ nhất, độ vài ngàn người, mỗi ngày phải đi vào trong hành lang trung tâm của trại, độ 4km và quay lại mang theo những hòn gạch trên tay chỉ là để làm trò giải trí cho tụi Mỹ. Rất nhiều em đã đổ gục và chẳng thể nào đứng dậy được nữa.

Một vài ngày sau, chúng tôi thấy những người bị thương bị đẩy ra khỏi bệnh viện quân sự và đưa vào trại chúng tôi. Cuộc diễu hành của họ giống như những thây ma với nạng, tay áo trống rỗng, mắt chột qua hành lang trong trại. Mới đầu chúng tôi tưởng là những bóng ma, nhưng họ chẳng phải ma quỉ! Có thể tìm thấy ở đây nhân viên trại tập trung Nazi, những người chống Nazi, lính đào ngũ Đức…
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #49  
Cũ 28-12-2012, 14:08
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Trong trại tử thần Mỹ - 1945

Đôi khi, lính Mỹ đến bên hàng rào làm việc đổi chác, chúng đổi đồ hộp hay thuốc lá lấy đồng hồ và đồ trang sức - chỉ một vài người trong chúng tôi có những đồ vật như vậy – những lần như thế, các cuộc đối thoại diễn ra. Khi tù binh Đức hỏi tại sao lại thi hành sự ngược đãi tù binh Đức như vậy, câu trả lời luôn luôn là trại tập trung Nazi – đã không còn hoạt động vào lúc này. Những người chúng tôi cãi rằng tình trạng trong trại tập trung Nazi không thể so sánh được với trại tập trung Mỹ bởi vì một ngày ở Sinzig bằng 20 ngày trong trại Nazi. Trại tập trung Nazi có nhà ở, có giường nệm, phòng tắm, vệ sinh, lò sưởi, bệnh viện, thức ăn nóng,v.v và v.v Nếu chúng tôi muốn hành hạ người Do thái đến chết thì đã chẳng có bất kỳ những thứ này. Lính Mỹ khi đó nói với chúng tôi, bởi vì thế nên chúng xử lý chúng tôi như lũ bò hay súc vật. Cũng có rất nhiều cái chết là do sập cái lỗ trú ẩn, bệnh thương hàn, kiết lỵ, đói, vì tiến vào hàng rào, vì cố gắng bỏ trốn,v.v.

Công việc của chúng tôi trong ngày là xếp hàng chờ đợi mấy tiếng lấy nước uống buổi sáng, xếp hàng chờ đợi rất nhiều tiếng lấy khẩu phần ăn buổi chiều. Nhìn chung là chờ đợi cái chết. Những người chẳng hề thù ghét người Mỹ giờ đây đã thay đổi hoàn toàn thái độ của họ.

Sau 3 hay 4 tuần gì đó, chúng tôi được nhận bánh mì để ăn. Nhưng chỉ có 1 ổ bánh cho 40 người, một vài hôm sau chúng tôi mỗi người được 2 củ khoai tây sống. Bên ngoài trại, lính Mỹ đốt bỏ lương thực vì chúng không dùng đến.

Các nỗ lực để trốn thoát và tình trạng bị bắn khi đến gần hàng rào tăng cao hơn nữa khi chúng tôi đến đây, tình trạng tuyệt vọng là nguyên nhân của việc này. Khoảng giữa tháng 6/1945 lính Mỹ bắt đầu thả một số tù nhân. Những người sống trong vùng sông Rhine có thể được thả. Đến cuối tháng 6, chuồng số 17 chúng tôi và chuồng 16 đối diện là chuồng cuối cùng của cả trại, chuồng 19 thì đã trống hoàn toàn.

Chúng tôi đoán rằng người Mỹ phải thả tất cả mọi người sớm, không thì tất cả chúng tôi sẽ chết trong 1, 2 tháng tới, chẳng còn lựa chọn nào khác!

Những ngày đầu tiên tháng 7, sau khi bị giam giữ 80 ngày, tôi bị lên cơn sốt và ốm rất nặng. Tất cả những người khác trong chuồng giam cũng có triệu chứng tương tự và chết ngay sau đó. Cơn sốt của tôi lên đến 40 độ C. Tôi từ chối xuất ăn hàng ngày vì không thể ăn được thứ gì. Tôi biết cơ hội sống của tôi trong trại là con số 0 vì chẳng có trạm y tế. Tôi đã sống sót qua tất cả các trận đánh và các chiến dịch trong chiến tranh với 2 vết thương nhỏ, nhưng bây giờ số của tôi đã hết! Tôi quyết định chẳng thể chờ đợi cái chết chậm rãi đến trong một hai ngày tới, thay vào đó là cái chết nhanh chóng hơn bên hàng rào hay vượt qua nó. Cơ hội chỉ có 2/10. Tôi báo cho 2 đồng đội của tôi biết điều đó để họ có thể nhìn thấy xác tôi sáng mai nằm bên hàng rào hay tôi may mắn hơn. Tôi để lại địa chỉ cha mẹ tôi cho họ để họ có thể báo tin cho cha mẹ tôi trong trường hợp đầu tiên. Tôi đã sẵn sàng để trốn thoát hay đón nhận cái chết nhanh chóng tối nay. Sau 84 ngày trong tình cảnh này, cái chết có lẽ là một sự giải thoát.

Sau hoàng hôn, tôi đến gần hàng rào giáp chuồng số 19, tại chỗ này, hàng rào dây thép gai có vẻ trùng xuống hơn những chỗ khác. Dọc theo chiều dài của toàn bộ hàng rào có 4 chòi canh của lính Mỹ, mỗi cái cách nhau khoảng 70m. Bên cạnh 4 chòi canh là xe Jeep với đèn pha và súng máy chạy tới lui dọc chiều dài trại. Ở 2 đầu cuối của hàng rào là vọng gác cũng có súng máy. Lúc này, có vô số các viên đạn đang để dành cho tôi. Sau nửa đêm, khi những tên lính gác và xe Jeep đi đến phía khác của trại và không nhìn thấy, trong khoảnh khắc trước khi tên lính gác khác đi tới là lúc tôi hành động, hay đúng hơn là xé rách hàng rào đầu tiên, nhảy qua búi kẽm gai bùng nhùng và sau đó vượt qua hàng rào thứ 2 – tôi quên đi cơn sốt, máu chảy khắp người vì bị hàng rào xé rách. Bộ quần áo của tôi hầu như đã mắc lại trên hàng rào, nhưng lúc này tôi chẳng cảm thấy gì cả. Tất nhiên, tôi chờ đợi một viên đạn găm vào cơ thể, một tiếng súng vang lên.

Vượt qua hàng rào tôi trườn từng mét một, qua đường tuần tra của xe Jeep và vẫn chờ 1 phát súng. Bỗng nhiên tôi rơi vào 1 cái hố. Tôi đã vượt được chừng 20 đến 30m kể từ tuyến gác. Nhưng giờ tôi không thể di chuyển được và chỉ nằm trong cái hố ngọ nguậy. Tôi có thể nghe tiếng những tên lính gác và chiếc xe Jeep đi tới đi lui. Bộ quân phục chỉ còn là những miếng giẻ nhỏ, tay tôi, ngực, chân, lưng và cằm dính đầy máu. Có mấy tiếng súng nhưng là ở trại khác. Sau 1 giờ nằm nghỉ, tôi đã có thể bò lên miệng hố. Tôi bò đến cuối chuồng giam, vượt qua khoảng 300m. Việc đó tôi làm mất khoảng 2 tiếng để vượt qua những hàng rào khác và thoát khỏi trại tập trung.

Tôi phải vượt qua đường sắt và con đường chính để lên đến những ngọn đồi. Tôi trèo được khoảng 4 ngọn đồi và phải nghỉ lần nữa trong khoảng 4h cho đến khi trời sáng. Một phụ nữ tìm thấy tôi và cho biết có một nông trại biệt lập, ở đó các tù binh trốn trại có thể được giúp đỡ. Tôi cuối cùng cũng đến được trại và tìm được thày thuốc biết sử lý bệnh tật ở những người như tôi. Có 7 hay 8 đồng ngũ, những người như tôi ở đây, tất cả họ đều trốn thoát từ trại Sinzig hay Remagen. Chúng tôi được đặt vào chăn ấm trên bàn, lâu lắm rồi tôi được uống trà, rồi ăn cháo yến mạch, một vài ngày sau tôi ăn được bánh mỳ, uống sữa và 1 ít thịt. Sau khoảng 3 đến 4 tuần, tôi tạm biệt các ân nhân và ra đi với lòng biết ơn vô hạn.

Tôi biết rằng sau khi tôi trốn thoát vài ngày, lính Pháp đã tiếp quản các trại tù và chuyển tất cả tù nhân sang Pháp làm lao động khổ sai.

Sau sáu tuần tự do, tôi lại bị lính Pháp bắt trong 1 ngôi làng, chúng áp giải tôi sang Pháp đưa vào làm việc trong 1 mỏ than và những công việc bẩn thỉu nặng nhọc khác, số phận tôi lại bị thử thách 1 lần nữa. Năm 1948, tôi trốn thoát sang Tây Ban Nha, rồi lại bị bắt và bị đưa vào trại tập trung nổi tiếng "Nanclares del la Oca" rồi sau đó bị đưa trở lại Pháp.

Vào ngày January 7 tháng 1 năm 1950, tôi được phóng thích và trở về Đức. Ngay sau đó tôi di cư sang Canada và sống ở đó cho đến năm 1960.
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #50  
Cũ 29-12-2012, 12:00
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Steven Spielberg

Quay trở lại với nhà đạo diễn lừng danh tài ba lỗi lạc và đáng kính Steven Spielberg

Năm 1988, Spielberg làm bộ phim tài liệu The Last Days. Bộ phim này sau đó đoạt giải Oscar phim tài liệu tốt nhất.

Điều đáng nói, bộ phim được gán nhãn: "Everything You're About to See Is True." Bộ phim kể về 5 người Do Thái Hungaria sống sót qua Holocaust và những trải nghiệm hãi hùng của họ. Phim đã làm thổn thức xúc động hàng triệu con tim, gợi lên lòng xót thương đồng cảm với các nạn nhân Holocaust.

Cho đến tận 23 năm sau, cái máng lợn mới vỡ lở. Hiện nguyên hình Spielberg tài năng ngoáy cám lợn.

https://sites.google.com/site/spielbergshoax/

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #51  
Cũ 25-01-2013, 13:32
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Ostarbeiters

Chúng ta nghe tuyên truyền rằng Holocaust là thảm sát giết người hàng loạt. Nhưng!

Thay vì cái danh từ đó, có khái niệm khác mang gốc Đức rất phổ biến cả ở xứ nói tiếng Anh nhưng bị ỉm đi: Ostarbeiters!

Không có holocaust nào cả. Dĩ nhiên! Như đã nói, các thành phần chống đối, nổi loạn bị xử nghiêm khắc. Hay vào giai đoạn cuối WW-II nước Đức Nazi thiếu thốn và khốn khó trên đường tan rã, rất nhiều lao động khổ sai đã chết đói, chết bệnh.


Ostarbeiters là người lao động khổ sai, lao động cưỡng bức. Đơn giản vậy thôi. Tương tự như thế, 5 triệu dân Nhật Bản sống ở Mỹ cũng bị nhốt trong các trại tập trung và lao động cưỡng bức ở hoang mạc Cali. Những nơi này về sau dành cho các bác vịt cờ vàng 3 que.

Thật không may cho đám tay sai liberal và những kẻ bị nhồi sọ. Danh từ đó rất phổ biến ở châu Âu, cho chúng ta hình dung thực về hiện tượng này ở WW-II. Có thể tìm trên Yandex: http://images.yandex.ru/yandsearch?s...t=Ostarbeiters

Nước Đức rất thiếu nhân công kinh tế và phục vụ chiến tranh. Vì vậy, tại các vùng chiếm đóng, Nazi tuyển nhân công về Đức để lao động. Có đến 5 triệu người đã bị đưa về Đức, nhốt trong các trại tập trung và lao động cưỡng bức.

Ta lấy một số hình ảnh về Ostarbeiters trên englishrussia.com

Theo thống kê: 2,5 triệu từ Ukraine; 1,5 triệu từ Ba Lan; 400 ngàn từ Belarus. Không có nhiều người Nga lắm ngoài tù binh chiến tranh. Không có phân biệt chủng tộc, chỉ có phân loại tuổi tác và giới tính để phù hợp các loại công việc lao động.

Cuộc sống của một ostarbeiter thì cũng giống như lao công ở các vùng lạc hậu Nga. họ bị nhiều hạn chế, sống trong các trại tập trung, ngủ tập thế, làm việc 12h một ngày, 6 ngày 1 tuần.

Trong 1 trại tập trung có đầy đủ các phương tiện ăn ở sinh hoạt cho lao công: nhà ở, phòng tắm, bếp ăn, nơi sinh hoạt, thậm chí nhà y tế chăm sóc sức khỏe. Mọi trại tập trung đều như thế.

Lao công được trả lương, tương tự như các trại Gulag Liên Xô, nhưng ostarbeiter chỉ được trả bằng 1/3 người Đức cùng 1 công việc. Khẩu phần ăn cũng bị hạn chế. Họ bị cấm quan hệ với người Đức nói chung. Ai vi phạm điều này đều bị trừng phạt vì "làm ô uế nòi giống Đức", kể cả người Đức, tuy nhiên nam Đức có quan hệ với nữ lao công thì không bị trừng phạt.

Một lệnh chuyển người đến Đức bằng tiếng Nga năm 1943
Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Ảnh chụp ở Kiev, các phụ nữ đang lên đường, và cảnh họ ở ga tàu hỏa
Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Trên đất Đức
Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Đăng ký vào trại, và khám sức khỏe bắt buộc. Không giống tù nhân lắm nhỉ!
Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Cảnh trong trại, nhiều phụ nữ mang cả con theo vì không có ai gửi con
Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Đứng xếp hàng lấy khẩu phần ăn ở Ingolstadt (Bavaria)
Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #52  
Cũ 25-01-2013, 13:46
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Ostarbeiters

Các lao công Czech ở nhà máy Siemens. Tất cả các nhà máy Đức đều sử sụng Ostarbeiters.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Một phụ nữ Đức ở Altenburg bị trừng phạt và làm nhục. Tấm biển đề: Tôi là kẻ bị ruồng bỏ.
Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Ở Zuttrop, tháng 3 năm 1945. 57 người Nga Ostarbeiters bị lính SS bắn chết và chôn tập thể khi rút lui. Nấm mồ của họ được lính Mỹ tìm thấy.
Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Không ai rõ nguyên nhân họ bị bắn, nhưng lính Mỹ đã dựng hài kịch "thảm sát cưỡng bức" ngay từ lúc đó. Chúng bắt dân Đức đào xác lên để lấy tư liệu thảm sát.

Ảnh: một người đàn ông Đức bị bắt phải ôm xác 1 đứa bé chết
Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Những phụ nữ tươi cười trước cổng 1 trại tập trung chờ trở về
Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Nhưng sau khi được giải phóng, có đến 450 ngàn phụ nữ ostarbiters không muốn quay về quê hương. Họ ở lại đất Đức.

Thay đổi nội dung bởi: SSX, 25-01-2013 thời gian gửi bài 14:04
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #53  
Cũ 25-01-2013, 14:11
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Ostarbeiters

Trong trại Dachau, khâu giày và sản xuất đạn dược
Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

May mặc ở trại Ravensbrueck và nhảy múa điệu vũ đông Âu ở trại Hagen-Wehringhausen
Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Không nhịn nổi hài hước. Thảm sát ra một đống trẻ em thế này, thảm sát lại có cả nữ hộ sinh nữa cơ chứ.
Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #54  
Cũ 03-06-2013, 12:44
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Phần lớn giới sử học Ba Lan mà dám nói thật: Bị sa thải và có thể bị bỏ tù!

Đó là một số trường hợp ít ỏi, như ông giáo sư sử học nổi tiếng người Ba Lan Krzysztof Jasiewicz.

Một dân tộc, một quốc gia không dám khóc vì những đau thương mất mát của mình, chỉ thỉnh thoảng tru lên khi ai đó sai bảo, là dân tộc gì? quốc gia gì?

Không nghi ngờ gì, Ba Lan là đất nước chịu nhiều đau thương mất mát nhất trong WW-II, không phải tại địa lý, cũng không phải tại bị kìm kẹp trong 2 quốc gia hung tợn, mà chính tại họ.

David Duke là người nổi tiếng, khỏi cần giới thiệu, bài của ông hay xuất hiện trên Ria Novosty hay RT.com; Đọc bài của ông, các nhà liberals sẽ rất buồn. Sau 2 thập kỷ về với phương tây, tình cảnh Ba Lan là thế này đây. Có lẽ giờ thì chẳng có nhà liberals có gan lấy những quốc gia như Ba Lan làm khuôn mẫu, tiêu chuẩn tự do dân chủ nữa cả. Theo tây sướng lắm đấy các nhà tây học ạ! Được duy nhất tự do chõ mõm vào quốc gia khác sủa thuê theo chủ sai khiến các nhà tây học liberals ạ!

Thế giới này sẽ đi đến đâu nếu không có sự thật? Còn nếu như được nói thật thì cam đoan các nhà liberal sẽ chạy sạch đi theo... Hitle!

Bài viết này của ông được đăng trên trang web của David Duke http://www.davidduke.com/?p=39836.

Sức nặng tràn ngập của lobby Zionist Do Thái đã được đem ra đè lên ông giáo sư sử học Ba Lan Krzysztof Jasiewicz vì dám tiết lộ một số khía cạnh trung thực về sự tham gia của người Do Thái cực đoan vào tội ác chiến tranh trong WW-II.

Giáo sư Jasiewicz, 61 tuổi, đã bị sa thải khỏi chức vụ của mình là người đứng đầu Cơ quan Phân tích các vấn đề Đông Âu tại Học viện Khoa học Ba Lan sau áp lực của các tổ chức cực đoan Do Thái thường lệ, trong đó có "Simon Wiesenthal Center", đại sứ Israel tại Ba Lan, và những tổ chức khác mà tất cả đã "yêu cầu hành động". Tất cả điều này đơn giản chỉ vì một giáo sư Ba Lan về lịch sử, minh chứng sự thật rằng đúng là đã có một số người Ba Lan tham gia vào tội ác chiến tranh chống lại người Do Thái, cũng như một số người Do Thái đã làm điều tương tự.

Đáp lại áp lực Do Thái này, văn phòng công tố thành phố Warsaw đã mở một cuộc điều tra nhận xét của ông giáo sư, và chuẩn bị buộc tội ông "phát biểu thù hận", "xúc phạm cộng đồng Do Thái". Nếu bị kết tội, ông sẽ phải đối mặt với hình phạt lên đến 3 năm tù giam.

Hãy tưởng tượng, một trong những học giả có uy tín nhất ở châu Âu bị đe dọa nhiều năm tù chỉ vì đơn giản là bày tỏ một quan điểm lịch sử. Một lần nữa lời tuyên bố trống rỗng rằng chúng ta tôn trọng tự do ngôn luận ở phương Tây lại bị lộ ra là là giả dối. Chúng ta có tự do ngôn luận chỉ là về bất kỳ chủ đề nào khác hơn những vấn đề quan trọng đối với chương trình nghị sự phục quốc Do Thái. Một cách đơn giản, chúng ta không có tự do ngôn luận cho bất kỳ quan điểm nào mà các phần tử Do Thái cực đoan không thích.

"Tội phạm" của ông giáo sư Jasiewicz chỉ đơn giản là nói trong một bài viết trên tạp chí Ba Lan "Focus" rằng một số người Do Thái tham gia tích cực vào các vụ giết người Do Thái trong Thế chiến II cũng như một số người Ba Lan đã làm điều đó.

Bài viết có tựa đề "Liệu người Do Thái có tội của mình?", người ta thấy trích dẫn giáo sư Jasiewicz nói rằng "Điều vô nghĩa về việc người Do Thái bị giết chóc chỉ bởi người Ba Lan đã được tạo ra để che giấu bí mật lớn nhất của người Do Thái: Quy mô tội ác Đức chỉ có thể có được bởi một số người Do Thái tự mình tham gia vào các vụ sát hại dân chúng của họ.

"Người Do Thái có vấn đề bởi họ bị thuyết phục rằng họ là những người được Chúa chọn. Họ cảm thấy họ có quyền giải thích tất cả mọi thứ, ngay cả giáo lý Công giáo". Họ yêu sách rằng họ là những thông dịch viên duy nhất cho bất kỳ lịch sử nào liên quan đến mình trong mối quan hệ với các dân tộc khác.

"Tôi tin rằng chẳng có ích gì trong đối thoại với những người Do Thái cố chấp này, bởi vì nó không dẫn tới bất cứ đâu".

Bình luận về các vụ thảm sát người Do Thái bởi các láng giềng Ba Lan Công Giáo của họ trong chiến tranh, ông nói, "Tôi hoàn toàn bị thuyết phục rằng tội ác tại Jedwabne và các cuộc tàn sát khác không phải là để chiếm đoạt tài sản của người Do Thái hoặc để trả thù cho rất nhiều những điều khủng khiếp mà người Do Thái đã làm đối với người Ba Lan trong quá khứ. Các cuộc tàn sát hầu hết bị thúc đẩy bởi nỗi sợ hãi to lớn về người Do Thái". (Người Ba Lan nhận thức rõ về vai trò to lớn của người Do Thái trong cảnh sát mật và trong cái chết của hàng chục ngàn sĩ quan Ba Lan tại rừng Katyn và họ lo sợ rằng người Do Thái sẽ hỗ trợ cho những kẻ giết người Bolshevik đến).

Trong cuộc tàn sát Jedwabne năm 1941, khoảng 340 người Do Thái Ba Lan đã bị sát hại và chôn trong hai ngôi mộ tập thể. Cuộc điều tra chính thức năm 2003 cho thấy những người Ba Lan tại địa phương, chứ không phải người Đức, là thủ phạm.

Giáo sư Jasiewicz tiếp tục: "Những kẻ giết người liều lĩnh tuyệt vọng có thể tự nhủ với bản thân mình rằng họ đang làm những điều khủng khiếp, nhưng họ cảm thấy con cháu sẽ biết ơn họ".

"Tôi nghĩ rằng một giải thích như vậy là có thể - mặc dù điều đó không loại trừ việc họ có tội".

Ông nói thêm: "Đối với nhiều thế hệ những người Do Thái, không phải là Giáo Hội Công Giáo, đã làm mọi việc để đưa ra Holocaust, những hành động của họ đã kích động dân chúng khắp mọi nơi ở châu Âu... Có vẻ như những người Do Thái đã không học được bài học của họ và đã không rút ra được bất kỳ kết luận nào hết".

Trong một cuộc phỏng vấn về sau với tờ tạp chí Rzeczy về những tranh cãi bùng lên sau khi ông đưa ra những nhận xét này, giáo sư Jasiewicz thêm rằng "Người Do Thái buộc tội chúng tôi (Ba Lan) mọi điều tồi tệ nhất, họ chống lại chúng tôi hung tợn và ngạo mạn. Vai trò của chúng tôi trong cuộc đối thoại này bị giới hạn ở chỗ tạ lỗi".

Một phân tích khách quan ý kiến của ông giáo sư cho thấy như sau:

1. Không có chỗ nào giáo sư Jasiewicz phủ nhận Holocaust, hoặc cho rằng người Do Thái đã không bị sát hại.

2. Tuyên bố của giáo sư Jasiewicz rằng người Do Thái tham gia vào sát người Do Thái khác trong thời kỳ dưới chế độ Đức Quốc xã là hoàn toàn chính xác. Các đơn vị cảnh sát Do Thái chính thức được gọi là "cảnh sát trật tự Do Thái" (JOP - Jewish Order Policeman). Tại Warsaw, ví dụ, có 2000 thành viên của lực lượng cảnh sát Do Thái này. Đó chắc chắn là một cuộc tranh luận lịch sử hợp pháp để đi đến chỗ cho rằng trong các khu ghetto Warsaw, cảnh sát trật tự Do Thái phải chịu trách nhiệm đối với thiệt hại của người Do Thái, vượt xa người Ba Lan.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Ảnh trên: Một người lính Đức chụp ở Warsaw bên cạnh JOP, người quay lưng lại và đeo băng đội trưởng, đang sắp đặt hàng ngũ Do Thái chờ để đi qua khu Do Thái ở Warsaw.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Ảnh trên: Romek Kaliski, một thành viên JOP ở Lodz, cho cái nhìn gần hơn về băng đội trưởng và quân phục của cảnh sát trật tự Do Thái.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Ảnh trên: JOP đang áp giải 2 thanh niên Do Thái họ vừa bị bắt vì tội lặt vặt ở Warsaw.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Ảnh trên: Trưởng JOP Adam Czerniakow điểm danh các cảnh sát Do Thái mới luân chuyển.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Ảnh trên: JOP tiến hành chống tội phạm trong phần đất Do Thái ở Warsaw.
 
Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Ảnh trên: Các thành viên JOP tại Lodz chụp bức ảnh cả nhóm.

3. Giáo sư Jasiewicz cho rằng việc Ba Lan phải chịu trách nhiệm về việc tấn công vào người Do Thái bị thúc đẩy bởi hành vi của người Do Thái cũng là hoàn toàn đúng, chẳng hạn như họ đóng vai trò hàng đầu trong các vụ NKVD và mật vụ LX làm chết số lượng lớn người Ba Lan, cũng như chính phủ Ba Lan nghiên cứu biến cố Jedwabne cho thấy kết quả là rõ ràng.

Vì vậy, sau tất cả tại sao Giáo sư Jasiewicz lại bị bức hại?

Câu trả lời nằm trong đặc thù cực đoan Do Thái, với sách lược bàn tay rắn đối với bất cứ điều gì hay bất cứ ai dám nói sự thật.

Thay vì cố gắng để bác bỏ sự thật của Giáo sư Jasiewicz - điều mà họ không thể - thì chủng tộc thượng đẳng Do Thái sẽ chỉ hét lên "anti-Semitism" và "holocaust" để yêu sách hành động.

Tình trạng này chứng tỏ 2 điều:

1. Chủng tộc thượng đẳng Do Thái là kẻ thù của sự thật lịch sử - trong thực tế, họ thậm chí có thể là kẻ thù không đội trời chung, khi mà họ luôn luôn muốn bẻ cong lịch sử cho phù hợp với chương trình nghị sự hiện tại của họ.

2. Sức mạnh của những kẻ cực đoan Do Thái là sâu rộng, nhưng nhờ vào internet, những dối trá bịa đặt của họ và sự 2 mặt - tiêu chuẩn kép có thể dễ dàng bị phơi bày ra trước toàn thể thế giới. Không còn cách nào khác, khi càng nhiều người hơn với tầm vóc và vị thế đang tăng cường thách thức họ. Cũng cần phải nói rằng một số người Do Thái can đảm cũng đang tăng cường nói ra sự thật của chủ nghĩa cực đoan Do Thái đã bóc lột các dân tộc khác, và cuối cùng gây hại cho chính những người Do Thái của mình. Ví dụ, một số sử gia Do Thái đã chỉ ra mối quan hệ kỳ lạ giữa Zionists và Nazi. Tổ chức phục quốc Do Thái lớn Zionist đã từng có thời hỗ trợ chính sách của Nazi để theo đuổi mục tiêu phục quốc Do Thái của mình, mặc dù Nazi rốt cục đứng về phía người Palestine đối lập với nhà nước Do Thái Zionist.
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #55  
Cũ 10-10-2013, 13:17
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Ngành công nghiệp Holocaust ở Vương quốc Anh

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Vào giữa buối sáng tháng 10, lính kèn chơi điệu Last Post tại Đài tưởng niệm chiến tranh ở London và trong hai phút người Anh sẽ rơi vào im lặng. Trong vẻ nghiêm trang giản dị của lễ tưởng niệm, Nữ hoàng đặt vòng hoa, sự im lặng khi những cánh hoa đỏ rơi trên người các cựu chiến binh và những người lính đứng nghiêm, tạo thành một khoảnh khắc nỗi buồn gần như không thể chịu nổi.

Trong sự kiện kỷ niệm tất cả người Anh và Khối thịnh vượng chung đã chết trận, có nguồn gốc từ các chiến hào Thế chiến thứ nhất và những trận đánh như Somme, nơi người Anh phải chịu 58 ngàn thương vong, một phần ba bị chết, vào ngày đầu tiên. Sự im lặng đánh dấu giờ thứ 11 của ngày thứ 11, khi các khẩu súng rơi vào im lặng năm 1918. Biểu tượng của sự kiện này là cánh hoa đỏ máu được phân phát bởi quân đoàn lê dương Hoàng gia Anh và được mang bởi hàng triệu người.

Hoa poppy ở đây không gì hơn là biểu tượng cảm xúc chân thành truyền thống ở Anh. Và đây là lý do tại sao hai quyết định tài trợ của chính phủ gần đây đã tiết lộ một sự thay đổi đáng kinh ngạc trong các ưu tiên văn hóa. Việc đầu tiên là từ chối tài trợ cho một dự án hoa poppy tưởng niệm những người Anh đã chết trong chiến tranh. Việc thứ hai là TTg chính phủ cam kết sẽ đổ nhiều tiền của người đóng thuế hơn vào việc thúc đẩy ngành công nghiệp Holocaust đang bùng nổ.

Các quyết định xác nhận những gì nhiều người đã nghi ngờ - đó xúc tiến Holocaust đang dần thay thế kỷ niệm sự hy sinh của người phục vụ làm chủ đề của ký ức cộng đồng ở Anh.

Nó là một sự thay đổi mà các tầng lớp chính trị Anh dường như có sự nhiệt tình hăng hái. Trợ cấp của chính quyền hàng năm cho Trách nhiệm giáo dục Holocaust (HET - Holocaust Educational Trust) đã rất hào phóng £2,1 triệu. Cộng thêm £300 ngàn một năm không chỉ chi trả cho tuyên truyền Holocaust trường học nhiều hơn, mà cả để lập ra Ủy ban Holocaust quốc gia mới để xây dựng thêm một đài tưởng niệm vĩnh cửu khác.

Đó là luôn luôn có thể nói trước rằng Quỹ Heritage Lottery cánh tả, kẻ bào chế tài trợ quĩ công lớn nhất Vương quốc Anh, sẽ giảm tài trợ của nhóm cựu chiến binh lỗi thời như lê dương Hoàng gia. Không chỉ là từ chối do "thiếu kinh phí", mà Quỹ sau đó tiếp cận nhóm hòa bình cuồng nhiệt và mời họ tham gia chương trình nâng cao nhận thức của những người phản đối có lương tâm.

Thậm chí theo tiêu chuẩn của Quỹ Heritage Lottery này thì cũng là một sự xúc phạm được tính toán. Các viên quản trị Quỹ bị chi phối bởi loại phụ nữ mà dường như sinh sôi nảy nở trong khu vực công. Những kẻ cánh tả đào tạo tư nhân từ BBC và những nơi khác trong giới nghệ thuật, chưa bao giờ làm bẩn tay họ trong khu vực tư nhân.

Nhưng từ chối còn hơn là một cái tát miễn phí vào mặt. Đó là dấu hiệu cho thấy kỷ niệm sự hy sinh của người phục vụ với ý nghĩa của nó là vinh quang, cống hiến, ái quốc đất mẹ và lòng yêu nước, đã bị gạt sang một bên để ủng hộ một cái gì đó hữu ích nhiều hơn về chính trị - xúc tiến Holocaust.

Trong vài năm qua, ngành công nghiệp Holocaust đã chuyển giai đoạn trọng tâm và hiện là một trong những tài trợ hào phóng nhất, được chỉ định rõ trong đời sống công cộng ở Anh. Không thể có một tòa thị chính, hay lớp học nào ở Anh mà không được sử dụng để nã vào nhà người ta những câu chuyện về một sự kiện đã xảy ra cách xa bờ biển nước Anh hàng trăm dặm và chẳng hề có binh lính hay thường dân Anh can dự vào trong đó.

Sự phong lưu của nhóm Holocaust được thanh toán và hưởng lợi từ tiền của người đóng thuế. Năm nay Trung tâm Giáo dục Holocaust Beth Shalom ở Newark miền đông Midlands có 1 triệu bảng Anh, nhóm nhắc nhở Holocaust ở Swansea, xứ Wales, có £791.000 £, Dự án Holocaust Lake District và Hội hữu nghị Holocaust sống sót ở Leeds, Yorkshire, cả 2 đều có nửa triệu bảng và còn nhiều hội khác nữa.

Nhưng có một tổ chức được gọi là Trách nhiệm giáo dục Holocaust (HET - Holocaust Educational Trust) có phần lớn nhất. Tổ chức lớn to này đã bắt tay vào một trong những chương trình lớn nhất mang các thủ thuật xã hội chưa từng thấy ở Anh. Thành tựu chính mà nó có được là biến tuyên truyền Holocaust thành phần trọng tâm cốt lõi của chương trình giảng dạy quốc gia ở Anh. Bây giờ mỗi học sinh từ 11 đến 14 phải được dạy dỗ Holocaust bắt buộc. Hơn một nửa số trường học Anh tham gia vào chương trình "Những bài học từ Auschwitz" của HET, trong khi chính nó đã gửi khoảng 15.000 học sinh đến thăm trại tập trung Auschwitz.

Nó chỉ đạo một chương trình tuyên truyền "tiếp cận cộng đồng" đầy tham vọng và tuyên bố đã tuyển dụng 20.000 "đại sứ" trong giới trẻ Anh để phát tán ngôn từ và đảm bảo siêng năng chuyên cần để nhiệt tình Holocaust không bị giảm sút đến mức không thể chấp nhận được.

HET có mối giao hảo chéo với giới đảng phái chính trị và kinh doanh Do Thái, bao gồm cả phát ngôn viên Hạ viện John Bercow và Lord Browne, trước đây là người đứng đầu công ty BP. Nhưng để có vị TTg chính phủ đến dự bữa ăn tối hấp dẫn hàng năm và không chỉ công bố lần hầu bao mới căng thêm gần nhất, mà ông TTg ta sẽ chủ trì Ủy ban Holocaust mới và tự mình thăm viếng Auschwitz trong năm tới, là một cuộc đảo chính thực sự.

Trong khi các nhóm như HET đã đảm bảo rằng London đã trở thành một trung tâm truyền bá Holocaust, đó chỉ là một phần nhỏ trong rất nhiều nỗ lực xuyên quốc gia. Gốc rễ của sự bùng nổ hiện nay quay trở lại năm 2000 và hội nghị Stockholm khi 31 quốc gia đồng ý bắt dân chúng của họ buộc phải tập trung để giáo huấn Holocaust. Điều này liên tục được giám sát bởi cấp viện, cơ quan và NGO của chính phủ, mà giờ đây được gọi là Liên minh tưởng niệm Holocaust quốc tế (IHRA - International Holocaust Remembrance Alliance), vị chủ tịch hiện nay là “ông vua Holocaust” của nước Anh, một nhà ngoại giao cấp cao và cựu đại sứ ở Israel được gọi là quí ông Andrew Burns, hắn ta đã đệ trình một báo cáo sặc sỡ về tiến bộ Holocaust của Anh.

Sự truyền thụ của trẻ em Anh đã được lên kế hoạch tại cuộc thử thách “đúng đắn chính trị” - viện Giáo dục. Từ năm 2008, chính phủ, Quỹ Pears đã cùng nhau bơm khoảng 5 triệu bảng vào trung tâm giáo dục Holocaust mới. Từ nay trở đi giảng dạy Holocaust sẽ tạo ra con đường dễ dàng để phát triển sự nghiệp thông qua các khoản tín dụng và các khóa học cấp giấy chứng nhận mới.

Khoảng 40 giáo viên được trao bằng mức thạc sĩ giảng dạy miễn phí mỗi năm và mạng lưới các trường Beacon giáo dục Holocaust đang được thiết lập trên khắp đất nước, tràn ngập các cuộc hội thảo ở London và các chuyến đi nước ngoài. "Mục đích là mỗi trường Beacon sẽ nổi lên như một trung tâm năng động cho các trường khác và các viên giảng dạy của mình dạy về Holocaust."

Mùi vị của tất cả những điều này có thể ngửi thấy được trong các trang web trường học London, mạng lưới học tập London, chúng cung cấp các nguồn tài nguyên giáo dục cho tất cả các học sinh trung học London việc tuyên truyền trực tiếp thông qua các trang web giãi bày Holocaust được phát triển bởi Trung tâm Văn hóa London của dân Do Thái và nó cũng phần lớn được tài trợ công.

Hội Phó thác kỷ niệm Holocaust (Holocaust Day Memorial Trust) là một tay chơi lớn trong lĩnh vực này. Nó ghi dấu lần đầu tiên năm 2001 khi có được ngày 21 tháng 1 đặt tên như ngày tưởng nhớ Holocaust ở Anh. Ngày tháng đó có kể từ đó được áp dụng ra toàn thế giới, mặc dù rất phổ biến với một số nhóm. Sách bỏ túi Tín thác 2013 đưa ra một cái nhìn lướt qua cả loạt hoạt động ấn tượng của nó.

Một tổ chức từ thiện khác cũng được lập ra là Anne Frank Trust, nó đã không chậm chễ nhảy vào dàn đồng ca mới. Nó hiện đang có 8 cuộc triển lãm lưu diễn khắp nước Anh. Nó nhận được hỗ trợ tài chính rất lớn từ một loạt các cơ quan chính phủ khác nhau mặc dù tài liệu của nó cho thấy thứ ấn tượng nhất của những kẻ hâm mộ công ty trong thế giới từ thiện là tấm vé ăn trưa hàng năm của nó được săn tìm nhiều trong các giới.

Đối với các thế hệ người Anh, Bảo tàng Chiến tranh Hoàng gia đã là nơi hấp dẫn nhất ở London với vô số hiện vật và thông tin về quá khứ của triều đình và quân sự nước Anh, nhưng điều này bị gạt tất cả sang một bên lúc này. Từ 2000, Bảo tàng là nhà triển lãm lớn nhất châu Âu về Holocaust. Mỗi năm nó tổ chức một hội nghị gọi là “Phía bên kia trại tập trung và lao động cưỡng bức-Beyond the Camps and Forced Labou”, và tất nhiên có nhiều thủ đoạn rộng rãi bắt buộc nhằm vào trẻ em.

Và cứ thế cứ thế diễn ra. Hiệp hội người tị nạn Do Thái đã tạo ra kho lưu trữ bằng chứng Holocaust. Tiếng nói người tị nạn và Trung tâm Nghiên cứu Holocaust tại Royal Holloway, Đại học London bây giờ là chỗ lưu trữ hình ảnh lịch sử của University of Southern California Shoah Foundation Institute.

Không chịu thua kém là Thư viện Wiener dảnh cho nghiên cứu Holocaust và tổ chức nghiên cứu Holocaust lâu đời nhất của thế giới, đã mở rộng và di chuyển sang cơ sở mới ở trung tâm London, tiếp giáp với Viện Pears nghiên cứu bài xích Do Thái Birkbeck chỉ mới lập ra năm 2010.

Vì vậy, quan điểm của buổi lễ tưởng niệm chủ nhật là gì? Trong khi các cựu chiến binh già tóc bạc trắng của đội quân lê dương Hoàng gia Anh vẫn được hưởng hỗ trợ cơ bản to lớn, rõ ràng là tại sao họ đang bối rối khi chính phủ đang tìm cách khuyến khích mối quan hệ gần gũi hơn với giới thượng lưu châu Âu khác. Họ là một lời nhắc nhở tất cả quá sâu sắc rằng mối quan hệ không phải lúc nào cũng ấm cúng.

Một trong những thành tựu chính của các nhóm Holocaust là để đảm bảo rằng những lời của Đức Quốc xã và Holocaust vẫn còn rất nhiều trong ý thức hàng đầu mỗi ngày và có thể được triển khai ngay lập tức để bôi nhọ và làm câm lặng việc phản đối nhập cư (một tiến trình đảm bảo đa văn hóa, toàn cầu hóa). Điều này có thể được nhìn thấy rõ ràng trong cách thức mà các nhóm này lợi dụng sự xá tội của họ để nói rằng họ đang vận động khoan dung cho những người tị nạn, tìm nơi cư trú cho con trẻ và cứ thế.

Nó cũng tạo ra vỏ bọc chính trị cho cuộc phiêu lưu nước ngoài của Anh. Tháng 6 năm 1999, TTg Tony Blair khi được hỏi về việc lập ngày tưởng nhớ Holocaust. Đề cập đến các thanh lọc sắc tộc ở Kosovo, ông ta nói: "Tôi đang quyết để đảm bảo rằng những tội ác khủng khiếp chống nhân loại xảy ra trong Holocaust không bao giờ bị quên lãng. Các thanh lọc sắc tộc và giết chóc đã diễn ra ở châu Âu trong những tuần gần đây là một ví dụ rõ ràng về sự cần thiết phải cảnh giác." Gần đây tại bữa tiệc HET có David Cameron đã viện dẫn Holocaust để biện minh cho sự can thiệp ở Syria.

Một câu hỏi không bao giờ được hỏi là tại sao giáo dục bạo lực chính trị lại quá chọn lọc? Chắc chắn nó sẽ thích hợp hơn cho người Hồi giáo và học sinh trung học Hindu tìm hiểu về hàng triệu người đã thiệt mạng trong thời kỳ Anh phân rã Ấn Độ. Và những gì người Armenia đã phải hứng chịu xứng đáng là một trong những vụ thảm sát tồi tệ nhất của thế kỷ XX dưới bàn tay Thổ Nhĩ Kỳ (Armenian Genocide) mà bây giờ chính họ là một trong những dân nhập cư lớn nhất ở London và có đơn xin gia nhập Liên minh châu Âu, được Anh ủng hộ.

Và nếu chúng ta đang tìm kiếm giấy phép cho bạo lực chính trị, làm thế nào mà nó có thể là đúng đắn khi lại tránh nhắc đến các vụ thảm sát và hủy diệt văn hóa ở khắp mọi nơi theo cùng với sự lây lan của chủ nghĩa Hồi giáo, khi không đề cập đến các vụ thảm sát Kitô hữu gần đây ở Pakistan và Nigeria.

Sau đó, có những thiếu sót to lớn nhất của tất cả bọn họ - những chiến dịch hủy diệt lớn nhất của thế kỷ XX được thực hiện bởi những người Do Thái Bolshevik mà trong đó từ 12 đến 14 triệu người bị tiêu diệt.

http://www.theoccidentalobserver.net...-k/#more-20899
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #56  
Cũ 10-10-2013, 13:19
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Tranh cãi nảy lửa về con số chết của trại tập trung Auschwitz

Tranh cãi nảy lửa về con số chết của trại tập trung Auschwitz. Các con số rơi rụng – Cuộc đấu tranh tiếp tục

Đã quá xa để một cuộc điều tra quốc tế được tiến hành bởi các nhà khoa học thực sự khách quan, các nhà nghiên cứu và học giả vào thực tế của trại tập trung Auschwitz đúng và chính xác đến có thể để đưa ra lịch sử phù hợp với các sự kiện. Dân tộc của tất cả các tôn giáo và tín ngưỡng có quyền đối với sự kiện như vậy. Cho đến nay, như các dữ liệu sau đây cho thấy, phần lớn là từ các học giả Holocaust hàng đầu của người Do Thái trên thế giới, chúng ta đang trên quãng đường xa với đồng thuận về sự thật những gì đã xảy ra ở Auschwitz trong WW-II.

Các tấm bảng tại Auschwitz

Những con số được cho là những cái chết tại Auschwitz từ trước đến nay cứ tụt dốc được minh họa sinh động từ tấm bảng đá Auschwitz.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Tấm đầu tiên được trưng bày tại trại Auschwitz từ năm 1948 cho đến năm 1989 và viết rằng "4 triệu " nạn nhân thiệt mạng.

Tấm bảng thứ 2 đang được trưng bày tại Auschwitz có số lượng giảm đáng kể các nạn nhân, chỉ còn "1,5 triệu"... giảm số người chết đến mức đáng kinh ngạc 2,5 triệu.

Thế mà, các trường hợp chết chính thức ở Auschwitz giảm 2,5 triệu, nhưng con số chung tổng thể huyền thoại 6 triệu người lại vẫn cứ giữ nguyên…
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #57  
Cũ 10-10-2013, 13:20
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Tranh cãi nảy lửa về con số chết của trại tập trung Auschwitz

Không chỉ có vậy, những con số lịch sử tuyên bố chết tại Auschwitz đưa ra nhiều kiểu khác nhau và cứ giảm dần, giảm dần…
9,000,000

Nguồn: Cited by the French documentary, Night and Fog, which has been shown to millions of school students worldwide.

8,000,000

Nguồn: The French War Crime Research Office, Doc. 31, 1945.

7,000,000

Nguồn: Also cited by the French War Crime Research Office.

6,000,000

Nguồn: Cited in the book Auschwitz Doctor by Miklos Nyiszli. It has since been proven that this book is a fraud and the "doctor" was never even at Auschwitz, even though the book is often cited by historians.

5,000,000 to 5,500,000

Nguồn: Cited in 1945 at the trial of Auschwitz commander Rudolf Höss - trích dẫn năm 1945 tại phiên tòa xét xử chỉ huy trại Auschwitz Rudolf Hoss, dựa trên lời thú nhận của ông ta được viết bằng tiếng Anh, một ngôn ngữ mà ông ta không bao giờ nói. (Lưu ý - Bây giờ nổi tiếng được biết, Đức quốc xã và các viên quân sự Đức bị tra tấn dã man và buộc phải "thú tội" rất phổ biến trước phiên tòa tội phạm chiến tranh Nuremberg, bị hoàn toàn ngự trị và đạo diễn bởi Do Thái... Rất sốc và thất vọng cho các công tố viên không Do Thái và nhân viên.*)

5,000,000

Nguồn: Cited on April 20, 1978 by the French daily, Le Monde. Also cited on January 23, 1995 by the German daily Die Welt. By September 1, 1989, Le Monde had reduced the figure down to 1,433,000.

4,500,000

Nguồn: In 1945 this figure was cited by another witness at the aforementioned Höss trial.

4,000,000

Nguồn : Trích dẫn từ một tài liệu Liên Xô ngày 06 tháng 5 năm 1945 và chính thức được công nhận bởi phiên tòa xét xử các tội phạm chiến tranh Nuremberg. Con số này cũng đã viết trên tờ New York Times ngày 18 tháng 4 năm 1945, mặc dù 50 năm sau đó vào ngày 26 tháng năm 1995, New York Times và Washington Post đã cắt giảm con số này đến 1,5 triệu trích dẫn những phát hiện mới của các viên chức Bảo tàng Auschwitz. Trong thực tế, con số 4 triệu sau đó đã bị bác bỏ bởi các quan chức bảo tàng Auschwitz vào năm 1990 nhưng con số 1,5 triệu nạn nhân không được chính thức công bố bởi tổng thống Ba Lan Lech Walesa cho đến 5 năm sau khi các nhà sử học Auschwitz lần đầu tiên công bố phát hiện của họ.

3,500,000

Nguồn: Cited in the 1991 edition of the Dictionary of the French Language and by Claude Lanzmann in 1980 in his introduction to Filip Muller's book, Three Years in an Auschwitz Gas Chamber.

3,000,000

Nguồn: Trích dẫn lời buộc phải thú nhận bởi Rudolf Hoss, chỉ huy trại tập trung Auschwitz, người cho biết đây là con số những người đã chết ở Auschwitz trước ngày 1 tháng 12 1943. Sau đó được dẫn ngày 07 tháng 6 năm 1993 trên Heritage, tờ báo Do Thái được đọc nhiều nhất ở California, mặc dù trước đó 3 năm nhà chức trách tại bảo tàng Auschwitz đã thu nhỏ con số đến tối thiểu là 1,1 triệu và tối đã 1,5 triệu. ( xem bên dưới).

2,500,000

Nguồn: Cited by Rudolf Vrba (tác giả của nhiều vụ gian dối về các sự kiện mà hắn ta tuyên bố phải làm nhân chứng ở Auschwitz) khi hắn ra làm chứng ngày 16-7-1981 cho chính phủ Israel xét xử tội phạm chiến tranh cựu sĩ quan SS Adolf Eichmann.

2,000,000

Nguồn: Cited by Leon Poliakov (1951) writing in Harvest of Hate; Georges Wellers, writing in 1973 in The Yellow Star at the Time of Vichy; and Lucy Dawidowicz, writing in 1975 in The War Against the Jews.

2,000,000 to 4,000,000

Nguồn: Cited by Yehuda Bauer in 1982 in his book, A History of the Holocaust. However, by 1989 Bauer revised his figure to 1,600,000.
(Yehuda Bauer is a world famous Jewish historian and scholar of the Holocaust. He is a Professor of Holocaust Studies at the Avraham Harman Institute of Contemporary Jewry at the Hebrew University of Jerusalem. http://en.wikipedia.org/wiki/Yehuda_Bauer)

1,600,000

Nguồn: This is a 1989 revision by Yehuda Bauer of his earlier figure in 1982 of 2,000,000 to 4,000,000, Bauer cited this new figure on September 22, 1989 in The Jerusalem Post, at which time he wrote "The larger figures have been dismissed for years, except that it hasn't reached the public yet."

1,500,000

Nguồn: Năm 1995, con số chết của trại tập trung Auschwitz như công bố của TT Ba Lan Lech Walesa theo xác định của những người ở bảo tàng Auschwitz. Con số này được khắc trên đài tưởng niệm tại trại Auschwitz tại thời điểm đó, do đó nó "thay thế" con số 4 triệu trước đã bị chính thức bác bỏ (và rút khỏi các di tích) 5 năm trước đó 1990. Tại thời điểm đó, ngày 17 tháng 7 năm 1990, tờ Washington Times đăng lại một bài viết ngắn từ tờ London Daily Telegraph dẫn các con số "mới" 1.500.000 được xác định bởi các quan chức bảo tàng Auschwitz. Con số mới này đã được đề cập hai năm sau đó trong một báo cáo của UPI công bố trên tờ New York Post ngày 16-3-1992. Ngày 26 tháng 1-1995 cả hai tờ Washington Post và New York Times trích dẫn con số 1.500.000 này là con số "chính thức".

1,471,595

Nguồn: This is a 1983 figure cited by Georges Wellers who (as noted previously) had determined, writing in 1973, that some 2,000,000 had died.

1,433,000

Nguồn: This figure was cited on September 1, 1989 by the French daily, Le Monde, which earlier, on April 20, 1978, had cited the figure at 4,000,000.

1,250,000

Nguồn: Trong cuốn sách, Sự hủy hoại Do Thái châu Âu, của Raul Hilberg (1985), một trong những người nổi tiếng và nổi bật nhất trong số các nhà sử học Do Thái Holocaust. Cuốn sách 3 tập này dài 1.273 được coi là nghiên cứu chuyên đề về “Giải pháp cuối cùng của Đức Quốc xã - Nazi Final Solution”. Ông được bầu vào Viện Hàn lâm Mỹ thuật và Khoa học Mỹ ngày 26 tháng 4 năm 2005. http://en.wikipedia.org/wiki/ Raul_Hilberg )

1,100,000 to 1,500,000

Nguồn: Nguồn ước tính này là của các nhà sử học Do Thái Yisrael Gutman và Michael Berenbaum, dẫn trong sách của họ năm 1984, Giải phẫu học trại tử thần Auschwitz. Ước tính này sau đó cũng được trích dẫn bởi Walter Reich, cựu giám đốc Bảo tàng tưởng niệm Holocaust Mỹ, viết trên tờ Washington Post vào ngày 08 tháng 9 năm 1998. Con số cao 1.500.000 là mới và "chính thức" như được ghi hiện nay ở Auschwitz, con số 4.000.000 trước đó đã được gỡ bỏ khỏi tưởng niệm tại trang web các cựu tù trại tập trung.

1,000,000

Nguồn: Jean-Claude Pressac, writing in his 1989 book Auschwitz: Technique and Operation of the Gas Chambers. This is interesting since he wrote his book to repudiate so-called "Holocaust deniers" who were called that precisely because they had questioned the numbers of those who had died at Auschwitz.

900,000

Nguồn: Reported on August 3, 1990 11, by Aufbau, a Jewish newspaper in New York.

800,000 to 900,000

Nguồn: Reported by Gerald Reitlinger in his book, The Final Solution.

775,000 to 800,000

Nguồn: Jean-Claude Pressac's revised figure, put forth in his 1993 book, The Crematoria of Auschwitz: The Mass Murder's Machinery, scaling down his earlier claim of 1,000,000 dead.

630,000 to 710,000

Nguồn: In 1994 Pressac scaled his figure down somewhat further; this is the figure cited in the German language translation of Pressac's 1993 book originally published in French. Again, this is substantially less than Pressac's 1989 figure of 1,000,000.

135,000 to 140,000

Nguồn: Đây là một ước tính dựa trên các tài liệu được lưu giữ bởi Cơ quan dấu vết quốc tế (International Tracing Service) của Hội Chữ thập đỏ. Được biết, cơ quan này có một bộ hoàn chỉnh các hồ sơ đăng ký. Nó được cho là bao gồm một bộ đầy đủ các dữ liệu kể cả kiểm đếm 2 lần mỗi ngày những người đã chết. Mặc dù cơ quan này có hồ sơ đó, họ chưa bao giờ công bố chính thức một số chính xác những ai đã chết, hoặc thậm chí một báo cáo chính xác như chính những tài liệu mà họ nắm giữ. Tuy nhiên, tổng số từ những hồ sơ này đã có được từ các bên quan tâm khác nhau.

Ước tính khoảng 135.500 chứng thực rõ bởi "các sổ sách về tử vong Auschwitz". Những sổ sách tử vong chính là các ghi chép về trại tập trung Đức trong thời kỳ chiến tranh, đã bị Liên Xô thu giữ vào cuối chiến tranh, và cất giấu trong lưu trữ của Liên Xô, cho đến khi phát hành cho Hội Chữ thập đỏ năm 1989.

Những sổ sách tử vong bao gồm 46 tập ghi chép về mỗi cái chết tại trại tập trung Auschwitz (mỗi giấy chứng tử bao gồm tên đầy đủ của người chết, nghề nghiệp, tôn giáo, ngày và nơi sinh, trước khi vào Auschwitz, tên cha mẹ, thời gian chết, và nguyên nhân cái chết được xác định bởi một bác sĩ của trại). Các hồ sơ về những năm quan trọng nhất, năm 1942 và 1943, gần như đầy đủ (cũng có một số tập về năm 1941, nhưng không có gì về năm 1944 hoặc tháng 1 năm 1945 (khi Auschwitz đã được sơ tán).

Những sổ sách tử vong Auschwitz gồn các giấy chứng tử của một số 69.000 cá nhân, trong đó có khoảng 30.000 người bị liệt kê là Do Thái. Bạn có thể xem các mục khác nhau trong sổ sách Auschwitz này bằng cách nhấp vào liên kết đến bảo tàng Auschwitz.
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #58  
Cũ 10-10-2013, 13:24
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Tranh cãi nảy lửa về con số chết của trại tập trung Auschwitz

Tổng số?

Sử dụng tất cả các hồ sơ chiến tranh có được từ các trại khác nhau có được ước lượng 400.000 đến 500.000 người đã thiệt mạng trong toàn bộ hệ thống trại tập trung của Đức (do mọi nguyên nhân).

Từ cuốn sách "Thư từ Nuremberg: Tường thuật Điều tra Tư pháp của cha tôi” của Thượng nghị sĩ Mỹ Christopher Dodd J :

"Anh biết tôi cảm thấy nặng nề như thế nào đối với những người rao giảng không dung tha bất cứ hình thức nào. Với hiểu biết đó - anh sẽ hiểu khi tôi nói với anh rằng điều này (bên nguyên Nuremberg) nhân viên là khoảng 75% Do Thái. Bây giờ quan điểm của tôi là người Do Thái nên tránh xa khỏi vụ xét xử này - vì mục đích riêng của họ. Vì – biểu hiện rõ – đổ tội ‘chiến tranh lên người Do Thái’ vẫn đang được làm ra và trong những năm sau chiến tranh, nó sẽ được làm ra một lần nữa và một lần nữa. Tỷ lệ đàn ông và phụ nữ Do Thái quá lớn ở đây sẽ được dẫn như bằng chứng về sự đổ tội. Đôi khi có vẻ như người Do Thái sẽ không bao giờ học được về những điều này. Họ dường như có ý định đưa ra những khó dễ mới trong đầu mình. Tôi không thích để viết về vấn đề này... - nó làm tôi khó chịu - nhưng tôi đang lo âu về nó. Họ đang xô đẩy, đang xúm vào đang ganh đua với nhau và với mọi người khác." - Cựu thượng nghị sĩ Thomas J. Dodd, Công tố viên tại tòa án xét xử tội phạm chiến tranh Nuremberg. ( http://www.providencejournal.com/ )


Đánh giá thực về "Holocaust" của Hội Chữ thập đỏ

Có cuộc khảo sát về vấn đề người Do Thái ở châu Âu trong WW-II và các điều kiện của các trại tập trung Đức mà gần như là duy nhất trung thực và khách quan, báo cáo tập 3 của Ủy ban quốc tế Hội Chữ thập đỏ (ICRC - International Committee of the Red Cross) về các hoạt động của mình trong WW-II, Geneva, 1948.

Báo cáo toàn diện này từ một nguồn hoàn toàn trung lập kết hợp và mở rộng các kết quả của hai báo cáo trước: Tài liệu “sur l'activité du CICR en faveur des civils détenus dans les camps de concentration en Allemagne 1939-1945” (Geneva, 1946), và “Inter Arma Caritas: the Work of the ICRC during the Second World War” (Geneva, 1947). Nhóm tác giả, do người đứng đầu là Frédéric Siordet, giải thích trong những trang đầu tiên của báo cáo rằng mục đích của họ, theo truyền thống của Hội Chữ thập đỏ, là hoàn toàn trung lập về chính trị, và giá trị tuyệt vời của nó nằm ở đây.

ICRC áp dụng thành công Công ước Geneva 1929 để được tiếp cận tù nhân dân sự bị giam giữ ở Trung và Đông Âu bởi nhà chức trách Đức. Ngược lại, ICRC đã không thể đi đến bất kỳ tiếp cận nào với Liên Xô, họ đã không phê chuẩn Công ước. Hàng triệu dân thường và tù binh bị giam giữ ở Liên Xô, có điều kiện được biết đến là rất tồi tệ, hoàn toàn cắt đứt với mọi sự liên lạc hay giám sát quốc tế.

Báo cáo Hội Chữ thập đỏ có giá trị ở chỗ nó đầu tiên làm rõ hoàn cảnh hợp pháp theo đó người Do Thái đã bị giam giữ trong các trại tập trung, ví dụ như kẻ thù người nước ngoài. Trong mô tả 2 loại tù nhân dân sự, Báo cáo phân biệt loại thứ hai là "thường dân bị trục xuất trên cơ sở hành chính (tiếng Đức, "Schutzhäftlinge"), là người đã bị bắt giữ vì động cơ chính trị hay chủng tộc vì sự hiện diện của họ được xem là một mối nguy hiểm cho Nhà nước hay cho các lực lượng chiếm đóng" (xem tập III, tr. 73). Những người này, họ tiếp tục, "bị đặt cùng vị trí với những người bị bắt hoặc bị bỏ tù theo luật chung vì lý do an ninh." (tr. 74).

Báo cáo thừa nhận rằng người Đức lúc đầu miễn cưỡng cho phép giám sát của Hội Chữ thập đỏ với người bị giam giữ vì lý do liên quan đến an ninh, nhưng nửa sau năm 1942, ICRC đã đạt được những nhượng bộ quan trọng từ Đức. Họ được phép phân phối thực phẩm, bưu kiện đến các trại tập trung chủ yếu ở Đức từ tháng 8 năm 1942, và "từ tháng 2 năm 1943 trở đi, nhượng bộ này được mở rộng cho tất cả các trại và nhà tù khác" (tập III, tr. 78). ICRC nhanh chóng thiết lập liên lạc với sĩ quan chỉ huy trại và đưa ra một chương trình viện trợ lương thực, chươnh trình này vẫn tiếp tục hoạt động cho đến những tháng cuối cùng của năm 1945, các bức thư mà từ đó cảm ơn tuôn trào từ tù nhân Do Thái.
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #59  
Cũ 10-10-2013, 13:27
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Tranh cãi nảy lửa về con số chết của trại tập trung Auschwitz

Không có bằng chứng diệt chủng

Một trong những khía cạnh quan trọng nhất của Báo cáo Hội Chữ thập đỏ là họ làm rõ nguyên nhân gây ra các ca tử vong chắc chắn đã xảy ra trong các trại vào cuối cuộc chiến. Báo cáo cho biết: "Trong tình trạng hỗn loạn của Đức sau cuộc xâm lược trong những tháng cuối cùng của cuộc chiến, các trại đã không nhận được nguồn cung cấp thực phẩm nào cả và nạn đói làm số lượng nạn nhân ngày càng tăng. Bản thân cảnh báo về tình trạng này, chính phủ Đức cuối cùng đã phải thông báo cho ICRC ngày 01 tháng 2 năm 1945... trong tháng 3 năm 1945, các cuộc thảo luận giữa chủ tịch ICRC và tướng S. S. Kaltenbrunner đã đi đến kết quả quyết định hơn. Hàng cứu trợ từ đó trở đi có thể được phân phối trực tiếp bởi ICRC, và một đại diện được ủy quyền để ở lại trong mỗi trại..." (tập III, tr. 83).

Rõ ràng, chính quyền Đức đã chịu cố gắng làm giảm tình trạng thảm khốc cho đến mức họ có thể. Hội Chữ thập đỏ rất rõ ràng khi tuyên bố rằng các nguồn cung cấp thực phẩm đã không còn vào thời điểm này do các vụ ném bom của đồng minh vào giao thông vận chuyển Đức, và vì quyền lợi của người Do Thái bị giam giữ, họ đã phản đối vào ngày 15 tháng 3 năm 1944 chống lại "cuộc chiến tranh trên không man rợ của Đồng minh" (Inter Arma Caritas, tr. 78). Vào 02 Tháng 10 năm 1944, ICRC đã cảnh báo Bộ Ngoại giao Đức về sự sụp đổ sắp xảy ra của hệ thống giao thông vận tải Đức, tuyên bố rằng tình trạng đói ăn của dân chúng trên toàn nước Đức đã trở thành không thể tránh khỏi.

Để giải quyết toàn diện vấn đề này, Báo cáo tập III này, đã nhấn mạnh tầm quan trọng rằng các đại diện của Hội Chữ thập đỏ quốc tế nhận thấy không có bằng chứng nào cho thấy ở các trại của phe Trục trên đất châu Âu chiếm đóng có chính sách cố ý tiêu diệt người Do Thái. Trong tất cả 1.600 trang của báo cáo thậm chí không đề cập đến một điều gì như phòng hơi ngạt. Họ thừa nhận rằng người Do Thái, cũng như nhiều chủng tộc khác trong thời chiến tranh, đã phải chịu đựng sự khắc nghiệt và tình trạng thiếu thốn, nhưng sự hoàn toàn im lặng của họ về vấn đề diệt chủng có kế hoạch là sự bác bỏ rất rộng truyền thuyết “Sáu Triệu - Six Million”. Cũng như các đại diện Vatican mà họ làm việc, Hội Chữ thập đỏ thấy mình không thể có hứng thú trong những buộc tội thiếu trách nhiệm về diệt chủng là mệnh lệnh trong những ngày này.
Về con số tỷ lệ tử vong thực sự được quan tâm, báo cáo chỉ ra rằng mọi bác sĩ Do Thái từ các trại đã được sử dụng để chống lại bệnh sốt phát ban trên mặt trận phía đông, do đó họ không được dùng khi dịch bệnh sốt phát ban nổ ra năm 1945 trong các trại (tập I, tr. 204) - Bất ngờ là, thường xuyên có những tuyên bố về hành quyết hàng loạt được thực hiện trong phòng hơi ngạt được ngụy trang khéo láo như các phòng tắm hơi. Một lần nữa báo cáo làm cho lời cáo buộc này trở thành vô nghĩa. "Không chỉ là những nơi rửa ráy, mà còn lắp đặt làm phòng tắm, phòng tắm và giặt đã được kiểm tra bởi các đại diện. Họ thường làm việc để trang bị bớt thô sơ hơn, và để sửa chữa, mở rộng chúng." (tập III, tr. 594).

Không phải tất cả đều nội trú

Tập III của Báo cáo Hội Chữ thập đỏ, Chương 3 (I. Dân số Do Thái) nói về việc "gửi viện trợ cho bộ phận người Do Thái cư dân tự do", và chương này đưa ra một điều rất đơn giản là không phải tất cả những người Do Thái châu Âu bị đưa vào trại giam, mà họ vẫn còn, có những hạn chế nhất định, như là một phần cư dân tự do. Điều này mâu thuẫn trực tiếp với cái gọi là tính "triệt để" của cái gọi là "chương trình diệt chủng", và với tuyên bố trong cuốn hồi ký giả mạo Höss rằng Eichmann bị ám ảnh với việc bắt giữ "mỗi một Do Thái hắn ta có thể làm trong tầm tay."

Ở Slovakia, ví dụ, nơi trợ lý Dieter Wisliceny của Eichmann phụ trách, Báo cáo nói rằng "Phần lớn dân tộc thiểu số Do Thái được phép ở lại trong nước, và ở các thời kỳ nhất định, Slovakia được coi là nới sánh với thiên đường trú ẩn cho người Do Thái, đặc biệt là những người đến từ Ba Lan. Họ vẫn ở lại Slovakia dường như là tương đối an toàn cho đến cuối tháng 8 năm 1944, khi sự gia tăng chống Đức xảy ra. Trong khi sự thật là luật 15 tháng 5 năm 1942 đã đưa đến sự giam giữ hàng ngàn người Do Thái, những người này đã bị giữ trong các trại nơi các điều kiện thức ăn và chỗ ở là chấp nhận được, và nơi tù nhân được phép làm các công việc được trả tiền theo các điều kiện gần như tương đương với lao động tự do trên thị trường." (tập I, tr. 646).

Không chỉ có một số lượng lớn đến 3 triệu người Do Thái châu Âu tránh được bị giam giữ hoàn toàn, mà những người Do Thái trong suốt cuộc chiến tranh tiếp tục di cư, nhìn chung bằng con đường Hungary, Rumani và Thổ Nhĩ Kỳ. Trớ trêu thay, sau chiến tranh di cư của người Do Thái từ các vùng lãnh thổ Đức chiếm đóng vẫn được Đức tạo điều kiện, như trường hợp dân Do Thái Ba Lan đã trốn sang Pháp trước khi bị chiếm đóng. "Người Do Thái Ba Lan, khi ở Pháp, đã có được giấy phép thông hành để vào Mỹ được tổ chức thành công dân Mỹ bởi chính quyền chiếm đóng Đức, người ta tiếp tục đồng ý công nhận tính hợp lệ của khoảng ba ngàn hộ chiếu cấp cho người Do Thái bởi các lãnh sự quán các nước Nam Mỹ." (tập I, tr. 645).

Những công dân tương lai của Mỹ, những người Do Thái được giữ tại trại Vittel ở miền nam nước Pháp làm người nước ngoài của Mỹ. Sự di cư của người Do Thái châu Âu từ Hungary đặc biệt được thực hiện trong chiến tranh không bị cản trở bởi các nhà chức trách Đức. "Cho đến tháng 3 năm 1944", Báo cáo cho biết, "những người Do Thái được đặc quyền có thị thực vào Palestine được phép tự do rời khỏi Hungary" (tập I, tr. 648). Ngay cả sau khi chính phủ Horthy bị thay thế năm 1944 (sau nỗ lực đình chiến với Liên Xô) bằng chính phủ phụ thuộc vào Đức, sự di cư của người Do Thái vẫn tiếp tục.

Một Ủy ban bảo đảm các cam kết của cả Anh và Mỹ "để cung cấp hỗ trợ bằng mọi phương tiện cho di cư của người Do Thái từ Hungary," và từ Chính phủ Mỹ, ICRC đã nhận được một thông báo nói rằng "chính phủ của Mỹ... bây giờ đặc biệt nhắc lại cam kết rằng thỏa thuận sẽ được thực hiện bởi nó muốn tất cả những người Do Thái trong hoàn cảnh hiện nay được phép để ra đi." (tập I, tr. 649).

Biedermann đã đồng ý rằng trong số 19 ví dụ của "Liệu 6 triệu thực sự đã chết? - Did Six Million Really Die?" trích dẫn từ báo cáo của Ủy ban Quốc tế của Hội Chữ thập đỏ về các hoạt động của mình trong thời gian chiến tranh thế giới thứ hai và “Inter Arma Caritas” (bao gồm các tài liệu trên), đã làm một cách chính xác.

Dẫn từ Charles Biedermann (một đại diện của Ủy ban Quốc tế của Hội Chữ thập đỏ và Giám đốc International Tracing Service - Hội Chữ thập đỏ ) tuyên thệ tại phiên tòa Zundel (tháng 9, 10, 11 và 12, 1988).

Trên đây là chương 9 cuốn sách "Did Six Million Really Die?"

Ghi chép về những cái chết tại Auschwitz:
Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #60  
Cũ 11-10-2013, 11:53
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default Do Thái Zionist đứng sau nạn diệt chủng người Armenia

Trong các năm 1915-1923, cuộc diệt chủng người Armenia đã làm cho hơn 1 triệu đến 3,7 triệu người Armenia bị thiệt mạng bàn tay của đạo quân “Young Turks” theo những cách dã man tàn bạo nhất. Nhưng Do Thái đã nhúng tay và đóng vai trò hàng đầu ở đây. Ngoại trừ Holocaust giả dối do Zionist dựng lên để cướp bóc nước Đức hàng trăm tỷ USD và dựng lên Israel, diệt chủng Armenia là lớn nhất và đầy đủ tư liệu nhất trong lịch sử nhân loại, xét trên góc độ qui mô và mức độ tàn bạo. Những tư liệu như thế có thể tìm thấy rất nhiều trên mạng.






Kế hoạch 1915-1923 diệt chủng Armenia, nơi 1,5 triệu người Armenia bị giết hại một cách dã man trong vùng đất tổ tiên của họ ở Thổ Nhĩ Kỳ hiện đại, thực sự Thổ mới được dựng lên ở đây vào năm 1910 hoặc 1912.

Có cuốn sách " Nhóm lợi ích bên trong của cuộc cách mạng Ottoman - Inner Folds of the Ottoman Revolution" viết bởi Mevlan Zadeh Rifat ở Thổ Nhĩ Kỳ và được xuất bản năm 1929, tác giả, một thân vương Thổ Nhĩ Kỳ (Sultan), tuyên bố rằng "diệt chủng Armenia đã được quyết định trong tháng 8 năm 1910 và tháng 10 năm 1911, bởi Young Turk gồm toàn bộ người Do Thái Balkan di cư ở dạng giáo phái hỗn tạp Do Thái-Hồi, trong đó có Talaat, Enver, Behaeddin Shakir, Jemal, và Nizam đóng vai như là người Hồi giáo. Chúng gặp nhau ở nhà khách/chi hội ở Salonika (một chi nhánh Tam điểm Rothschild tài trợ)". Chủ nghĩa hỗn tạp có nghĩa là một sự kết hợp các hình thức khác nhau của niềm tin hay thực tiễn; mà Tam điểm phù hợp với mô tả đó. Khi mà Tam điểm bắt đầu cuộc cách mạng 1897 ở Pháp với tiếng rú "tự do, tình anh em, bình đẳng", thì Young Turks sử dụng khẩu hiệu tương tự của chúng trong cuộc cách mạng năm 1908.

Báo cáo hội thảo/thuyết trình năm 1994 của Joseph Brewda Viện Schiller mang tên "Palmerson phát động Young Turks để kiểm soát lâu dài Trung Đông - Palmerson launches Young Turks to permanently control Middle East" tuyên bố kẻ sáng lập ra Young Turks là một gã Do Thái chính cống tên Emmanuel Carasso. Ông nói: "Carasso thiết lập hội bí mật Young Turk trong những năm 1890 ở Salonika, khi đó là một phần của Thổ Nhĩ Kỳ, và nay thuộc Hy Lạp. Carasso cũng là bậc thủ lĩnh lớn của Hội Tam điểm Ý, được gọi là "Phục sinh Macedonia". Trụ sở Tam điểm cũng là sở chỉ huy Young Turks, và tất cả các thủ lĩnh Young Turk hàng đầu đều là hội viên Tam Điểm."

Hơn nữa Brewda còn nói: "Trong chế độ Young Turk, Carasso tiếp tục đóng vai trò thủ lĩnh hàng đầu. Hắn đến gặp Sultan, nói với quân vương rằng ông đã bị lật đổ. Hắn ta chịu trách nhiệm quản thúc Sultan. Hắn vận hành mạng lưới gián điệp Young Turks trong khu vực Balkan. Và hắn cũng chịu trách nhiệm cung cấp mọi nguồn lương thực cho đế chế trong WW-I". Thật là mỉa mai sau 4 bốn thế kỷ kể từ khi Sultan Thổ hoan nghênh dân Do Thái châu Âu bị trục xuất vào Thổ Nhĩ Kỳ, thì những gã Do Thái chính cống thuộc tổ chức bí mật và Zionism lại đá Sultan ra khỏi ngai vàng đầu thế kỷ 20, phá hủy đế chế Ottoman, và ăn mừng chiến thắng của chúng bằng cách giấu mặt tàn sát gần như toàn bộ người Kitô giáo Armenia, một triệu rưỡi người Armenia, nửa triệu người Hy Lạp, nửa triệu người Kitô Assyria và Arameans.
Sultan không phải là vị vua duy nhất bị lật đổ, các cuộc cách mạng và những gã BUÔN VUA đã làm đảo lộn khắp lục địa Á-Âu thế kỷ XVIII-XX đã làm ít nhất 9 ông vua châu Âu bị giết, kể cả Sa Hoàng.
Năm 1982, sau khi quân đội Israel xâm lược Lebanon, chúng ăn mừng chiến thắng của mình bằng cách giấu mặt tàn sát trẻ em và phụ nữ trong trại tập trung Palestine Shattila, ở Lebanon, bằng cách cho đám chiến binh dân quân Phalanger người Lebanon vào trại trong hai ngày để giết chóc dân của mình. 80% người tỵ nạn trong trại bị giết hại. Gần như tất cả số bị chết là người già, phụ nữ và trẻ em và tất cả họ không hề mang vũ khí. Không có một khẩu súng, một con dao nào thấy có trong sở hữu của họ, các nhân chứng Palestine tuyên bố như vậy.

Tất cả những điều này đều theo tri giác Talmud, sách thánh Quỉ Satan của dân Do Thái, nó khuyến khích dân Do Thái giết chóc, trực tiếp hay gián tiếp, bởi những câu nói như thế này: "Mỗi Do Thái kẻ tràn ngập máu người vô thần, là đang làm công việc như hiến tế thần Satan". Talmud: Bammidber Raba c21 & Jalkut 772. Trong mắt Talmudists tất cả không Do Thái là vô thần. Và "Đây là luật để giết bất cứ ai phủ nhận Torah. Kitô hữu thuộc về những kẻ từ chối Torah." Talmud: Coschen Hamischpat, Hagah 425. Câu cú thực sự rất ngắn gọn.

Đức Giêsu đến, đổ máu mình để cứu vớt nhân loại và chấm dứt hiến tế con người và động vật thực hiện bởi Talmudist Do Thái tin sự đổ máu của những người vô tội là một điều kiện tiên quyết của các vị thần thuộc loài bò sát của chúng, đặc biệt trước khi bắt tay vào sự nghiệp. Chúng đã sắp đặt các vụ giết chóc và tàn sát hàng triệu và hàng triệu sinh mạng để các thần thánh ma quỷ của chúng thỏa cơn khát máu và ban cho chúng một quê hương mới ở gần phía đông. Rõ ràng, hiến tế hàng trăm triệu sinh mạng trong nửa đầu của thế kỷ 20 (trong đó có cả người Do Thái của Holocaust Đức Quốc xã) đã làm dịu các vị thần của chúng và mong muốn của chúng đã được ban.
Quay lại với Young Turks. Ông Brewda viết: "Một lĩnh vực quan trọng khác là báo chí. Khi nắm quyền, Young Turks làm một số tờ báo, bao gồm cả 'The Young Turk', có biên tập viên không ai khác hơn người một Do Thái Nga đứng đầu, Vladimir Jabotinsky. Jabotinsky đã được dạy dỗ như một tài năng trẻ ở Ý".

Ông Brewda, bỏ qua khả năng Talaat có thể là một Do Thái bí mật xâm nhập, viết: "Tất nhiên, cũng có một số người Thổ đã giúp lãnh đạo phong trào Young Turks, Ví dụ, Talaat Pasha, Talaat là bộ trưởng Nội vụ và tên độc tài của chế độ Thổ trong thời kỳ WW-I. Hắn từng là thành viên Hội Tam Điểm Ý của Carasso ở Salonika. Một năm trước cuộc đảo chính 1908, Talaat trở thành chủ nhân cao cấp của Hội Tam Điểm Scotland Rite trong đế chế Ottoman. Nếu đến (nơi lưu trữ) trụ sở Scotland Rite ở Washington, DC, bạn có thể thấy rằng hầu hết các thủ lĩnh Young Turks đều là các giáo chức trong Scotland Rite. "

Năm 1916 người Anh và Pháp, bị mê mẩn bởi lòng tham, đã thực sự có một thỏa thuận bí mật để chia chác đế chế Ottoman với nhau. Cuốn sách anti-semitic hiện nay của Hitler "Cuộc đời tôi - Mien Kempt" (Mein Kampf) là một sách bán chạy ở Thổ, nó được xuất bản bởi các nhà xuất bản Thổ khác nhau với hàng ngàn hàng vạn cuốn. Và cuối cùng người Thổ đã tỉnh mộng và nhận ra rằng bằng cách chối bỏ Sultan của họ đã trao Palestine cho Do Thái Zionist làm quê hương với cái giá đế chế lâu đời hàng thế kỷ của họ? Và là người Thổ bị nô dịch hóa muốn khám phá ai là nhà lãnh đạo thực sự của họ? Có những tuyên bố rằng người sáng lập mắt xanh của Thổ hiện đại, Kemal Ataturk có nguồn gốc Do Thái. Và người ta biết rằng ít nhất có 2 tổng thống Thổ hiện đại (Inonu và Bayar) là dân Do Thái.

Tại Istanbul, thủ đô và trung tâm quyền lực của đế quốc Ottoman, chỉ có vài ngàn (dưới 10.000) Do Thái, khoảng 200.000 người Armenia và Hy Lạp, họ kiểm soát thương mại, tài chính và nghệ thuật của đế chế. Do Thái và Kitô hữu trong cuộc cạnh tranh mạnh mẽ qua hàng trăm năm đời sống đế quốc. Do Thái là kẻ thua cuộc và các Kitô hữu là những người luôn luôn chiến thắng bởi các Sultan (có rất ít Sultan xấu giết Kitô hữu) lắng nghe và ủng hộ Kitô hữu. Đối với Do Thái Zionist chiếm đoạt Thổ, thì các Kitô hữu của nó phải bị loại bỏ, và đó là bộ mặt ngoài xấu xa khác của cuộc diệt chủng đầu tiên trong thế kỷ 20 ở Thổ Nhĩ Kỳ.

Một nguồn khác là bài viết có tên dài "Người Armenia và Dự án diệt chủng của Do Thái: Loại bỏ xung đột sắc tộc Dọc theo con đường dầu mỏ từ Baku đến vùng kênh đào Suez" (The Armenian & Jewish Genocide Project: Eliminating Ethnic Conflict Along the Oil Route From Baku to the Suez Canal Region) được viết bởi Clifford Shack và được đăng trong trang web.

Ông Shack viết: "Năm 1880, chi nhánh Pháp của gia đình Rothschild giành được lợi ích trong lĩnh vực dầu mỏ Baku của Nga và trong một nỗ lực để cung cấp cho nhà máy lọc dầu của họ trên biển Adriatic với dầu giá rẻ của Nga. Để đổi lấy những lợi ích này nên họ đã xây dựng một tuyến đường sắt nối Baku đến cảng Biển Đen mới có được ở Batum. Điều này đã mở cửa vựa dầu Baku, một nguồn cung cấp lớn trên thế giới, đến với thế giới. Với sự thành công của con đường sắt mới, Rothschild có được nhiều dầu hơn là số họ thực sự có thể bán. Vượt qua nỗi sợ hãi của họ khi cạnh tranh với gã dầu khổng lồ Standard Oil (Mỹ), họ tìm kiếm thị trường rộng lớn phía đông Suez."

Ông Shack nói rõ hơn nữa lập luận của mình: "Quyết định khôn ngoan của chi nhánh Rothschild Pháp là đa dạng hóa sang các vùng khai thác dầu khác, có thể là một tính toán. Ba năm sau khi gia nhập với Hoàng gia Hà Lan, sản xuất tại Baku bất ngờ tụt xuống 1 nửa năm 1905. Mặc dù rung động bởi hoạt động chính trị, sự gián đoạn chính là do tình trạng bạo lực của các xung đột sắc tộc giữa người Hồi giáo trong khu vực và các dân tộc thiểu số người Armenia là các Kitô hữu. Xung đột sắc tộc này gây ra sự gián đoạn phân phối dầu ra thị trường thế giới lần đầu tiên. Standard Oil đã nhanh chóng thế chân nhu cầu của thị trường khi nguồn cung của họ yên ổn. Hoàng gia/Hà Lan/Shell Group (và các quý tộc) nhìn khoản đầu tư của họ ở Baku của họ tan trong lửa. Xung đột sắc tộc là gốc rễ của vấn đề. Do đó có thể giả định một cách tin cậy rằng họ đã sử dụng các biện pháp để loại trừ khả năng đó xảy ra trong tương lai." Tập đoàn dầu mỏ dường như đã học được bài học từ lịch sử bởi trước khi xây dựng tuyến dầu Baku-Ceyhan ngày nay, đã bắt đầu, đã có ai đó đã chắc chắn rằng không có người Armenia nào ở lại Baku thêm nữa. Ông Shack lưu ý rằng "việc loại bỏ dân Armenia của Baku sẽ không giải quyết vấn đề xung đột sắc tộc trong khu vực. Các khu vực xung quanh sẽ tạo ra hiệu ứng bể chứa tái cung cấp các yếu tố mâu thuẫn dân tộc thiểu số." Và ông hỏi: "là loại bỏ (năm 1915-1923) nhóm thiểu số như người Armenia là cái giá đẹp phải trả cho hòa bình trong một khu vực rất quan trọng cho sự phát triển và đầu tư của vùng Viễn Đông?". Rõ ràng ông Shack đã bỏ qua yếu tố trả thù giận dữ trong trái tim con thú người.

Ông Shacks trả lời câu hỏi của chính mình bằng cách nói trong bài viết về làm ăn lớn và các tập đoàn lớn: “Có lẽ là công bằng để nói rằng diệt chủng một nhóm thiểu số 1 triệu hoặc hơn, để phục vụ lợi ích của một tỷ, hay hơn, là ít câu hỏi sẽ phải thực hiện, hơn là phải thực hiện như thế nào. Vì vậy, khi mà không để lộ bất kỳ động cơ chính đáng nào liên can đến các nhà lập kế hoạch thực sự tội ác diệt chủng, lược đồ dính líu của phe được ủy thác (cụ thể là Thổ Hồi giáo, người Kurd và Azerbaijan), được điều khiển thông qua các lớp của ảnh hưởng, tạo ra vỏ bọc đầy đủ cho những kẻ lên kế hoạch."

Trong chương 30 của cuốn sách Isaiah chúng ta đọc lời Chúa tiên tri: "Khốn khổ cho đám trẻ nổi loạn, những đứa thực hiện một kế hoạch, nhưng không phải của Ta, và tạo một đồng minh, nhưng không có Linh hồn của Ta, để thêm tội lỗi vào tội lỗi,... Vì điều này là loạn dân, những đứa con hư hỏng, những đứa con từ chối lắng nghe lời răn Thượng Đế".

Đây không phải là toàn bộ câu chuyện, có một mối liên hệ ma quỷ ngoài hành tinh với nó. Amitakh Stanford, trong trang web và trong bài viết của mình "Tàn tích Anunnaki vẫn còn trên trái đất - The Anunnaki Remnants Are Still on Earth" viết: "Đó là sinh vật khủng khiếp, Anunnaki, mà Sitchin đã viết lời tạ lỗi. Đọc tư liệu của Sitchin, ông đã vẽ ra những sinh vật quỷ xứ ngoài hành tinh đến mức có thể bằng cách trình bày câu chuyện chúng đang cố gắng để cứu hành tinh của mình, và để lại cho người đọc tin rằng sau khi hoàn thành điều đó, chúng sẽ bỏ đi không một dấu vết, nói như thế. Tuy nhiên, Anunnaki đến đây để chinh phục và nô dịch, không vì bất kỳ mục đích cao đẹp nào, và dù thế nào, cũng không để cho họ tự nguyện. "Anunnaki giết loài người và các loài vật khác trên hành tinh. Trước kia, điều này thường được gọi là diệt chủng. Tuy nhiên, ngày nay có thuật ngữ hoa mỹ hơn được dùng, gọi là "thanh lọc chủng tộc". Thái độ khinh thị chủng tộc khác là một điều hèn hạ khác mà Anunnaki dùng để chia rẽ loài người thành nhiều phe phái, tạo ra thù hận và ngờ vực của họ với nhau. Bất kỳ quan điểm công bằng lịch sử nào đều xác thực điều này là thật. Holocaust của thế kỷ XX là một trong những ví dụ như vậy." Sau tất cả, chúng ta đang phải đối phó với con người sinh vật bình thường, nhưng là những kẻ bị ám ảnh với thực thể ngoài hành tinh và những kẻ bị thao túng, bị gây ảnh hưởng và bị chỉ dẫn bởi những sinh vật ác quỷ ngoài hành tinh ấy trong những phe phái khác nhau của chúng.
_____

Bài nghiên cứu này không có bản quyền. Tái bản là được phép. Không ai cần phải lãng phí thời gian gọi tác giả là 'anti-semite’. Ông sẽ là người đầu tiên đến cứu giúp Do Thái nếu và khi cuộc sống của họ bị đe dọa. Trước khi gọi ông là anti-semite, tốt hơn hãy gọi Chúa của Kinh Thánh và tiên tri của Ngài là anti-semite. Nếu không, sẽ phải đọc lại Kinh Thánh... hãy cẩn thận.

Đối với bài viết của Joseph Brewda hãy truy cập: SchillerInstitute.org sau tìm tên tác giả hay đầu đề bài viết trên ô tìm kiếm của học viện. Đối với bài viết của Clifford Shack, hãy tìm trên Yahoo hay Google để đến nơi đăng tải.

Cuốn sách Thổ Nhĩ Kỳ "Nhóm lợi ích bên trong của cuộc cách mạng Ottoman - Inner Folds of the Ottoman Revolution " không có bản dịch tiếng Anh nào. Nó đã được dịch sang tiếng Armenia năm 1939 tại Beirut, Lebanon, bởi Donigian Press.

http://socioecohistory.wordpress.com...ide-holocaust/
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn SSX cho bài viết trên:
doi_bung_wa (25-12-2013), gzelka (19-02-2014)
Trả lời

Bookmarks


Quyền sử dụng ở diễn đàn
Bạnkhông có quyền mở chủ đề mới.
Bạn không có quyền trả lời trong chủ đề này.
Bạn không có quyền gửi file đính kèm.
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết.

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 22:37.


Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.