|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
|
|
#1
|
|||
|
|||
|
Tổng quan kiến trúc Nga Thế kỷ 15 – 18 Nước Nga rất ít được chú ý đến những công trình kiến trúc ở Moscow mãi cho đến năm 1477 nền kiến trúc của Nga mới có phần khởi sắc. Khi đó những kiến trúc sư và những thợ thủ công người Ý được Aristotile Fioravanti của Bologna đã trực tiếp thuê về nước Nga để xây dựng lại Thánh đường Dormition. Ông quyết định xây dựng lại công trình này theo phong cách của nước Nga, tuy nhiên vẫn ông vẫn cho sử dụng các phương pháp xây dựng của Ý. Những thiết kế khác của Ý như cung điện Facets ở Moscow hoặc tu sửa và xây dựng lại Kremlin vào những năm 1485 – 1492 đã đem lại một sự pha trộn kiến trúc gây ấn tượng rất mạnh. Công trình xây dựng Thánh đường St Basil Ban phúc lành năm 1555, cùng nhiều nhà thờ khác với kiểu kiến trúc nhiều mái vòm được tiếp tục thực hiện trong kế hoạch xây dựng của nước Nga ở thế kỷ thứ 16 Khi thành phố mới mang tên St Petersburg được Nga hoàng Peter Vĩ đại thành lập và xây dựng vào năm 1703, những kiến trúc sư đã xây dựng đồ án thiêt kế cho thành phố chủ yếu là: kiến trúc sư Zemtsov của Nga, những kiến trúc sư người Ý là; Michetti và Trezzini (người đã dựng đồ án thiết kế các Thánh đường St Peter và St Paul, 1714), kiến trúc sư người Đức là Schadel và kiến trúc sư người Pháp Le Blond. Cách bố trí sơ đồ và sắp xếp xây dựng các tòa nhà trong thành phố được thiết kế theo phong cách Phục hưng nhiều hơn là phong cách La mã truyền thống. Dưới triều đại của Nữ hoàng Elizabeth (1741–62) những người chủ đạo trong thiết kế kiến trúc thành phố là: kiến trúc sư người Ý, Rastrelli (ông thiết kế đồ án xây dựng Cung điện Mùa đông năm 1754) và Rinaldi. Người kế vị của Nữ hoàng Elizabeth là Nữ hoàng Catherine Vĩ đại, những kiến trúc sư tiếp tục phát triển nền kiến trúc của thành phố là các kiến trúc sư người Nga; Bazhenov, Kazakof và Starov cùng một kiến trúc sư người Ý là Quarenghi và một kiến trúc sư Xcôtlen, Charles Cameron, Thế kỷ 19. Tại Đông Âu trong một phần tư đầu của thế kỷ thứ 19, ở đây, lối thiết kế mang phong cách Hy Lạp phục hưng được phát triển và phong cách thiết kế kinh điển cũng được hồi sinh vào giữa thế kỷ này. Kiến trúc sư người Nga có ảnh hưởng mạnh mẽ nhất trong thời kỳ này là Thon, ông đã thiết kế xây dựng công trình kiến trúc nhà thờ lễ Truyền tin tại St Petersburg và Thánh đường St. Saviour đồ sộ ở Moscow (1838 – 83 theo phong cách Lomba La Mã), cả hai công trình này đã bị phá hủy. Công trình Bộ hải quân của Zakharov ở St Petersburg (1806) là dấu hiệu đặc trưng nhất vẫn tồn tại của một công trình kiến trúc mang phong cách thiết kế tân cổ điển. Thế kỷ 20 Hầu hết các công trình kiến trúc từ năm 1850 – 1917 không có nét gì nổi bật, thường là thực hiện kém chất lượng và mang sự hỗn độn của các phong cách thiết kế. Trong thời gian cách mạng, những kiến trúc sư trẻ đã theo phong trào thiết kế có xu hướng tạo dựng và phong cách thiết kế kiến trúc hiện đại mới được cổ vũ nhiệt liệt. Năm 1932 phong cách chủ nghĩa kinh điển hầu như lấn át trên sân kiến trúc của nước Nga, nó được tôn vinh cho đến tận những năm 60. Những công trình kiến trúc đáng chú ý được dựng lên vào những năm 20 gồm có: Tòa nhà Xô Viết do Yofan thiết kế, Nhà hát Hồng quân do Alabyan thiết kế, Nhà hát Meyerhold do Schusev thiết kế, Thư viện Lenin do Shuko thiết kế, Học viện Quân sự do Rudner và Munz thiết kế, Sân bóng nước Dynamo do Morchan thiết kế, tất cả các công trình đó đều được xây dựng tại thành phố Moscow, công trình Cựu chiến binh chiển tranh do Simonov thiết kế được xây dựng tại Leningrad; Đập nước Lenin do Vesnin và nhà hát quốc gia được xây dựng tại Novosibirsk do Greeuberg thiết kế. Những công trình xây dựng từ thế chiến thứ hai có khách sạn Moscow, Nhà hát quốc gia ở Batum, những nhà ga xe điện ngầm, nhà bảo tàng Nizami tại Bacu và viện điều dưỡng ở Sochi… đều là những công trình quan trọng của nền kiến trúc Xô Viết. Đến ngày nay nước Nga đã có thêm rất nhiều những công trìng kiến trúc hiện đại vào bậc nhất thế giới, và nó cũng khắc thêm cho kiến trúc Nga những nét sắc màu rực rỡ. http://www.thehistorychannel.co.uk. |
|
#2
|
|||
|
|||
|
Kiến trúc Nga – Kiến trúc Moscow Tháp truyền hình Ostankino Ánh mặt trời ![]() Tháp truyền hình Ostankino được xây dựng tại Moscow vào năm 1967, Ngọn tháp có chiều cao 535 mét và đây cũng là một ngọn tháp không giá đỡ cao nhất thế giới. Ngọn tháp này đã từng trải qua một số vụ hỏa hoạn, một vụ lớn nhất đã xảy ra vào ngày 27/8/2000, khi đó một đám cháy lớn đã bùng lên tại tháp truyền hình Ostankino cao đến 460 mét từ mặt đất. Có ba người đã bị chết trong đám cháy gồm cả một lính cứu hỏa. Nguyên nhân của vụ chảy là do dòng điện ở đây bị đoản mạch. Vụ cháy này đã phá hủy 149 đường cáp thép gia cố tháp và bốn chiếc cầu thang máy. Tất cả các kênh truyền hình ở Moscow và khu vực thành phố bị cắt tín hiệu. Trận hỏa hoạn cuối cùng xảy ra vào ngày 25/5/2007, hôm đó ngọn lửa đã bùng cao đến 342 mét và nguyên nhân là do tính cẩu thả của công nhân khi hàn điện, Ngọn tháp đã được đưa vào danh sách các công trình chiến lược quốc gia của Nga vào năm 2006. Thay đổi nội dung bởi: nthach, 15-01-2008 thời gian gửi bài 12:05 |
|
#3
|
|||
|
|||
|
Khách sạn Ukraina
![]() Khách sạn Ukraina là một trong bày tòa nhà chọc trời ở Moscow, khách sạn này được xây dựng theo chỉ thị của Stalin trong những năm 1950 ở Moscow. Được xây dựng năm 1957, khách sạn 30 tầng và cao 206 mét bao gồm cả 73 mét tháp chuông này được tọa lạc ngay bên dòng sông Moscow. Khách sạn to lớn này có hơn 1 ngàn phòng đầy đủ tiện nghi và cá đồ đạc trong phòng rất độc đáo, những bức tranh và những cây đèn bằng đồng ở đây có từ những năm 1950 từ thời kỳ Stalin. Trên nóc của khách sạn có phòng quan sát, ở đây ta có thể ngắm phong cảnh của thành phố Moscow rất toàn diện. Tôi rất thích khách sạn này, nó không đồ sộ như trường đại học quốc gia Moscow, nhưng nó có một phong cách kiến trúc tao nhã và hết sức quyến rũ trong từng chi tiết của công trình. Một vài thông tin đáng quan tâm đến công trình khách sạn này: - Người dân Moscow gọi khách sạn này là "Tòa nhà chọc trời của Stalin" (Stalinskie Vysotki) - Phong cách kiến trúc – một số thuật ngữ đã được đặt tên cho công trình này: Phong cách chủ nghĩa kinh điển Xô Viết, phong cách chuyên chế, chiếc bánh cưới - Công trình xây dựng khách sạn này đã được chính thức khởi công đúng vào ngày kỷ niệm thành phố lần thứ 800. - Phía bên phải bức ảnh này ta có thể nhìn thấy tượng đài kỷ niệm của nhà thơ nổi tiếng người Ukraina – Taras Shevchenko, tượng đài này được xây dựng năm 1974. |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn nthach cho bài viết trên: | ||
degiocuondi (16-12-2011), hungmgmi (14-01-2008) | ||
|
#4
|
|||
|
|||
|
Trường đại học Quốc gia Moscow
![]() Tòa nhà trung tâm hùng vĩ của trường đại học Quốc gia Moscow nằm ngay trên đồi Sparrow, nó chi phối cả khu trường sở và ở đây có thể bao quát được toàn bộ quận Luzhniki của thành phố. Tòa nhà chọc trời mang phong cách kiến trúc Gôtic to lớn này được xây dựng bởi chỉ thị của Stalin, cùng với 6 công trình khác nó được biết đến như một trong "Bảy chị em gái" của thành phố Moscow, công trình này được xây dựng giữa những năm 1949 và 1953. Có đến 60 đoàn tàu hỏa đã được sử dụng để vận chuyển khung thép cho công trình từ phía đông thành phố Dnepropetrovsk – Ukraina và hàng ngàn lao động đã làm việc tại đây trong thời giam 4 năm dưới sự chỉ giám của Lavrenty Beria. Một số sự kiện đáng quan tâm về lịch sử của tòa nhà này: - Cũng như cả "Bảy chị em gái" nổi tiếng được xây dựng vào đầu những năm 1950, Trường đại học Quốc gia Moscow được xây dựng vào năm thứ hai sau thế chiến thứ hai, vào đúng ngày kỷ niệm lần thứ 800 của thành phố năm 1947, nhưng thực tế công trình chỉ được bắt đầu xây dựng từ năm 1949 đến năm 1953 hoàn thành do bản dự án đầu tiên không được Stalin phê duyệt. - Những công việc xây dựng nặng nhọc nhất của công trình là do tù binh Đức đảm nhiệm – Tòa nhà chính của Trường đại học Quốc gia Moscow có 34 tầng, trung bình mỗi tầng khoảng 5 mét - Căn phòng hình chóp bên trên tòa nhà, trong thời kỳ Xô Viết là của cơ quan KGB sử dụng để quan sát toàn bộ ccs hoạt động bên ngoài cho những đợt kinh lý của các lãnh đạo Xô Viết cao cấp VIP và những quan chức khác trong chính phủ. Thay đổi nội dung bởi: nthach, 14-01-2008 thời gian gửi bài 15:51 |
|
#5
|
||||
|
||||
|
Trích:
http://www.nuocnga.net/index.php?opt...520&Itemid=450
__________________
hungmgmi@nuocnga.net |
|
#6
|
|||
|
|||
|
Tòa nhà căn hộ trên Kotelnicheskaya Naberezhnaja ![]() Tòa nhà căn hộ 32 tầng này nằm phía sau ngã tư của các dòng sông Moscow và sông Yauza. Tòa nhà là điểm xuất phát của tất cả các đường phố dẫn đến dòng sông và dẫn đến một trong những đối thủ của nó là khu Kremlin. Tòa nhà này cao 176 mét nên nó cũng được là nơi để đặt trạm dự báo thời tiết và để xác định hướng, tốc độ gió… Tòa nhà này được xây dựng theo chỉ thị của Stalin và nó được kết hợp các phong cách thiết kế Baroc của tháp Kremlin và phong cách Gôtic châu Âu thời trung cổ |
|
#7
|
|||
|
|||
|
|
|
#8
|
||||
|
||||
|
Tôi nghe nói là hình Stalin có ra lệnh xây mấy cái nhà kiểu kiến trúc này ở Mat để thể hiện sự vươn lên của chế độ mới. Các bác có nhớ là những tòa nhà nào không?
|
|
#9
|
|||
|
|||
|
Trích:
Bảy tòa nhà cùng một kiểu mẫu (hay còn được gọi là – Bảy chị em gái) là di sản kiến trúc và cũng là một trong những kế hoạch xây dựng có nhiều tham vọng nhất của Liên Xô. Các công trình này được xây dựng theo chỉ thị của Jozef Stalin, những tòa tháp này được xây dựng lên để tôn thêm vẻ đẹp và sự hùng vĩ của của liên bang Xô Viết sau WWII. Các mẫu nhà được thiết kế, đều mang theo những đặc điểm phong cách kiến trúc của Stalin, nó còn được gọi là những chiếc bánh cưới. Các công trình (Bảy chị em gái) được xây dựng theo chỉ thị Jozef Stalin: 1) Trường đại học quốc gia Moscow 2) Tòa nhà bộ ngoại giao 3) Tòa nhà bộ giao thông. 4) Khách sạn Ukraina 5) Khách sạn Leningradskaya 6) Dãy nhà căn hộ Kudrinskaya 7) Dãy nhà căn hộ trên bờ đê Kotelnicheskaya |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Bacnamtraining (13-10-2011) | ||
|
#10
|
||||
|
||||
|
Trích:
|
| Được cảm ơn bởi: | ||
Bacnamtraining (13-10-2011) | ||
|
#11
|
|||
|
|||
![]() Cung văn hóa và khoa học (palace of culture and science) tại Warsaw - Poland do Liên xô xây dựng từ năm 1952 - 1955 theo chỉ thị của Josep Stalin.
__________________
Chúng ta chỉ là một hạt bụi trong vũ trụ bao la Thay đổi nội dung bởi: perets, 17-01-2008 thời gian gửi bài 09:24 |
| Được cảm ơn bởi: | ||
nthach (17-01-2008) | ||
|
#12
|
|||
|
|||
|
|
|
#13
|
|||
|
|||
|
Sân bay quốc tế Sheremetyevo-2 ![]() Sheremetyevo-2 là cửa ngõ cho phần lớn du khách nước ngoài được mở cửa ngày 1/1/1980 để phục vụ cho Olympic Moscow . Sheremetyevo-2 là một nhà ga rộng. Các chuyến bay đến các thành phố Nga và các chuyến bay thuê bao xuất phát từ Sheremetyevo-1. Không có kết nối đường sá giữa 2 nhà ga, thực ra chúng là 2 sân bay riêng sử dụng chung khu đường băng. Kiểu cấu trúc này trên thế giới thì hơi khác thường. Năm 2005, sân bay này phục vụ 12 triệu khách, chiếm 1/4 lượng hành khách hàng không ở Nga, chiếm 60% hành quốc tế đến Nga. Hai đường cất hạ cánh của sân bay đang được nâng cấp, bao gồm mở rộng và rải lại bề mặt. Chính quyền thành phố Moskva đã giành đất để xây dựng một đường băng thứ 3 sau này. |
|
#14
|
|||
|
|||
|
Bến tàu thủy Phía Bắc ![]() Bến tàu thủy Phía Bắc được xây dựng cùng thời gian với con kênh đào Moscow vào năm 1937 bên bờ con đập Khimkinskoye. Một tòa nhà phi trọng lượng với một ngọn tháp hình chóp, trên đỉnh tháp là một ngôi sao năm cánh màu đỏ và vàng. Ngôi sao này đã từng được đặt trên ngon tháp Spasskaya ở điện Kremlin từ năm 1935 đến năm 1937. Dân chúng đi du ngoạn trên những hành trình của dòng sông đã tỏ ra rất thích thú với những chiếc tàu cánh ngầm cao tốc và những con tàu hành khách ở nơi đây. |
|
#15
|
|||
|
|||
|
Khu dân cư Rosinka ![]() Khu dân cư Rosinka quốc tế Rosinka được xây dựng vào năm 1990 gần một ngôi làng với một cái tên rất duyên dáng – Angelovo (Của thiên thần) ở một vùng ngoại ô phía tây bắc thánh phố Moscow. Ngày nay Rosinka (Giọt sương) là một trong những khu cộng đồng thôn dã nối tiếng nhất ở nước Nga. Nó nằm cách khu kinh doanh buôn bán 20km và được bao bọc hai mặt bởi vườn quốc gia và khu rừng bảo tồn của liên bang, Rosinka là một sự lựa chọn tốt nhất để tìm thấy ở đây một lối sống khỏe mạnh và an lành. |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Tanhia (24-01-2008) | ||
|
#16
|
||||
|
||||
|
Gần đây có nguồn tin là đã tìm được căn phòng hổ phách nổi tiếng bị mất trong WW2. Nay cháu xin post 1 số thông tin về công trình nổi tiếng này (Từ wikipedia)
Căn phòng hổ phách là quà của vua nước Phổ Friedrich Wilhelm I tặng cho Nga hoàng Peter Đại đế trong năm 1716. Căn phòng này được kiến trúc sư và nhà điêu khắc Andreas Schlüter phác thảo. Từ năm 1701 cho đến năm 1709 căn phòng này được các thợ cả về hổ phách là Gottfried Wolffram, Ernst Schacht và Gottfried Turau làm tại Danzig (thành phố Gdansk ngày nay của Ba Lan) và Königsberg (thành phố Kaliningrad ngày nay của Nga), sau đó được lắp đặt trong lâu đài Charlottenburg (Đức). Tường của căn phòng được dát toàn bộ bằng hổ phách và cũng còn được gọi là "kỳ quan thứ tám của thế giới". Nga hoàng Peter rất ngưỡng mộ căn phòng này, sau khi được tặng ông đã cho người mang về Sankt-Peterburg (Nga). Căn phòng sau đó được lắp đặt trong Cung điện mùa đông (Viện bảo tàng Hermitage). Nữ hoàng Yekaterina II (tiếng Anh: Catherine II) đã mang căn phòng này về Cung điện Yekaterina gần thành phố Pushkin, phía nam của Sankt-Peterburg. Căn phòng hổ phách bị Đức Quốc xã cướp đi trong Đệ nhị thế chiến và biến mất sau đó. Số phận của căn phòng hổ phách cho tới nay vẫn còn là một bí mật và việc tìm kiếm căn phòng này là một trong những công cuộc tìm kiếm kho báu lớn nhất thế giới. - Số phận trong Đệ nhị thế chiến Trong Đệ nhị thế chiến, căn phòng hổ phách được quân đội Đức tháo dỡ và đóng gói. Vào ngày 14 tháng 10 năm 1941, dưới sự chỉ huy của Rittmeister Graf Solms-Laubach, 27 kiện chứa căn phòng được di chuyển về Königsberg. Việc tháo dỡ kéo dài 36 tiếng được thực hiện dưới sự giám sát của 2 chuyên gia. Vào ngày 13 tháng 11 năm 1941 tờ báo Königsberger Allgemeine Zeitung đã tường thuật chi tiết về việc trưng bày nhiều phần của căn phòng hổ phách trong lâu đài Königsberg. Trong đêm 26 rạng ngày 27 tháng 8 năm 1944 lâu đài Königsberg bị bỏ bom tàn phá. Khi quân đội Xô viết chiếm thành phố Königsberg vào tháng 4 năm 1945 thì căn phòng hổ phách đã biến mất. - Căn phòng hổ phách ở đâu? Một phần của căn phòng hổ phách được tái thiếtCho đến nay có đến hơn 100 giả thuyết khác nhau về căn phòng hổ phách. Các nhà sử học, những người chuyên đi tìm kho báu và cả những người tự xưng là chuyên gia còn tìm dấu vết của căn phòng mà ngày nay được đánh giá là vào khoảng 125 triệu USD ở tận Moskva và Mỹ. Alfred Rohde, giám đốc viện bảo tàng của Königsberg, người phụ trách vật báu này ở Königsberg và cũng là người có thể cho biết căn phòng hổ phách đã biến mất đi đâu thì đã qua đời cùng với vợ của ông ngay trong năm 1945. Người bác sĩ viết giấy khai tử cho vợ chồng Rohde (chết vì bệnh thương hàn) thì đã biến mất. Chính vì thế mà có nhiều lời đồn đãi là cái chết của Rohde có nhiều bí ẩn. Theo nhiều bài tường thuật thì người nguyên là lãnh đạo đảng bộ Đảng Đức Quốc Xã của tỉnh Königsberg, Erich Koch, đã cho mang căn phòng hổ phách cùng với nhiều báu vật nghệ thuật khác ra khỏi Königsberg. Vào cuối Đệ nhị thế chiến Erich Koch bị bắt giam trong nhà tù Ba Lan và bị tuyên án tử hình. Thế nhưng bản án này không bao giờ được thi hành. Có lẽ những hiểu biết mà người ta đoán là ông có về căn phòng hổ phách đã bảo vệ mạng sống cho ông. Vì thế mà cũng có thể giải thích được là tại sao Erich Koch đã nhiều lần thay đổi lời khai về nơi chốn của căn phòng hổ phách. Cũng có người cho là không có thời điểm nào mà Erich Koch có thể tự ra lệnh di chuyển ra khỏi vùng ông chịu trách nhiệm. Việc di tản và bảo vệ phải được thực hiện theo lệnh của Adolf Hitler vì Hitler đã có ý định trưng bày căn phòng hổ phách này tại một viện bảo tàng ở Linz (Áo) sau chiến tranh. Lâu đài Könisgberg, nơi từng chứa căn phòng hổ phách, đã bị phá hủy và san bằng chỉ còn nền móng. Chỉ một phần của phần nền móng với các hầm vòng cung, nơi mà người ta chứng minh được là đã từng chứa căn phòng hổ phách, là còn tồn tại đến ngày nay. Vì thế mà việc căn phòng hổ phách còn ở Königsberg vẫn còn chưa được loại ra. Mặt khác có nhiều nhân chứng cho rằng họ đã nhìn thấy căn phòng hổ phách này được gói ghém trong nhiều thùng ở nhà ga Königsberg. Nhiều thuyết khác nhau lại nói rằng căn phòng này được mang lên tàu Wilhelm Gustloff. Chiếc tàu chở người tỵ nạn này đã chìm do trúng thủy lôi của quân đội Xô viết trên chuyến đi cuối cùng. Theo 2 nhà nghiên cứu người Anh Adrian Levy và Catherine Scott-Clark thì căn phòng hổ phách đã bị đốt cháy ở Königsberg vào năm 1945. Kết luận này xuất phát từ những tài liệu lưu trữ mà cho đến nay không được lưu ý đến, do người chịu trách nhiệm về căn phòng hổ phách của Liên bang Xô viết để lại, ông Anatoli Kutschumov. Trái lại, trong loạt phim tài liệu về căn phòng hổ phách của đài truyền hình ZDF (Đức) vào năm 2003, giáo sư phó tiến sĩ Guido Knopp, trưởng ban biên tập về lịch sử đương đại, đã cùng các đồng nghiệp đi đến kết luận là căn phòng hổ phách không bị đốt cháy tại lâu đài Königsberg trong Đệ nhị thế chiến mà vẫn còn tồn tại, ít nhất là một phần lớn, hoặc là vẫn ở Königsberg hay là đã được trung chuyển qua Weimar đến một khu vực hầm quân sự rộng lớn ở Thüringen (Đức) có mật danh là "Schwalbe V" (Chim én V), nơi mà nhà cầm quyền Đức Quốc xã dự định xây dựng một nhà máy sản xuất xăng. Các nguồn tài liệu quan trọng cho kết luận này là những tường thuật của nhân chứng thời bấy giờ và nhật ký cũng như thư từ không được công khai của một số người, trong đó có một sĩ quan Nga, người chịu trách nhiệm tìm kiếm và bảo vệ căn phòng hổ phách vào năm 1945. Người sĩ quan này đã rút lại lời khai trước đây của mình là căn phòng đã bị cháy. Những ai trong đề tài này mà "đưa ra sự chắc chắn trên băng tuyết trơn trượt thì phải biết rằng đấy là đi đến ranh giới của sự bịp bợm", Knopp tự giới hạn các kết quả tìm kiếm như thế. Trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh các nhân viên an ninh quốc gia của Cộng hòa Dân chủ Đức cũng đã nổ lực tìm kiếm căn phòng hổ phách. Công cuộc tìm kiếm bí mật quốc gia này được ghi lại trong một tập hồ sơ dày 1.800 trang có mật danh là "Hồ sơ Pushkin". Có ít nhất là 100 nơi đã được khám xét hay khai quật, trong đó cũng có một phần của khu vực hầm "Chim én V". Cho tới ngày nay tổng thể kiến trúc rất rộng lớn này, theo lời của những người trong cuộc, vẫn còn có những nơi chưa được khai quật. Sau khi nước Đức thống nhất nhiều người tìm kho tàng cũng như những công ty chuyên tìm báu vật đã đến vùng này tìm kiếm thế nhưng cho đến nay vẫn không có kết quả. Vào ngày 13 tháng 5 năm 1997 một bức tranh khảm của căn phòng hổ phách được cảnh sát tịch thu tại thành phố Bremen (Đức). Bức tranh khảm này được một luật sư nhân danh thân chủ của mình mời bán. Nhờ mật báo nên cảnh sát đã đột nhập vào văn phòng của luật sư, khám xét và tịch thu bức tranh khảm này. Người mật báo đã từng là nhân viên của "Kunst & Antiquität GmbH" (Công ty TNHH Nghệ thuật & Đồ cổ), công ty mà thời DDR đã có nhiệm vụ mua các tác phẩm nghệ thuật trong nước CHDC Đức và sau đó bán đi để lấy ngoại tệ. Ngay sau đó, tại Berlin, một chiếc tủ ngăn của căn phòng huyền thoại này cũng đã xuất hiện. Theo tạp chí Der Spiegel thì chiếc tủ ngăn này được công ty "Kommerzielle Koordination" (Điều phối thương mại) của cơ quan an ninh quốc gia DDR bán sang Cộng hòa Liên bang Đức vào năm 1978. Cũng theo tin của tờ tạp chí này thì luật sư Peter Danckert, cũng là luật sư của Alexander Schalck-Golodkowski (trưởng công ty "Kommerzielle Koordination"), đã trao chiếc tủ này cho văn phòng ở Berlin của tạp chí "theo yêu cầu của một nữ thân chủ", vì "người sở hữu đã nhận ra chiếc tủ ngăn này trong một phóng sự truyền hình về căn phòng hổ phách và muốn tránh các vấn đề có thể xảy ra". Theo các nguồn tin chính thức thì hai món đồ vật này đã bị lấy cắp ngay từ trong Đệ nhị thế chiến, trước khi được chuyên chở về Königsberg. Trong năm 2000 hai món đồ vật này được chính phủ liên bang Đức giao trả về Nga. - Tái thiết Căn phòng hổ phách tái thiếtBắt đầu từ năm 1979 các chuyên gia người Nga bắt đầu tái thiết căn phòng hổ phách chủ yếu dựa trên các tấm ảnh đen trắng và một tấm ảnh màu duy nhất còn lại. Năm 1997 do thiếu kinh phí nên việc tái thiết tạm dừng. Vào năm 1999 nhờ vào số tiền tài trợ 3,5 triệu USD của Ruhrgas AG (công ty cổ phần Ruhrgas - Đức) việc tái thiết căn phòng hổ phách được kết thúc. Trong khuôn khổ kỷ niệm 300 năm của thành phố Sankt-Peterburg Vladimir Putin và Gerhard Schröder đã khánh thành căn phòng hổ phách mới này. Một căn phòng hổ phách thu nhỏ sao chép lại nguyên mẫu cũng được trưng bày ở Kleinmachnow gần Berlin. Một nhà sưu tầm ở Berlin, bà Ulla Klingbeil, đã cho làm tác phẩm nghệ thuật này và triển lãm trong viện bảo tàng thu nhỏ "Arikalex" trong khuôn viên của Europarcs tại Dreilinden. Tiền thu được từ vé vào cửa được trao về cho hội Ariklex là một hội từ thiện tài trợ cho những dự án xã hội vì trẻ em bị hành hạ và tật nguyền.
__________________
:emoticon-0171-star:Có Những Phút Làm Nên Lịch Sử :emoticon-0171-star:Có Cái Chết Hóa Thành Bất Tử :emoticon-0171-star:Có Những Lời Hơn Mọi Lời Ca :emoticon-0171-star:Có Con Người Như Chân Lý Sinh Ra |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn tuong123 cho bài viết trên: | ||
nthach (28-03-2008) | ||
|
#17
|
||||
|
||||
|
Trích:
Công sức của các nhà khoa học Xô-viết đã bỏ ra để trùng tu Cung điện Ekaterina thật đáng nể. Xin phép post bức ảnh chụp lại những dòng chú thích về công việc thầm lặng này và các bức ảnh khác của Cung điện vào một hôm khác vì trang photobucket đêm nay làm việc chậm quá. Xin post trước 2 bức ảnh chụp trộm được tại Phòng hổ phách mới được tái thiết-căn phòng cuối cùng của tầng hai Cung điện. Nói là chụp trộm là vì có biển Cấm quay phim chụp ảnh tại phòng này với sự soi mói của các bà cụ trông coi. Tuy nhiên mấy bức ảnh cũng đã được Gà mờ tôi cố sức chụp được và may thay, nó có chứa 2 tác phẩm nguyên gốc của Phòng hổ phách cũ như trong bài của bạn tuong123 đã post trên đây. Mời các bác cùng ngắm:
__________________
hungmgmi@nuocnga.net Thay đổi nội dung bởi: hungmgmi, 29-07-2008 thời gian gửi bài 03:11 |
|
#18
|
||||
|
||||
|
Viện bảo tàng Hermitage: niềm tự hào của nước Nga
![]() Với một lượng khổng lồ cổ vật, tranh ảnh quý giá được trưng bày, cùng số lượng khách đến thăm ngày càng tăng, Viện Bảo tàng Hermitage ở Leningrad (Nga) đã được thế giới coi là một trong những số ít viện bảo tàng nổi tiếng nhất. Viện bảo tàng được tổ chức từ hơn hai thế kỷ nay, nằm trong cung điện Mùa Đông, có 1.057 phòng với diện tích 46.516m2 và các hành lang kéo dài gần 2 cây số.Trở về lịch sử, vào thời Nữ hoàng Catherine II đến ở tại điện Mùa Đông vừa mới xây xong (1762), bà đã đem một sắc thái mới cho cung điện. Nhưng những dãy phòng tráng lệ, những chùm đèn, những suối nước phun và cả những khung cửa sổ đậm nét kiến trúc Baroque vẫn chưa gây được cho Nữ hoàng cảm giác trọn vẹn, còn thiếu một hành lang để trưng bày những tác phẩm mỹ thuật, một căn phòng để trưng bày những bộ sách quý và cả một rạp hát để làm phương tiện giải trí tinh thần. Điều mong ước của Nữ hoàng là làm thế nào mọi người biết bà là người sáng suốt và có kiến thức không những của nước Nga mà còn cả khắp châu Âu nữa. Có quyền lực và vật chất dư thừa, mong muốn của bà chỉ còn ở vấn đề thời gian, tất cả được lên kế hoạch để tìm biện pháp thực hiện ý muốn đó. ![]() ![]() Các đại sứ, nhân viên tòa đại sứ Nga tại Châu Âu bắt buộc phải đi tìm mua cho bà các tác phẩm hội họa nổi tiếng, những cuốn sách có giá trị với thời gian, phải sục sạo vào các thư viện lớn nhất, các tủ sách quý nhất để mang về điểm tô thêm cho thư viện tương lai. Không những thế, họ cũng phải năng tới thăm hỏi các họa sĩ nổi tiếng, các triết gia và các nhà văn có tài để phục vụ cho mục đích sau này của Nữ hoàng. Còn ở trong nước, một số nghệ sĩ đặc biệt được cử đi mua cổ vật. Năm 1764, điện Mùa Đông nhận được 225 tác phẩm hội họa từ bộ sưu tập nổi tiếng của Johann Ernest Gotzkowski, tổng hợp nhiều trường phái châu Âu. Đây là những viên gạch đầu tiên xây dựng nên viện bảo tàng. Những tác phẩm này do vua Phổ Frederick II bán lại sau khi tiêu hết tiền trong một cuộc chiến tranh kéo dài 7 năm. Trong vòng vài năm, viện bảo tàng đã chật ních các tác phẩm hội họa, nhiều bức vẽ phải xếp vào tủ, nhiều đồ trang sức bằng đá ngũ sắc và nhiều viên ngọc quý giá vẫn phải yên vị trong những hộp nhung quý phái để dành khoảng trống cho nghệ thuật. Muốn mở rộng được không gian cho hội họa bay bổng cũng như không để bị vướng víu những bước chân thưởng lãm, nhất thiết phải có một tòa nhà lớn và đồ sộ hơn để lưu trữ, mà việc này không ai ngoài kiến trúc sư Yury Veldten được Nữ hoàng tin tưởng giao nhiệm vụ xây cất. Trong suốt 11 năm trời (1764 - 1775), Hermitage được xây dựng tỉ mỉ và công phu cho dù mục đích cuối cùng của nó là lột tả vẻ đẹp giản dị và thanh thoát của tinh thần Tân cổ điển. Cùng thời gian đó, từng đoàn xe chở sách nối đuôi nhau tới Peterbusg một cách bất tận và chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, bảo tàng đã có tới 13.000 tấn sách các loại của khắp Âu châu. Nữ hoàng Catherine II còn liên lạc với những triết gia nổi tiếng đương thời, trong số đó phải kế đến nhà triết học vĩ đại Voltaire. Ông trở thành người bạn thân thiết của bà, giữa hai người luôn có sự đàm đạo qua thư. Sau này khi Voltaire mất, Catharine II mua lại tủ sách của ông và ra lệnh không được tẩy xóa những ghi chú của triết gia ngoài lề các trang sách. Diderot cũng thế, triết gia này đã sẵn sàng bán đi tủ sách quý giá của mình cho người mà ông say mê đến cùng cực. ![]() Đến thế kỷ 18, Hermitage được 36 tuổi và đã bắt đầu nhận được những cái nhìn nể trọng ở khắp châu Âu, nó trở thành niềm tự hào của người dân Nga cho dù không phải ai cũng có được giây phút đứng ngắm những họa phẩm nổi tiếng nhất ngay trên quê hương mình. Trong suốt thời gian từ 1769 đến 1787, Nữ hoàng đã mua lại được hầu hết những bộ sưu tập tranh nổi tiếng nhất châu Âu, từ kho tàng của nam tước Pierre Crozat với những kiệt tác của Raphael, Giorgione, Tizian, Rembrandt, Veronese, Rubens… cho đến những tác phẩm của Rembrandt, Anthony van Dyck, Van Ostade, Van Ruysda từng được xem là gia bảo của gia đình bá tước Badoin. Tuy thế, những chuyên gia sành sỏi cũng vẫn nhận ra được 1 điều, số lượng tuy lớn và có giá trị nhưng chủng loại phân bổ không đồng đều. Bảo tàng có nhiều họa phẩm, sách quý và một bộ sưu tập điêu khắc có giá trị nhưng những đồ sứ, đồ đá chạm, tiền kim khí, đồ trang sức và vũ khí vẫn còn thiếu nhiều và vì thế chưa thể gọi đây là một viện bảo tàng thật sự hoàn mỹ. Theo thống kê vào năm 1797, một năm sau khi Catharine II mất, Hermitage có tất cả khoảng 4000 họa phẩm được trưng bày khắp nơi và chiếm gần như đa số tỉ lệ chung của của cả bảo tàng. Vào đầu thế kỷ 19, đội quân chiến thắng của Napoleon “dọn” sạch sẽ những tòa lâu đài, những bảo tàng ở châu Âu. Những đoàn xe của đội quân viễn chinh Pháp hùng hục chở đầy những tranh ảnh, cổ vật về cố hương. Không chỉ riêng nước Nga mà gần như toàn châu Âu bắt đầu “ngẩn ngơ” ngắm nhìn những giá trị tinh thần nghệ thuật của mình vẫy nón chào tạm biệt. Nhưng sự “ngẩn ngơ” ấy không diễn ra lâu, sau khi Napoleon bại trận, hầu như những tác phẩm nghệ thuật lại trở về với những bức tường trống trơn của Hermitage, những bức tranh của các họa sĩ Pháp, Ý, Hà Lan, Tây Ban Nha lại ngập tràn viện bảo tàng. Còn hơn thế, một số nước trước đây bị Napoleon tàn phá nặng nề nay cũng phải bán đi những tác phẩm giá trị của mình, kiếm ít kinh phí bù đắp tổn hại chiến tranh. Cuối 1830, có rất ít viện bảo tàng ở châu Âu có thể sánh được với Hermitage… Năm 1917, giữa thế chiến đệ nhất, Chính phủ lâm thời Nga đã phải chuyển những tác phẩm nghệ thuật của Hermitage đến Moscow để bảo vệ. Cách mạng thành công, viện bảo tàng lại được mở cửa vào ngày 27/10/1917 sau một thời gian tu sửa và sưu tầm thêm nhiều hiện vật mới từ nhiều nơi trên thế giới. Đến đệ nhị thế chiến, một lần nữa những hiện vật của Hermitage lại oằn mình vào những bao xốp chất lượng cao di cư đến nơi an toàn, lần này sẽ rất xa, tận thị trấn Sverdlovsk hẻo lánh, nơi dường như chưa phải chịu đợt oach kích nào của không quân Đức. Chiến tranh kết thúc, người ta phải bỏ ra 5 năm để tu sửa lại Hermitage và sắp xếp mọi thứ làm sao trở về vị trí cũ như không hề có một chuyển biến gì. Trước Cách mạng Tháng Mười, bảo tàng chỉ có 56 gian trưng bày thì nay con số ấy đã lên đến 356 với tổng số 2,5 triệu tác phẩm bên trong mình. Từ đó viện bảo tàng càng ngày càng phát triển. Hiện nay, mỗi năm có khoảng 5 triệu khách tới thăm, quang cảnh nơi đây lúc nào cũng tấp nập, khác hẳn cảnh vắng lặng dưới thời Nga hoàng khi mà Catherine II tuyên bố: ”Chỉ có chuột và tôi chiêm ngưỡng những danh phẩm này”. 1996, Tổng thống Nga Boris Yeltsin cũng đã tuyên bố bảo tàng này nằm dưới quyền bảo trợ trực tiếp của Tổng thống liên bang Nga. Với số lượng tác phẩm cũng như bề dày, Hermitage luôn là một trong những viện bảo tàng vĩ đại nhất. Những dọc hành lang, trần nhà, lối đi, bậu cửa sổ… đều toát lên những công trình mỹ thuật siêu đẳng. Những công trình xây dựng, những bức hoa văn chạm trổ trên tường, lối đi, trần nhà của những Auguste Montferrand, Alexander Bryulov, Carlo Rossi… để lại nét sáng bừng cho Viện bảo tàng vừa tròn 240 tuổi. Mà muốn viết rõ hơn về nó, có lẽ cần phải hì hục viết liên tục trong thời gian suốt 3 năm trời… ![]() (Nguồn http://www.vemb.ru/home/hermitage/ba...hermitage.html)
__________________
:emoticon-0171-star:Có Những Phút Làm Nên Lịch Sử :emoticon-0171-star:Có Cái Chết Hóa Thành Bất Tử :emoticon-0171-star:Có Những Lời Hơn Mọi Lời Ca :emoticon-0171-star:Có Con Người Như Chân Lý Sinh Ra |
| Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn tuong123 cho bài viết trên: | ||
|
#19
|
|||
|
|||
|
Các bác ơi!
Ngoài 7 chị em chọc trời ở Matxcơva, em được biết còn một cô em út lưu lạc tận Vac-sa-va Ba Lan do Liên Xô xây tặng. Hình như ngày xưa khi LX tan rã, người Ba Lan muốn đập bỏ đi thì phải? Đến giờ phút này có bác nào biết thông tin gì về công trình kiến trúc đó không? |
|
#20
|
|||
|
|||
|
Trích:
![]() Đây là Cung Văn hóa và Khoa học ở thủ đô Varsava, được xây dựng vào những năm 1953 – 1955 theo lối kiến trúc Gôtích - Stalin, đây được coi như là một món quà của nhân dân Xô Viết gửi tặng nhân dân Balan |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Iozik (29-07-2008) | ||
![]() |
| Bookmarks |
|
|