Trở về   Nước Nga trong tôi > Văn hóa Xô viết và Nga > Văn học

Diễn đàn NuocNga.net
Nội quy diễn đàn
Trang chủ tin tức
Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #1  
Cũ 18-02-2010, 00:38
fecmi fecmi is offline
Bánh bliny nóng - Горячие блины
 
Tham gia: Mar 2009
Đến từ: Moscow
Bài viết: 28
Cảm ơn: 20
Được cảm ơn 32 lần trong 12 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng ICQ tới fecmi Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới fecmi
Default Truyện ngắn Rudolphio

Đây là một truyện ngắn rất thú vị và đã được chuyển thể thành phim ngắn. Bạn nào muốn xem phim có thể vào youtube tìm hay có thể yêu cầu để có link. Mình sẽ post truyện bằng tiếng Nga và sau đó là bản dịch

Валентин Распутин
РУДОЛЬФИО
Первая встреча состоялась в трамвае. Она тронула его за плечо и, когда он открыл глаза, сказала, показывая на окно:
— Вам сходить.
Трамвай уже остановился, и он, проталкиваясь, прыгнул сразу за ней. Она была совсем девчонка, лет пятнадцати-шестнадцати, не больше, он понял это тут же, увидев ее круглое, моргающее лицо, которое она повернула к нему, ожидая благодарности.
— Спасибо, — сказал он, — я ведь мог проехать. Он почувствовал, что ей этого недостаточно, и добавил:
— Сегодня был сумасшедший день, я устал. А в восемь мне должны позвонить. Так что ты меня здорово выручила.
Кажется, она обрадовалась, и они вместе побежали через дорогу, оглядываясь на мчащуюся машину. Шел снег, и он заметил, что на ветровом стекле машины работал «дворник». Когда идет снег — вот такой мягкий, пушистый, словно где-то там, наверху, теребят диковинных снежных птиц, — не очень-то хочется идти домой. «Подожду звонка и снова выйду», — решил он, оборачиваясь к ней и размышляя, что бы ей сказать, потому что дальше молчать было уже неудобно. Но он понятия не имел, о чем можно с ней говорить и о чем нельзя, и все еще раздумывал, когда она сама сказала:
— А я вас знаю.
— Вот как! — удивился он. — Это каким же образом?
— А вы живете в сто двенадцатом, а я в сто четырнадцатом. В среднем два раза в неделю мы вместе ездим в трамвае. Только вы, конечно, меня не замечаете.
— Это интересно.
— А что тут интересного? Ничего интересного нету. Вы, взрослые, обращаете внимание только на взрослых, вы все ужасные эгоисты. Скажете, нет?
Она повернула голову вправо и смотрела на него слева, снизу вверх. Он хмыкнул только и не стал ничего ей отвечать, потому что все еще не знал, как вести себя с ней, что можно и что нельзя ей говорить.
Некоторое время они шли молча, и она глядела прямо перед собой и, так же глядя прямо перед собой, как ки в чем не бывало заявила:
— А вы ведь еще не сказали, как вас зовут.
— А тебе это необходимо знать?
— Да. А что особенного? Почему-то некоторые считают, что если я хочу знать, как зовут человека, то обязательно проявляю к нему нездоровый интерес.
— Ладно, — сказал он, — я все понял. Если тебе это необходимо — меня зовут Рудольф.
— Как?
— Рудольф.
— Рудольф. — Она засмеялась.
— Что такое?
Она засмеялась еще громче, и он, приостановившись, стал смотреть на нее.
— Ру-дольф, — она округлила губы и снова закатилась. — Ру-дольф. Я думала, что так только слона в зверинце могут звать.
— Что?!
— Ты не сердись, — она тронула за рукав. — Но смешно, честное слово, смешно. Ну что я могу поделать?
— Девчонка ты, — обиделся он.
— Конечно, девчонка. А ты взрослый.
— Сколько тебе лет?
— Шестнадцать.
— А мне двадцать восемь.
— Я же говорю: ты взрослый, и тебя зовут Рудольф. Она снова засмеялась, весело поглядывая на него слева, снизу вверх.
— А тебя как зовут? — спросил он.
— Меня? Ни за что не угадаешь.
— А я и не буду гадать.
— А если бы и стал — не угадал бы. Меня зовут Ио.
— Как?
— Ио.
— Ничего не пойму.
— Ио. Ну, исполняющий обязанности. Ио.
Отмщение наступило моментально. Не в силах остановиться, он хохотал, раскачиваясь то вперед, то назад, как колокол. Достаточно было ему взглянуть на нес, и смех начинал разбирать его все больше и больше.
— И-о, — булькало у него в горле. — И-о. Она ждала, оглядываясь по сторонам, потом, когда он немного успокоился, обиженно сказала:
— Смешно, да? Ничего смешного — Ио — такое же обыкновенное имя, как все другие.
— Ты извини, — улыбаясь, он наклонился к ней. — Но мне действительно было смешно. Вот теперь мы квиты, правда?
Она кивнула.
Первым был ее дом, а за ним — его. Остановившись у подъезда, она спросила:
— А какой у тебя телефон?
— Тебе это не надо, — сказал он.
— Боишься?
— Дело не в этом.
— Взрослые всего на свете боятся.
— Это верно, — согласился он.
Она вынула из рукавицы свою ручонку и подала ему. Рука была холодной и тихой. Он пожал ее.
— Ну, беги домой, Ио.
Он опять засмеялся.
У двери она остановилась.
— А теперь ты меня узнаешь в трамвае?
— Еще бы, конечно, узнаю.
— До трамвая… — Она подняла над головой руку.
-…в котором мы вместе поедем, — добавил он.


Через два дня он уехал в командировку на север и вернулся только через две недели. Здесь, в городе, уже чувствовался пряный, острый запах наступающей весны, сдунувшей с него, словно пепел, зимнюю неясность и неотчетливость. После северных туманов все здесь было ярче и звонче, даже трамваи.
Дома жена чуть ли не сразу же сказала ему:
— Тут тебе каждый день какая-то девчонка звонит.
— Какая еще девчонка? — равнодушно и устало спросил он.
— Не знаю. Я думала, ты знаешь.
— Не знаю.
— Она мне надоела.
— Забавно, — нехотя улыбнулся он.
Он принимал ванну, когда зазвонил телефон. Через дверь было слышно, как жена отвечала: приехал, моется, пожалуйста, попозже. И он уже собирался ложиться, когда телефон зазвонил снова.
— Да, — сказал он.
— Рудик, здравствуй, ты приехал! — раздался в трубке чей-то радостный голос.
— Здравствуйте, — осторожно ответил он. — Кто это?
— А ты не узнал? Эх ты, Рудик… Это я, Ио.
— Ио, — тотчас вспомнил он и невольно рассмеялся. — Здравствуй, Ио. Ты, оказывается, подобрала для меня более подходящее имя.
— Да. Тебе нравится?
— Меня так звали, когда мне было столько же, сколько сейчас тебе.
— Не важничай, пожалуйста.
— Нет, что ты…
Они замолчали, и он, не выдержав, спросил:
— Так в чем дело, Ио?
— Рудик, она что — твоя жена?
— Да.
— А почему ты не сказал мне, что женат?
— Прости меня, — шутливо ответил он, — я не знал, что это очень важно.
— Конечно, важно. Ты что — любишь ее?
— Да, — сказал он. — Ио, послушай, пожалуйста: не надо мне больше звонить.
— Ис-пу-гал-ся, — нараспев произнесла она. — Ты, Рудик, не подумай чего. Ты, конечно, живи с ней, если хочешь, я не против. Только так тоже нельзя: не звони. А может, мне по делу надо будет.
— По какому делу? — улыбаясь, спросил он.
— Ну как по какому? Ну… ну, например, из одного резервуара у меня вода никак под ответ не выкачивается в другой, — нашлась она. — Ведь тогда можно, правда?
— Не знаю.
— Конечно, можно. А ее ты не бойся, Рудик, ведь нас двое, а она одна.
— Кого? — не понял он.
— Да жену твою.
— До свидания, Ио.
— Ты устал, да?
— Да.
— Ну, хорошо. Пожми мне лапу и ложись спать.
— Жму тебе лапу.
— А с ней даже не разговаривай.
— Ладно, — он засмеялся. — Не буду.
Все еще улыбаясь, он вернулся к жене.
— Это Ио, — сказал он. — Так зовут эту девочку. Забавно, правда?
— Да, — выжидающе ответила она.
— Она не могла решить задачу с двумя резервуарами. Она учится не то в седьмом, не то в восьмом классе — не помню.
— И ты помог ей с задачей?
— Нет, — сказал он. — Я все перезабыл, а резервуары — это действительно сложно.
Утром телефон зазвонил чуть свет. Какой там свет — никакого света не было, весь город спал последним предрассветным сном. Поднимаясь, Рудольф взглянул на дом напротив — ни одно окно еще не было освещено, и только подъезды, как губные гармошки, сияющие металлом, светились четырьмя правильными рядами. Телефон трезвонил беспрерывно. Подходя к нему, Рудольф взглянул на часы: половина шестого.
— Слушаю, — сердито сказал он в трубку.
— Рудик, Рудик…
Он рассвирепел:
— Ио, ведь это же черт знает что такое…
— Рудик, — перебили его, — послушай, не сердись, ты еще не знаешь, что случилось.
— Что случилось? — остывая, спросил он.
— Рудик, ты уже больше не Рудик, ты Рудольфио, — торжественно объявили ему. — Рудоль-фио! Здорово, правда? Это я только что придумала. Рудольф и Ио — вместе получается Рудольфио, как у итальянцев. Ну-ка повтори.
— Рудольфио. — В его голосе смешались отчаяние и ярость.
— Правильно. Теперь у нас с тобой одно имя — мы нерасторжимы. Как Ромео и Джульетта. Ты Рудольфио, и я Рудольфио.
— Послушай, — приходя в себя, сказал он. — Ты бы не могла в другой раз нарекать меня в более подходящее время?
— Ну как ты не поймешь, что я не могла ждать. Вот. А потом, тебе пора вставать. Рудольфио, запомни: в половине восьмого я жду тебя на трамвайной остановке.
— Я сегодня не поеду на трамвае.
— Почему?
— У меня отгул.
— А что это такое?
— Отгул — это внеочередной выходной, я не пойду на работу.
— А-а, — сказала она. — А как же я?
— Не знаю. Поезжай в школу, и все.
— А у твоей жены тоже отгул?
— Нет.
— Ну, это еще ничего. Только ты не забывай: нас теперь зовут Рудольфио.
— Я счастлив.
Он водворил трубку на место и, чертыхаясь, пошел кипятить чай. Уснуть теперь все равно он бы не смог. К тому же в доме напротив уже светились три окна.


В полдень в дверь постучали. Он как раз мыл полы и, открывая, держал в руках мокрую тряпку, которую почему-то не догадался оставить где-нибудь по дороге.
Это была она.
— Здравствуй, Рудольфио.
— Ты! — удивился он. — Что случилось?
— Я тоже взяла отгул.
Лицо как у святой — ни единой капли того, что называют угрызениями совести.
— Вон как! — мужественно ответил он. — Гуляешь, значит. Ну, проходи, коли пришла. Я сейчас домою.
Не раздеваясь, она села в кресло возле окна и стала смотреть, как он, склонившись, водит тряпкой по полу.
— Рудольфио, по-моему, ты несчастлив в семейной жизни, — заявила она через минуту.
Он выпрямился.
— С чего ты взяла?
— Это очень легко увидеть. Например, ты без всякого удовольствия моешь полы, а у счастливых так не бывает.
— Не выдумывай, — улыбаясь, сказал он.
— А скажешь, счастлив?
— Ничего не скажу.
— Ну вот.
— Ты лучше разденься.
— Я тебя боюсь, — заглядывая в окно, сказала она.
— Что-что?
— Ну, ты же мужчина.
— Ах вон что. — Он засмеялся. — Как же ты осмелилась сюда прийти?
— Ну, мы же с тобой Рудольфио.
— Да, — сказал он, — я все забываю об этом. Это, конечно, накладывает на меня определенные обязанности.
— Конечно.
Она замолчала и, пока он гремел ведром в кухне, сидела тихо. Но когда он вышел к ней, пальто уже висело на спинке кресла, а лицо Ио было задумчивое и печальное.
— Рудольфио, а я сегодня плакала, — вдруг призналась она.
— Отчего, Ио?
— Не Ио, а Рудольфио.
— Отчего, Рудольфио?
— Это из-за моей старшей сестры. Она устроила скандал, когда я решила взять отгул.
— По-моему, она права.
— Нет, Рудольфио, не права. — Она поднялась с кресла и стала возле окна. — Один раз можно, как вы не поймете. Я сейчас знаешь какая счастливая, что с тобой говорю…
Она опять замолчала, и он внимательно посмотрел на нее. Сквозь платье, волнуясь, у нее пробивались груди, как два маленьких гнездышка, которые лепят неведомые птицы, чтобы выводить в них птенцов. Он заметил, что уже через год лицо у нее удлинится и станет красивым, и ему стало грустно от мысли, что со временем будет и у нее свой парень. Он подошел к ней, взял ее за плечи и, улыбнувшись, сказал:
— Все будет хорошо.
— Правда, Рудольфио?
— Правда.
— Я тебе верю, — сказала она.
— Да.
Он хотел отойти, но она позвала:
— Рудольфио!
— Да.
— Зачем ты так рано женился? Ведь еще бы два года, и я бы вышла за тебя замуж.
— Не торопись, — сказал он. — Ты и так выйдешь замуж за какого-нибудь очень хорошего парня.
— Я бы хотела за тебя,
— Он будет лучше, чем я.
— Ну да, — недоверчиво протянула она. — Ты думаешь, лучше бывают?
— В тысячу раз лучше бывают.
— Но это будешь не ты. — Она неумело вздохнула.
— Давай лучше пить чай, — предложил он.
— Давай.
Он пошел на кухню и поставил чайник на плитку.
— Рудольфио!
Она стояла возле полок с книгами.
— Рудольфио, у нас с тобой самое красивое имя. Вот посмотри, даже у писателей нет лучше. — Она на мгновение умолкла. — Может быть, только вот у этого. Эк-зю-пе-ри. Правда, красивое?
— Да, — сказал он. — А ты не читала его?
— Нет.
— Возьми и почитай. Только без отгулов — договорились?
— Договорились.
Она стала одеваться.
— А чай? — вспомнил он.
— Рудольфио, я лучше пойду, хорошо? — Улыбка у нее стала грустной. — Ты только не говори жене, что я здесь была. Хорошо, Рудольфио?
— Ладно, — пообещал он.
Когда она ушла, он почувствовал, что ему стало тоскливо, он был полон какой-то необъяснимой, еще не открытой тоски, тем не менее существующей в природе. Он оделся и вышел на улицу.


Весна наступила как-то сразу, почти без предупреждения. Люди за несколько дней стали добрее, и эти несколько дней казались им переходным периодом от поры ожидания к поре свершения, потому что весенние сны с мастерством опытной гадалки напророчили им счастье и любовь.
В один из таких дней, уже вечером, когда Рудольф возвращался домой, его остановила пожилая женщина.
— Я мать Ио, — начала она. — Вы простите, вас, кажется, зовут Рудольфио.
— Да, — улыбнувшись, согласился он.
— Я знаю о вас от дочери. В последнее время она много говорит о вас, но я…
Она замялась, и он понял, что ей трудно спросить то, что необходимо было спросить как матери.
— Вы не волнуйтесь, — сказал он. — У нас с Ио самая хорошая дружба, и ничего плохого от этого не будет.
— Конечно, конечно, — смущаясь, заторопилась она. — Но Ио — взбалмошная девчонка, она нас совсем не слушает. И если вы повлияете на нее… Понимаете, я боюсь, возраст такой, что надо бояться, — она может натворить глупостей. И потом, меня пугает, что у нее совсем нет подруг среди одноклассниц и вообще среди сверстников.
— Это плохо.
— Я понимаю. Мне показалось, вы имеете на нее влияние…
— Я поговорю с ней, — пообещал он. — Но, по-моему, Ио хорошая девочка, зря вы так беспокоитесь.
— Не знаю.
— До свиданья. Я поговорю с ней. Все будет хорошо.
__________________
Да будь я хоть негром преклонных годов,
И то б, без унынья и лени,
Я русский бы выучил только за то,
Что им разговаривал Ленин!

Thay đổi nội dung bởi: fecmi, 18-02-2010 thời gian gửi bài 00:42
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #2  
Cũ 18-02-2010, 00:43
fecmi fecmi is offline
Bánh bliny nóng - Горячие блины
 
Tham gia: Mar 2009
Đến từ: Moscow
Bài viết: 28
Cảm ơn: 20
Được cảm ơn 32 lần trong 12 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng ICQ tới fecmi Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới fecmi
Default

Он решил позвонить ей сразу же, не откладывая, тем более что жены дома не было.
— Рудольфио! — было видно, что она очень обрадовалась. — Какой же ты молодец, что позвонил, Рудольфио, а я опять плакала.
— Нельзя так часто плакать, — сказал он.
— Это все «Маленький принц». Мне его жалко. Ведь правда, он был у нас на земле?
— По-моему, правда.
— И по-моему, тоже. А мы не знали. Ведь это же ужасно. И если бы не Экзюпери, никогда бы не узнали, Не зря у него такое же красивое имя, как и у нас.
— Да.
— Я еще вот о чем думаю: хорошо, что он так и остался Маленьким принцем. Потому что страшно: а вдруг потом он стал бы самым обыкновенным? А у нас и так слишком много обыкновенных.
— Не знаю.
— Зато я знаю, это точно.
— А «Планету людей» ты прочитала?
— Я все прочитала, Рудольфио. По-моему, Экзюпери очень мудрый писатель. Даже страшно становится, до чего мудрый. И добрый. Помнишь: Барка выкупают на свободу, дают ему деньги, а он тратит их на туфельки для ребятишек и остается ни с чем.
— Да, — сказал он. — А помнишь Боннафуса, который разорял и грабил арабов, а они его ненавидели и в то же время любили?
— Потому что без него пустыня казалась бы им самой обыкновенной, а он делал ее опасной и романтичной.
— Ты молодчина, если все это понимаешь, — сказал он.
— Рудольфио… — она замолчала.
— Я слушаю, — напомнил он.
Она молчала.
— Рудольфио, — отчего-то волнуясь, сказал он. — Приходи сейчас ко мне, я один.


Оглядываясь, она прошла к креслу и села.
— Ты чего такая тихая? — спросил он.
— Ее правда нет?
— Жены?
— Ну да.
— Нет.
— Мымра она у тебя.
— Что?
— Мымра — вот что!
— Где ты взяла это слово?
— В великом русском языке. Там для нее ничего более подходящего нет.
— Ио, ну нельзя же так.
— Не Ио, а Рудольфио.
— Ах да.
— Я недавно позвонила и попала на нее. Знаешь, что она мне сказала? Если, говорит, ты насчет резервуаров, то лучше обратись к учителю. По-моему, она ревнует тебя ко мне.
— Не думаю.
— Рудольфио, а правда, я лучше ее? Я ведь еще не оформилась как следует, у меня все впереди.
Он улыбнулся и кивнул.
— Вот видишь. По-моему, тебе пора с ней развестись.
— Не говори глупости, — оборвал он ее. — Я тебе слишком многое позволяю.
— Из любви, да?
— Нет, из дружбы.
Она, насупившись, умолкла, но было видно, что это ненадолго.
— Как ее зовут?
— Кого — жену?
— Ну да.
— Клава.
— Ничего себе нагрузочка.
Он рассердился:
— Перестань.
Она поднялась, на мгновение закрыла глаза и вдруг сказала:
— Рудольфио, я ненормальная, прости меня, я не хотела…
— Только не реветь, — предупредил он.
— Не буду.
Она отошла и отвернулась к окну.
— Рудольфио, — сказала она, — давай договоримся так: я у тебя сегодня не была и ничего этого не говорила, хорошо?
— Да.
— Считай, что это «до свиданья» я тебе сказала по телефону.
— Да.
Она ушла.
Через пять минут зазвонил телефон.
— До свиданья, Рудольфио.
— До свиданья.
Он подождал, но она положила трубку.


Она уже больше не звонила, и он ее долго не видел, потому что опять уезжал и вернулся только в мае, когда на солнечных весах лето окончательно перевесило весну. В это время у него всегда было много работы; вспоминая о ней, он все откладывал: поговорю завтра, послезавтра, но так и не поговорил.
Они встретились случайно — наконец-то в трамвае. Он увидел ее и стал нетерпеливо проталкиваться, боясь, что она сойдет, — ведь она могла сойти и на другой остановке, а он бы, наверное, не решился прыгнуть вслед за ней. Но она осталась, и он поймал себя на том, что обрадовался этому больше, чем следовало, наверное, при их дружеских отношениях.
— Здравствуй, Ио, — касаясь рукой ее плеча, сказал он.
Она испуганно обернулась, увидела его и, радостно замешкавшись, кивнула.
— Не Ио, а Рудольфио, — как и раньше, поправила она. — Мы ведь с тобой все еще друзья, правда?
— Конечно, Рудольфио.
— Ты уезжал?
— Да.
— Я однажды звонила, тебя не было.
— Я уже целую неделю здесь.
Народу в трамвае было много, и их беспрерывно толкали. Пришлось встать совсем близко друг к другу, и ее голова касалась его подбородка, а когда она поднимала лицо и он, прислушиваясь, наклонялся, приходилось отводить глаза — настолько это было рядом.
— Рудольфио, хочешь, я тебе что-то скажу? — спросила она.
— Конечно, хочу.
Она опять подняла лицо, совсем близко к его лицу, так что ему захотелось зажмуриться.
— Я все время скучаю без тебя, Рудольфио.
— Глупышка ты, — сказал он.
— Я знаю. — Она вздохнула. — Но ведь не скучаю же я по всяким мальчишкам, они мне сто лет не нужны.
Трамвай остановился, и они сошли.
— Ты пойдешь к своей Клаве? — спросила она.
— Нет, давай погуляем.
Они свернули к реке, туда, где начинался пустырь, и шли без дорожки, перепрыгивая через кочки и кучи мусора, и он взял ее за руку, помогая перебираться через завалы.
Она молчала. Это было непохоже на нее, но она молчала, и он чувствовал, что она, как и он, тоже полна волнения — сильного, гудящего и ничему не подвластного.
Они вышли к яру и, все еще держась за руки, смотрели на реку, и куда-то за реку, и снова на реку.
— Рудольфио, — не выдержав, сказала она. — Меня еще ни разу никто не целовал.
Он наклонился и поцеловал ее в щеку,
— В губы, — попросила она.
— В губы целуют только самых близких людей, — мучаясь, выдавил он.
— А я?
Она вздрогнула, и он испугался. В следующее мгновение он вдруг понял — не почувствовал, а именно понял, — что она ударила его, закатила самую настоящую пощечину и бросилась бежать, снова туда — через пустырь, через кочки, через волнение и ожидание.
А он стоял и смотрел, как она убегает, и не смел даже окликнуть ее, не смел броситься за ней и догнать. Он еще долго стоял — опустошенный, ненавидящий себя.


Это случилось в субботу, а в воскресенье рано утром ему позвонила ее мать.
— Рудольфио, простите, пожалуйста, я, наверное, подняла вас…
Голос у нее был сбивчивый, дрожащий.
— Я слушаю, — сказал он.
— Рудольфио, Ио сегодня не ночевала дома.
Ему надо было что-нибудь ответить, но он молчал.
— Мы в отчаянии, мы не знаем, что делать, что предпринять, это впервые…
— Сначала успокойтесь, — сказал наконец он. — Может быть, она заночевала у подруги.
— Не знаю.
— Скорей всего так оно и есть. Если часа через два не придет, будем искать. Только успокойтесь, через два часа я позвоню вам.
Он опустил трубку, подумал и сказал сам себе: ты тоже успокойся, может быть, она заночевала у подруги. Но успокоиться он не мог, наоборот, он почувствовал, что его начинает бить нервная дрожь. Чтобы унять ее, он пошел в чулан и, насвистывая, стал рыться в своих старых, еще школьных учебниках. Задачник по алгебре где-то запропастился, и, отыскивая его, он немножко отвлекся.
Телефон, притаившись, молчал. Рудольф закрыл за собой на кухне дверь и стал листать учебник. Вот она: если из одного резервуара в течение двух часов перекачивать воду в другой резервуар…
Зазвонил телефон.
— Она пришла. — Не сдержавшись, мать заплакала.
Он стоял и слушал.
— Рудольфио, придите, пожалуйста, к нам.
Она опять заплакала и уж потом добавила:
— С ней что-то случилось.


Не спрашивая разрешения, он снял плащ, и мать молча показала ему рукой на дверь ее комнаты.
Ио сидела на кровати, поджав под себя ноги, и, раскачиваясь, смотрела прямо перед собой в окно.
— Рудольфио! — позвал он.
Она обернулась к нему и ничего не сказала.
— Рудольфио!
— Перестань, — брезгливо сморщилась она. — Какой ты Рудольфио, ты самый обыкновенный Рудольф. Самый обыкновенный Рудольф, понимаешь?
Удар был настолько сильным, что боль сразу охватила все тело, но он заставил себя остаться, он подошел к окну и оперся на подоконник.
Она все раскачивалась взад и вперед и все смотрела перед собой, мимо него, и тихо скрипели под ней пружины кровати.
— Ну хорошо, — соглашаясь с ней, сказал он. — Но объясни, где ты была!
— Иди ты к черту! — не оборачиваясь, устало ответила она.
Он кивнул. Потом снял с вешалки свой плащ и, не отвечая на молчаливые вопросы ее матери, спустился с лестницы и пошел к черту. Воскресенье только еще начиналось, прохожих на улице было мало, и никто его не остановил. Он перешел через пустырь, спустился к берегу и вдруг подумал: а куда же дальше?

1965
__________________
Да будь я хоть негром преклонных годов,
И то б, без унынья и лени,
Я русский бы выучил только за то,
Что им разговаривал Ленин!
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #3  
Cũ 18-02-2010, 00:44
fecmi fecmi is offline
Bánh bliny nóng - Горячие блины
 
Tham gia: Mar 2009
Đến từ: Moscow
Bài viết: 28
Cảm ơn: 20
Được cảm ơn 32 lần trong 12 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng ICQ tới fecmi Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới fecmi
Default

Phần 1:
Cuộc gặp đầu tiên xảy ra trên xe điện. Cô bé chạm vào vai anh và khi anh choàng mở mắt liền chỉ ra ngoài cửa sổ nói:

-Anh xuống đi kìa!

Xe đã dừng, và anh nhảy xuống ngay sau cô bé. “Đó hẳn là một cô bé con chừng 15, 16 tuổi ko hơn”, anh đoán vậy khi nhìn khuôn mặt tròn trịa đang quay về phía mình đang nháy mắt như đợi lời cảm ơn của cô.

-Cám ơn cô bé! - anh nói, - Tôi suýt nữa thì bị quá bến.

Anh cảm thấy hình như thế vẫn còn chưa đủ, bèn thêm vào:

-Hôm nay thật là một ngày thật điên lên được, tôi mệt quá. Vào lúc 8h có người sẽ gọi cho tôi nữa. Cô bé đã cứu nguy cho tôi đấy.

Có vẻ như cô bé rất vui sướng, họ cùng chạy qua đường rồi ngoái nhìn lại dòng xe cộ đang vùn vụt chạy qua. Tuyết rơi, anh nhận thấy ở trên cửa kính chắn gió của những chiếc ôtô cái gạt tuyết đang đưa qua đưa lại. Mỗi khi tuyết rơi, phải, chính là cái thứ tuyết mềm mềm xốp xốp cứ lơ lửng như những con chim tuyết lạ lùng này, anh lại chẳng muốn về nhà chút nào.” Mình sẽ nghe điện thoại, sau đó ra ngoài dạo một chút”, anh quyết định rồi quay đầu về phía cô nghĩ xem có thể nói gì đó- bởi cứ im lặng mãi thế này cũng ko tiện. Nhưng anh lại chẳng biết có thể và ko thể nói gì với một cô bé con cả, và trong khi anh còn đang mải nghĩ ngợi thì cô bé lên tiếng trước:

-Em biết anh đấy.

-Vậy ư?- anh ngạc nhiên- Thế là thế nào?

-Anh sống ở nhà số 112, còn em ở 114. Trung bình cứ 2 lần một tuần chúng ta đi chung xe điện. Chỉ có anh là ko nhận ra em thôi.

-Thật thú vị.

-Có gì thú vị chứ? Chẳng có gì thú vị cả. Anh là người lớn, chỉ chú ý tới những người lớn, thật là ích kỉ. Phải vậy ko?

Cô bé quay đầu sang và nhìn anh một lượt. Anh chỉ hắng giọng và chẳng biết phải trả lời cô thế nào cả, bởi vì vẫn ko biết nên cư xử với cô thế nào: cái gì nên nói và cái gì ko thể.

Họ bước đi trong im lặng một lúc, rồi cô bé nhìn thẳng vào anh và nói, cứ như thể chưa từng tuyên bố gì cả:

-Anh vẫn chưa nói anh tên là gì.

-Em cần biết ư?

-Tất nhiên. Có gì đặc biệt sao? Tại sao có một số người cứ cho rằng nếu em muốn biết tên họ là gì thì hẳn phải có cái gì bất bình thường?

-Được thôi,- anh nói,- hiểu rồi. Nếu như em cần biết thì tôi tên là Rudônf.

-Sao cơ?

-Rudolph.

-Rudolph.- Cô bé cười nhạo.

-Cái gì thế ?

Cô bé còn cười to hơn nữa, và anh dừng bước nhìn cô

-Ru-dol-ph,- cô bé tròn môi và lại cười vang.- Ru- dol-ph. Em cứ tưởng người ta chỉ gọi con voi trong vườn bách thú như thế.

-Cái gì?!

-Anh đừng giận, - cô bé lắc lắc tay áo anh,- nhưng thật là buồn cười, em nói thật đấy, buồn cười quá. Làm sao nhịn đc?

-Đúng là đồ trẻ con.- Anh mếch lòng.

-Vâng, trẻ con đấy. Còn anh người lớn.

-Em bao nhiêu tuổi?

-16

-Còn tôi 28 tuổi.

-Thì em đã nói rồi: anh người lớn, anh tên là Rudolph.

Cô bé lại bắt đầu cười, vui vẻ nhìn khắp anh một lượt.

-Thế còn em tên gì?, - anh hỏi.

-Em á? Anh ko đoán đc đâu.

-Tôi chả thèm đoán.

-Nếu anh đoán thì cũng chẳng đoán đc. Em tên là O.

-Gì cơ?

-O.

-Chẳng hiểu gì cả.

-O!

Anh trả đũa ko chậm trễ. Anh cười ha hả ko ngừng lấy một phút, cười ngả nghiêng như quả chuông. Liếc nhìn cô bé, anh càng ko nhịn cười dc.

-O, - anh phát âm từ trong cuống họng, - O.

Cô bé chờ đợi, nhìn về tứ phía, rồi khi anh đã bớt cười một chút, tức giận bảo anh:

-Buồn cười lắm à? Chẳng có gì đáng cười cả. O- một cái tên thông thường xứ Lat-vi, em là người Lát-vi.

-Xin lỗi,- anh cười và hơi nghiêng về phía cô.- Nhưng mà anh buồn cười quá. Hòa nhé!

Cô bé gật đầu đồng ý.

Đầu tiên là nhà cô bé, liền sau đó là nhà anh. Dừng ở lối vào, cô hỏi:

-Số điện thoại của anh là gì?

-Em ko cần biết,- anh nói.

-Anh sợ à?

-Ko phải thế.

-Người lớn sợ tất cả mọi thứ.

-Đúng đấy,- anh đồng ý.

Cô bé thò bàn tay ra ngoài ống tay áo và đưa về phía anh. Bàn tay nhỏ nhắn giá lạnh. Anh bắt tay cô bé.

-Nào, chạy về nhà đi, O

Anh lại cười .

Cô bé dừng lại bên cánh cửa.

-Thế bây giờ anh sẽ nhận ra em trên xe điện chứ?

-Ừ, tất nhiên.

-Gặp lại trên xe điện nhé…- cô bé đưa tay ngang đầu chào.
-trên cái xe chúng ta cùng đi.- Anh thêm vào.
Sau đó vài ngày anh đi công tác lên phía bắc và chỉ trở về 2 tuần sau đó. Ở đây- trong thành phố- đã có thế cảm thấy cái thơm cay, sắc nhọn của mùa xuân đang ở phía sau lưng, khác hẳn với nét u ám, tối mờ của mùa đông. Sau lớp sương mù phương bắc, nơi này mọi thứ đều có vẻ xán lạn, âm vang hơn, kể cả những chiếc xe điện.

Về nhà vợ anh gần như ngay lập tức nói với anh:

-Ở nhà ngày nào cũng có một cô bé gọi điện cho anh.

-Ai thế nhỉ?- anh hờ hững hỏi một cách mệt mỏi.

-Em ko rõ. Em tưởng là anh biết.

-Anh cũng ko biết.

-Cô ta làm em phát ngấy lên rồi.

-Thú vị thật.- Anh mỉm cười một cách miễn cưỡng.

Khi anh đang tắm thì chuông điện thoại lại reo lên. Qua cửa anh nghe thấy tiếng vợ trả lời: đã về rồi, đang tắm, xin gọi lại sau… Khi anh sửa soạn đi nằm thì chuông điên thoại lại reo lên.

-Vâng,- anh nói.

-Ruđích(1), chào anh, anh đã về rồi!- một giọng vui mừng reo lên trong ống nghe.

-Xin chào,- anh thận trọng hỏi lại,- ai đấy?

-Anh ko nhận ra ư? Ê, Ruđích… Là em đây, O.

-O, - ngay lúc đó anh nhớ ra và bất giác cười. – Chào em, O. Có vẻ như em tìm đc cho anh một cái tên hay ho đấy.

-Vâng, anh thích ko?

-Mọi người cũng gọi anh thế khi anh còn bằng tuổi em bây giờ.

-Đừng có ra vẻ ta đây nhé.

-Ko, em thật là…

Họ im lặng, và anh ko chịu đc, bèn lên tiếng trước:

-Có chuyện gì ko, O?

-Ruđích, cô ta là ai đấy? Vợ anh à?

-Ừ

-Thế tại sao anh ko nói cho em biết là anh đã có vợ?

-Xin lỗi em,- anh đùa đùa,- anh ko biết rằng nó rất quan trọng.

-Tất nhiên là quan trọng rồi . Anh thế nào, có yêu cô ấy ko?

-Có,- anh trả lời.- O, nghe này, đừng có gọi cho anh nữa nhé.

-S-ợợợ rồi kìa,- cô bé kéo dài giọng.- Ruđích, anh đừng có nghĩ gì cả. Anh, tất nhiên, cứ việc sống với cô ấy, em chẳng phản đối. Nhưng cũng ko thể nói cái kiểu: đừng gọi nữa. Rất có thể em gọi vì công việc thì sao?

-Công việc gì chứ?- anh mỉm cười và hỏi.

-Việc gì đấy. Uhm, uhm… ví dụ như ko thể đổ nc từ cái bình nọ sang cái bình kia chẳng hạn. Khi đó có thể gọi cho anh, đúng ko?

-Chẳng biết nữa.

-Tất nhiên là có thể rồi. Anh đừng có sợ cô ta, bọn mình có 2 người, còn cô ấy chỉ có một mình.

-Ai cơ?- anh ko hiểu.

-Vợ anh chứ ai.

-Chào nhé, O.

-Anh mệt à?

-Ừ.

-Được thôi. Ngoắc tay em và nằm ngủ nhé.

-Ừ, ngoắc tay.

-Đừng có nói chuyện với cô ấy đấy.

-Được rồi.- Anh mỉm cười.- Anh ko nói.

Anh mỉm cười lần nữa rồi quay vào với vợ.

-O đấy,- anh nói.- Cô bé tên là O, thú vị phải ko?

-Vâng,- vợ anh ậm ừ.

-Cô bé ko tài nào giải đc bài toán với 2 bình nc. Nó học lớp 7 hay lớp 8 gì đó, anh cũng ko nhớ nữa.

-Anh đã giúp nó giải à?

-Ko,- anh trả lời. – Anh quên hết rồi, mà mấy cái bình nc thì rắc rối thật.


Điện thoại lại reo từ lúc tờ mờ sáng. Thậm chí chưa có chút ánh sáng nào hiển hiện, cả thành phố vẫn đang chìm trong giấc ngủ trước rạng đông. Nhỏm dậy, Rudolph nhìn sang tòa nhà đối diện, chưa có cửa sổ nào sáng điện, chỉ có dãy đèn ngay lối vào là phát sáng. Chuông đổ dồn dập. Vừa tới bên điện thoại, Rudolph vừa liếc nhìn đồng hồ: mới có 5 rưỡi.

-Tôi nghe,- anh bực tức nói qua điện thoại.

-Ruđích, Ruđích…

Anh nổi cáu:

-O, quỷ mới biết đc thế này nghĩa là gì…

-Ruđích,- cô ngắt lời,- hượm đã, đừng giận, anh vẫn còn chưa biết chuyện gì xảy ra kia mà.

-Có chuyện gì vậy?- anh dịu giọng và hỏi.

-Ruđích, anh ko còn là Ruđích nữa, anh là Rudolpho,- cô trịnh trọng thông báo.- Rudolpho! Hay thật, phải ko? Em vừa mới nghĩ ra đấy. Rudolph va O- ghép lại là Rudolpho, giống như người Ý ấy. Nào, anh nhắc lại đi.

-Rudolpho,- giọng anh pha chút thất vọng và tức giận.

-Đúng rồi. Từ giờ em với anh có tên chung. Bọn mình sẽ ko xa nhau nữa nhé, giống như Romeo và Juliet ấy. Anh là Rudolpho, em cũng là Rudolpho.

-Nghe này,- anh nói.- Lần sau em có thể gọi cho anh vào lúc thích hợp hơn đc ko?

-Tại sao anh lại ko hiểu rằng em ko đợi đc nhỉ. Đấy. Bây giờ cũng tới lúc anh sắp sửa dậy rồi. Rudolpho, nhớ nhé, vào lúc 7 rưỡi em đợi anh ở bến xe điện.

-Hôm nay anh ko đi xe điện.

-Tại sao?

-Anh có ngày nghỉ bù.

-Thế là thế nào?

-Nghỉ bù- là ngày nghỉ thêm vào, anh ko đi làm.

-A, a,- cô kêu lên.- Thế còn em?

-Anh ko biết. Đi đến trường học, thế thôi.

-Thế vợ anh có nghỉ bù ko?

-Ko.

-Ôi, đc rồi. Chỉ có điều anh đừng quên đấy nhé, bây giờ mình tên là Rudolpho.

-Anh hạnh phúc lắm.

-Anh gác ống nghe, rủa thầm rồi đi pha trà. Đằng nào giờ cũng ko thể nằm thêm đc nữa. Ở tòa nhà đối diện đã có 3 ô cửa sáng đèn.
Đến nửa buổi bỗng có người gõ cửa. Đúng lúc anh đang lau sàn nên ra mở cửa với cái ghẻ lau ướt trên tay còn chưa biết nên vứt tạm ở đâu.

Là cô bé.

-Chào anh Rudolpho.

-Em!- anh ngạc nhiên.- Có chuyện gì vậy?

-Em cũng nghỉ bù.

Gương mặt cô bé hệt như thiên thần- ko có một chút hối hận nào cả.

-Thế đấy!- anh nói.- Có nghĩa là trốn học. Đc rồi, nếu đã đến thì vào đi. Anh đang lau nhà.

Ko cởi áo khoác, cô bé ngồi vào ghế bành gần cửa sổ rồi nhìn anh đưa giẻ lau nhà.

-Rudolpho, theo em, anh chẳng hạnh phúc gì với cuộc sống gia đình,- cô bé nói sau chưa đầy một phút.

Anh đứng thẳng người lên.

-Em lấy cái ý nghĩ đó ở đâu ra vậy?

-Dễ thấy thôi mà. Ví dụ, anh ko lau nhà một cách vui vẻ, những người hạnh phúc ko lau nhà như thế.

-Đừng có khéo tưởng tượng,- anh mỉm cười.

-Thế anh nói đi, anh có hạnh phúc ko ?

-Ko nói.

-Thấy chưa.

-Tốt hơn là em cởi áo khoác ra.

-Em sợ anh,- cô bé ngó ra ngoài cửa sổ.

-Gì cơ?

-Thì anh là con trai.

-Vậy nữa.- Anh cười nhạo.- Làm thế nào em lại đủ can đảm đến đây nhỉ?

-Tại em với anh là Rodolpho.

-Ừ, anh quên hết mấy thứ đó rồi. Giống như là trách nhiệm của anh ý nhỉ?

-Đúng rồi.

Cô bé im lặng và trong khi anh cất cái xô vào bếp thì ngồi yên. Nhưng khi anh quay lại áo choàng đã vắt trên lưng ghế, còn khuôn mặt O đăm chiêu và buồn buồn.

-Rudolpho, hôm nay em khóc,- đột nhiên cô thú nhận.

-Tại sao hả O?

-Ko phải O, Rudolpho chứ.

-Ừ, sao thế Rudolpho?

-Tại chị gái em. Chị ấy cứ làm toáng lên khi em nghỉ bù.

-Theo anh chị ấy đúng đấy.

-Ko, Rudolpho, chẳng có gì là đúng cả.- Cô nhổm dậy khỏi ghế và đứng bên cửa sổ.- Một lần có thể đc chứ, sao ko ai chịu hiểu cả. Anh có biết em hạnh phúc thế nào khi nói chuyện với anh ko?

Cô bé lại bắt đầu im lặng, anh chăm chú nhìn cô. (1). Anh nhận thấy khuôn mặt kia chỉ một năm nữa thôi sẽ thon dài ra và trở nên xinh đẹp, và anh băt đầu thấy buồn bã với ý nghĩ theo thời gian cô bé sẽ có bạn trai. Anh đến bên cô, nắm lấy vai cô, mỉm cười và nói:

-Mọi việc sẽ ổn thôi mà.

-Thật chứ, Rudolpho?

-Thật đấy.

-Em tin anh,

-Ừ.

Anh muốn vòng lại, nhưng cô gọi:

-Rudolpho!

-Ơi?

-Anh cưới vợ sớm thế để làm gì? Chỉ cần 2 năm nữa thôi em có thể lấy anh đc.

-Ko phải vội vàng,- anh nói.- Em sẽ lấy ai đó rất tốt.

-Em muốn cưới anh cơ.

-Cậu ấy sẽ tốt hơn anh nữa.

-Vâng, - cô kéo dài giọng.- Anh nghĩ là có người tốt hơn à?

-Tốt hơn cả ngàn lần ấy chứ.

-Nhưng dẫu sao cũng ko phải anh.- Cô thở ra một cách vụng về.

-Tốt hơn hết là uống trà,- anh đề nghị.

-Vâng ạ.

Anh vào bếp và đun nước.

-Rudolpho!

Cô đang đứng bên giá sách.

-Rudolpho, em với anh có tên đẹp nhất. Xem này, ngay cả các nhà văn cũng ko có tên đẹp hơn.- Nếu có thể thì chỉ có một người. Exupery. Đẹp nhỉ?

-Ừ, thế em chưa đọc ông ấy à?

-Chưa ạ.

-Lấy đọc đi. Nhưng ko đc bỏ học nữa, thỏa thuận rồi nhé?

-Đồng ý.

Cô bé mặc áo khoác.

-Thế trà?- anh chợt nhớ ra.

-Rudolpho, tốt hơn là em nên về, phải ko?- Nụ cười của cô bỗng chốc trở nên buồn bã.- Chỉ có điều anh đừng nói cho vợ anh biết là em đã ở đây nhé. Đc chứ, Rudolpho?

-Đc rồi,- anh hứa.

Khi cô bé đi rồi, anh thấy mình trở nên rầu rĩ, trong người tràn lên nỗi nhớ khó giải thích, hư hư ảo ảo. Anh thay đồ ra phố.
(1)Câu này vừa ko biết dịch, vừa ko muốn dịch
Mùa xuân ùa tới ko báo trước. Con người chỉ sau vài ngày bỗng trở nên tốt bụng hơn, ai cũng cảm thấy những ngày xuân này sẽ làm toai nguyện ước mong của mình, bởi xuân thường đem tới cho con người ta tình yêu và hạnh phúc.

Trong một ngày như thế, vào buổi chiều muộn, khi Rudolpho đang về nhà, có một người phụ nữ đứng tuổi tiến về phía anh.

-Tôi là mẹ của O,- bà bắt đầu.- Xin anh thứ lỗi, anh có phải là Rudolpho?

-Vâng,- anh mỉm cười gật đầu.

-Tôi biết anh qua con gái. Thời gian gần đây nó nói rất nhiều về anh, nhưng…

Bà ngập ngừng, và anh hiểu rằng bà đang cảm thấy khó khăn khi hỏi những gì một người mẹ cần hỏi.

-Xin bác đừng lo lắng,- anh vội nói.- Giữa tôi và O là tình bạn đẹp nhất.

-Nhưng O tính tình hơi xốc nổi. Con bé ko nghe lời chúng tôi. Nếu như anh có ảnh hưởng tới con bé… Anh hiểu cho, tôi sợ rằng, tầm tuổi đó, có những điều phải e ngại, - con bé có thể làm những điều ngu ngốc. Và tôi còn sợ vì một lẽ, con bé ko có bạn gái cùng lớp và nói chung là bạn cùng tuổi.

-Vậyko tốt chút nào.

-Tôi biết. Tôi nghĩ rằng anh có thể tác động lên con bé…

-Tôi sẽ nói với cô bé,- anh hứa.- Nhưng theo tôi, O là một cô bé ngoan( giống mình thế ) Bác lo lắng như vậy thật ko đáng.

-Tôi cũng ko biết nữa.

-Chào bác. Tôi sẽ nói chuyện với cô bé. Mọi việc sẽ ổn thôi.

Anh quyết định gọi cho O ngay lập tức, ko chần chừ thêm nữa, nhất là lúc này vợ anh lại ko có nhà.

-Rudolpho!- có thể thấy là cô bé rất vui mừng.- Anh thật tuyệt khi gọi điện lúc này, Rudolpho, em lại vừa mới khóc.

-Ko đc khóc nhiều như thế,- anh nói.
__________________
Да будь я хоть негром преклонных годов,
И то б, без унынья и лени,
Я русский бы выучил только за то,
Что им разговаривал Ленин!
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
huong duong (22-08-2010)
  #4  
Cũ 18-02-2010, 00:45
fecmi fecmi is offline
Bánh bliny nóng - Горячие блины
 
Tham gia: Mar 2009
Đến từ: Moscow
Bài viết: 28
Cảm ơn: 20
Được cảm ơn 32 lần trong 12 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng ICQ tới fecmi Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới fecmi
Default

Phần 1:
Cuộc gặp đầu tiên xảy ra trên xe điện. Cô bé chạm vào vai anh và khi anh choàng mở mắt liền chỉ ra ngoài cửa sổ nói:

-Anh xuống đi kìa!

Xe đã dừng, và anh nhảy xuống ngay sau cô bé. “Đó hẳn là một cô bé con chừng 15, 16 tuổi ko hơn”, anh đoán vậy khi nhìn khuôn mặt tròn trịa đang quay về phía mình đang nháy mắt như đợi lời cảm ơn của cô.

-Cám ơn cô bé! - anh nói, - Tôi suýt nữa thì bị quá bến.

Anh cảm thấy hình như thế vẫn còn chưa đủ, bèn thêm vào:

-Hôm nay thật là một ngày thật điên lên được, tôi mệt quá. Vào lúc 8h có người sẽ gọi cho tôi nữa. Cô bé đã cứu nguy cho tôi đấy.

Có vẻ như cô bé rất vui sướng, họ cùng chạy qua đường rồi ngoái nhìn lại dòng xe cộ đang vùn vụt chạy qua. Tuyết rơi, anh nhận thấy ở trên cửa kính chắn gió của những chiếc ôtô cái gạt tuyết đang đưa qua đưa lại. Mỗi khi tuyết rơi, phải, chính là cái thứ tuyết mềm mềm xốp xốp cứ lơ lửng như những con chim tuyết lạ lùng này, anh lại chẳng muốn về nhà chút nào.” Mình sẽ nghe điện thoại, sau đó ra ngoài dạo một chút”, anh quyết định rồi quay đầu về phía cô nghĩ xem có thể nói gì đó- bởi cứ im lặng mãi thế này cũng ko tiện. Nhưng anh lại chẳng biết có thể và ko thể nói gì với một cô bé con cả, và trong khi anh còn đang mải nghĩ ngợi thì cô bé lên tiếng trước:

-Em biết anh đấy.

-Vậy ư?- anh ngạc nhiên- Thế là thế nào?

-Anh sống ở nhà số 112, còn em ở 114. Trung bình cứ 2 lần một tuần chúng ta đi chung xe điện. Chỉ có anh là ko nhận ra em thôi.

-Thật thú vị.

-Có gì thú vị chứ? Chẳng có gì thú vị cả. Anh là người lớn, chỉ chú ý tới những người lớn, thật là ích kỉ. Phải vậy ko?

Cô bé quay đầu sang và nhìn anh một lượt. Anh chỉ hắng giọng và chẳng biết phải trả lời cô thế nào cả, bởi vì vẫn ko biết nên cư xử với cô thế nào: cái gì nên nói và cái gì ko thể.

Họ bước đi trong im lặng một lúc, rồi cô bé nhìn thẳng vào anh và nói, cứ như thể chưa từng tuyên bố gì cả:

-Anh vẫn chưa nói anh tên là gì.

-Em cần biết ư?

-Tất nhiên. Có gì đặc biệt sao? Tại sao có một số người cứ cho rằng nếu em muốn biết tên họ là gì thì hẳn phải có cái gì bất bình thường?

-Được thôi,- anh nói,- hiểu rồi. Nếu như em cần biết thì tôi tên là Rudônf.

-Sao cơ?

-Rudolph.

-Rudolph.- Cô bé cười nhạo.

-Cái gì thế ?

Cô bé còn cười to hơn nữa, và anh dừng bước nhìn cô

-Ru-dol-ph,- cô bé tròn môi và lại cười vang.- Ru- dol-ph. Em cứ tưởng người ta chỉ gọi con voi trong vườn bách thú như thế.

-Cái gì?!

-Anh đừng giận, - cô bé lắc lắc tay áo anh,- nhưng thật là buồn cười, em nói thật đấy, buồn cười quá. Làm sao nhịn đc?

-Đúng là đồ trẻ con.- Anh mếch lòng.

-Vâng, trẻ con đấy. Còn anh người lớn.

-Em bao nhiêu tuổi?

-16

-Còn tôi 28 tuổi.

-Thì em đã nói rồi: anh người lớn, anh tên là Rudolph.

Cô bé lại bắt đầu cười, vui vẻ nhìn khắp anh một lượt.

-Thế còn em tên gì?, - anh hỏi.

-Em á? Anh ko đoán đc đâu.

-Tôi chả thèm đoán.

-Nếu anh đoán thì cũng chẳng đoán đc. Em tên là O.

-Gì cơ?

-O.

-Chẳng hiểu gì cả.

-O!

Anh trả đũa ko chậm trễ. Anh cười ha hả ko ngừng lấy một phút, cười ngả nghiêng như quả chuông. Liếc nhìn cô bé, anh càng ko nhịn cười dc.

-O, - anh phát âm từ trong cuống họng, - O.

Cô bé chờ đợi, nhìn về tứ phía, rồi khi anh đã bớt cười một chút, tức giận bảo anh:

-Buồn cười lắm à? Chẳng có gì đáng cười cả. O- một cái tên thông thường xứ Lat-vi, em là người Lát-vi.

-Xin lỗi,- anh cười và hơi nghiêng về phía cô.- Nhưng mà anh buồn cười quá. Hòa nhé!

Cô bé gật đầu đồng ý.

Đầu tiên là nhà cô bé, liền sau đó là nhà anh. Dừng ở lối vào, cô hỏi:

-Số điện thoại của anh là gì?

-Em ko cần biết,- anh nói.

-Anh sợ à?

-Ko phải thế.

-Người lớn sợ tất cả mọi thứ.

-Đúng đấy,- anh đồng ý.

Cô bé thò bàn tay ra ngoài ống tay áo và đưa về phía anh. Bàn tay nhỏ nhắn giá lạnh. Anh bắt tay cô bé.

-Nào, chạy về nhà đi, O

Anh lại cười .

Cô bé dừng lại bên cánh cửa.

-Thế bây giờ anh sẽ nhận ra em trên xe điện chứ?

-Ừ, tất nhiên.

-Gặp lại trên xe điện nhé…- cô bé đưa tay ngang đầu chào.
-trên cái xe chúng ta cùng đi.- Anh thêm vào.
Sau đó vài ngày anh đi công tác lên phía bắc và chỉ trở về 2 tuần sau đó. Ở đây- trong thành phố- đã có thế cảm thấy cái thơm cay, sắc nhọn của mùa xuân đang ở phía sau lưng, khác hẳn với nét u ám, tối mờ của mùa đông. Sau lớp sương mù phương bắc, nơi này mọi thứ đều có vẻ xán lạn, âm vang hơn, kể cả những chiếc xe điện.

Về nhà vợ anh gần như ngay lập tức nói với anh:

-Ở nhà ngày nào cũng có một cô bé gọi điện cho anh.

-Ai thế nhỉ?- anh hờ hững hỏi một cách mệt mỏi.

-Em ko rõ. Em tưởng là anh biết.

-Anh cũng ko biết.

-Cô ta làm em phát ngấy lên rồi.

-Thú vị thật.- Anh mỉm cười một cách miễn cưỡng.

Khi anh đang tắm thì chuông điện thoại lại reo lên. Qua cửa anh nghe thấy tiếng vợ trả lời: đã về rồi, đang tắm, xin gọi lại sau… Khi anh sửa soạn đi nằm thì chuông điên thoại lại reo lên.

-Vâng,- anh nói.

-Ruđích(1), chào anh, anh đã về rồi!- một giọng vui mừng reo lên trong ống nghe.

-Xin chào,- anh thận trọng hỏi lại,- ai đấy?

-Anh ko nhận ra ư? Ê, Ruđích… Là em đây, O.

-O, - ngay lúc đó anh nhớ ra và bất giác cười. – Chào em, O. Có vẻ như em tìm đc cho anh một cái tên hay ho đấy.

-Vâng, anh thích ko?

-Mọi người cũng gọi anh thế khi anh còn bằng tuổi em bây giờ.

-Đừng có ra vẻ ta đây nhé.

-Ko, em thật là…

Họ im lặng, và anh ko chịu đc, bèn lên tiếng trước:

-Có chuyện gì ko, O?

-Ruđích, cô ta là ai đấy? Vợ anh à?

-Ừ

-Thế tại sao anh ko nói cho em biết là anh đã có vợ?

-Xin lỗi em,- anh đùa đùa,- anh ko biết rằng nó rất quan trọng.

-Tất nhiên là quan trọng rồi . Anh thế nào, có yêu cô ấy ko?

-Có,- anh trả lời.- O, nghe này, đừng có gọi cho anh nữa nhé.

-S-ợợợ rồi kìa,- cô bé kéo dài giọng.- Ruđích, anh đừng có nghĩ gì cả. Anh, tất nhiên, cứ việc sống với cô ấy, em chẳng phản đối. Nhưng cũng ko thể nói cái kiểu: đừng gọi nữa. Rất có thể em gọi vì công việc thì sao?

-Công việc gì chứ?- anh mỉm cười và hỏi.

-Việc gì đấy. Uhm, uhm… ví dụ như ko thể đổ nc từ cái bình nọ sang cái bình kia chẳng hạn. Khi đó có thể gọi cho anh, đúng ko?

-Chẳng biết nữa.

-Tất nhiên là có thể rồi. Anh đừng có sợ cô ta, bọn mình có 2 người, còn cô ấy chỉ có một mình.

-Ai cơ?- anh ko hiểu.

-Vợ anh chứ ai.

-Chào nhé, O.

-Anh mệt à?

-Ừ.

-Được thôi. Ngoắc tay em và nằm ngủ nhé.

-Ừ, ngoắc tay.

-Đừng có nói chuyện với cô ấy đấy.

-Được rồi.- Anh mỉm cười.- Anh ko nói.

Anh mỉm cười lần nữa rồi quay vào với vợ.

-O đấy,- anh nói.- Cô bé tên là O, thú vị phải ko?

-Vâng,- vợ anh ậm ừ.

-Cô bé ko tài nào giải đc bài toán với 2 bình nc. Nó học lớp 7 hay lớp 8 gì đó, anh cũng ko nhớ nữa.

-Anh đã giúp nó giải à?

-Ko,- anh trả lời. – Anh quên hết rồi, mà mấy cái bình nc thì rắc rối thật.


Điện thoại lại reo từ lúc tờ mờ sáng. Thậm chí chưa có chút ánh sáng nào hiển hiện, cả thành phố vẫn đang chìm trong giấc ngủ trước rạng đông. Nhỏm dậy, Rudolph nhìn sang tòa nhà đối diện, chưa có cửa sổ nào sáng điện, chỉ có dãy đèn ngay lối vào là phát sáng. Chuông đổ dồn dập. Vừa tới bên điện thoại, Rudolph vừa liếc nhìn đồng hồ: mới có 5 rưỡi.

-Tôi nghe,- anh bực tức nói qua điện thoại.

-Ruđích, Ruđích…

Anh nổi cáu:

-O, quỷ mới biết đc thế này nghĩa là gì…

-Ruđích,- cô ngắt lời,- hượm đã, đừng giận, anh vẫn còn chưa biết chuyện gì xảy ra kia mà.

-Có chuyện gì vậy?- anh dịu giọng và hỏi.

-Ruđích, anh ko còn là Ruđích nữa, anh là Rudolpho,- cô trịnh trọng thông báo.- Rudolpho! Hay thật, phải ko? Em vừa mới nghĩ ra đấy. Rudolph va O- ghép lại là Rudolpho, giống như người Ý ấy. Nào, anh nhắc lại đi.

-Rudolpho,- giọng anh pha chút thất vọng và tức giận.

-Đúng rồi. Từ giờ em với anh có tên chung. Bọn mình sẽ ko xa nhau nữa nhé, giống như Romeo và Juliet ấy. Anh là Rudolpho, em cũng là Rudolpho.

-Nghe này,- anh nói.- Lần sau em có thể gọi cho anh vào lúc thích hợp hơn đc ko?

-Tại sao anh lại ko hiểu rằng em ko đợi đc nhỉ. Đấy. Bây giờ cũng tới lúc anh sắp sửa dậy rồi. Rudolpho, nhớ nhé, vào lúc 7 rưỡi em đợi anh ở bến xe điện.

-Hôm nay anh ko đi xe điện.

-Tại sao?

-Anh có ngày nghỉ bù.

-Thế là thế nào?

-Nghỉ bù- là ngày nghỉ thêm vào, anh ko đi làm.

-A, a,- cô kêu lên.- Thế còn em?

-Anh ko biết. Đi đến trường học, thế thôi.

-Thế vợ anh có nghỉ bù ko?

-Ko.

-Ôi, đc rồi. Chỉ có điều anh đừng quên đấy nhé, bây giờ mình tên là Rudolpho.

-Anh hạnh phúc lắm.

-Anh gác ống nghe, rủa thầm rồi đi pha trà. Đằng nào giờ cũng ko thể nằm thêm đc nữa. Ở tòa nhà đối diện đã có 3 ô cửa sáng đèn.
Đến nửa buổi bỗng có người gõ cửa. Đúng lúc anh đang lau sàn nên ra mở cửa với cái ghẻ lau ướt trên tay còn chưa biết nên vứt tạm ở đâu.

Là cô bé.

-Chào anh Rudolpho.

-Em!- anh ngạc nhiên.- Có chuyện gì vậy?

-Em cũng nghỉ bù.

Gương mặt cô bé hệt như thiên thần- ko có một chút hối hận nào cả.

-Thế đấy!- anh nói.- Có nghĩa là trốn học. Đc rồi, nếu đã đến thì vào đi. Anh đang lau nhà.

Ko cởi áo khoác, cô bé ngồi vào ghế bành gần cửa sổ rồi nhìn anh đưa giẻ lau nhà.

-Rudolpho, theo em, anh chẳng hạnh phúc gì với cuộc sống gia đình,- cô bé nói sau chưa đầy một phút.

Anh đứng thẳng người lên.

-Em lấy cái ý nghĩ đó ở đâu ra vậy?

-Dễ thấy thôi mà. Ví dụ, anh ko lau nhà một cách vui vẻ, những người hạnh phúc ko lau nhà như thế.

-Đừng có khéo tưởng tượng,- anh mỉm cười.

-Thế anh nói đi, anh có hạnh phúc ko ?

-Ko nói.

-Thấy chưa.

-Tốt hơn là em cởi áo khoác ra.

-Em sợ anh,- cô bé ngó ra ngoài cửa sổ.

-Gì cơ?

-Thì anh là con trai.

-Vậy nữa.- Anh cười nhạo.- Làm thế nào em lại đủ can đảm đến đây nhỉ?

-Tại em với anh là Rodolpho.

-Ừ, anh quên hết mấy thứ đó rồi. Giống như là trách nhiệm của anh ý nhỉ?

-Đúng rồi.

Cô bé im lặng và trong khi anh cất cái xô vào bếp thì ngồi yên. Nhưng khi anh quay lại áo choàng đã vắt trên lưng ghế, còn khuôn mặt O đăm chiêu và buồn buồn.

-Rudolpho, hôm nay em khóc,- đột nhiên cô thú nhận.

-Tại sao hả O?

-Ko phải O, Rudolpho chứ.

-Ừ, sao thế Rudolpho?

-Tại chị gái em. Chị ấy cứ làm toáng lên khi em nghỉ bù.

-Theo anh chị ấy đúng đấy.

-Ko, Rudolpho, chẳng có gì là đúng cả.- Cô nhổm dậy khỏi ghế và đứng bên cửa sổ.- Một lần có thể đc chứ, sao ko ai chịu hiểu cả. Anh có biết em hạnh phúc thế nào khi nói chuyện với anh ko?

Cô bé lại bắt đầu im lặng, anh chăm chú nhìn cô. (1). Anh nhận thấy khuôn mặt kia chỉ một năm nữa thôi sẽ thon dài ra và trở nên xinh đẹp, và anh băt đầu thấy buồn bã với ý nghĩ theo thời gian cô bé sẽ có bạn trai. Anh đến bên cô, nắm lấy vai cô, mỉm cười và nói:

-Mọi việc sẽ ổn thôi mà.

-Thật chứ, Rudolpho?

-Thật đấy.

-Em tin anh,

-Ừ.

Anh muốn vòng lại, nhưng cô gọi:

-Rudolpho!

-Ơi?

-Anh cưới vợ sớm thế để làm gì? Chỉ cần 2 năm nữa thôi em có thể lấy anh đc.

-Ko phải vội vàng,- anh nói.- Em sẽ lấy ai đó rất tốt.

-Em muốn cưới anh cơ.

-Cậu ấy sẽ tốt hơn anh nữa.

-Vâng, - cô kéo dài giọng.- Anh nghĩ là có người tốt hơn à?

-Tốt hơn cả ngàn lần ấy chứ.

-Nhưng dẫu sao cũng ko phải anh.- Cô thở ra một cách vụng về.

-Tốt hơn hết là uống trà,- anh đề nghị.

-Vâng ạ.

Anh vào bếp và đun nước.

-Rudolpho!

Cô đang đứng bên giá sách.

-Rudolpho, em với anh có tên đẹp nhất. Xem này, ngay cả các nhà văn cũng ko có tên đẹp hơn.- Nếu có thể thì chỉ có một người. Exupery. Đẹp nhỉ?

-Ừ, thế em chưa đọc ông ấy à?

-Chưa ạ.

-Lấy đọc đi. Nhưng ko đc bỏ học nữa, thỏa thuận rồi nhé?

-Đồng ý.

Cô bé mặc áo khoác.

-Thế trà?- anh chợt nhớ ra.

-Rudolpho, tốt hơn là em nên về, phải ko?- Nụ cười của cô bỗng chốc trở nên buồn bã.- Chỉ có điều anh đừng nói cho vợ anh biết là em đã ở đây nhé. Đc chứ, Rudolpho?

-Đc rồi,- anh hứa.

Khi cô bé đi rồi, anh thấy mình trở nên rầu rĩ, trong người tràn lên nỗi nhớ khó giải thích, hư hư ảo ảo. Anh thay đồ ra phố.
(1)Câu này vừa ko biết dịch, vừa ko muốn dịch
Mùa xuân ùa tới ko báo trước. Con người chỉ sau vài ngày bỗng trở nên tốt bụng hơn, ai cũng cảm thấy những ngày xuân này sẽ làm toai nguyện ước mong của mình, bởi xuân thường đem tới cho con người ta tình yêu và hạnh phúc.

Trong một ngày như thế, vào buổi chiều muộn, khi Rudolpho đang về nhà, có một người phụ nữ đứng tuổi tiến về phía anh.

-Tôi là mẹ của O,- bà bắt đầu.- Xin anh thứ lỗi, anh có phải là Rudolpho?

-Vâng,- anh mỉm cười gật đầu.

-Tôi biết anh qua con gái. Thời gian gần đây nó nói rất nhiều về anh, nhưng…

Bà ngập ngừng, và anh hiểu rằng bà đang cảm thấy khó khăn khi hỏi những gì một người mẹ cần hỏi.

-Xin bác đừng lo lắng,- anh vội nói.- Giữa tôi và O là tình bạn đẹp nhất.

-Nhưng O tính tình hơi xốc nổi. Con bé ko nghe lời chúng tôi. Nếu như anh có ảnh hưởng tới con bé… Anh hiểu cho, tôi sợ rằng, tầm tuổi đó, có những điều phải e ngại, - con bé có thể làm những điều ngu ngốc. Và tôi còn sợ vì một lẽ, con bé ko có bạn gái cùng lớp và nói chung là bạn cùng tuổi.

-Vậyko tốt chút nào.

-Tôi biết. Tôi nghĩ rằng anh có thể tác động lên con bé…

-Tôi sẽ nói với cô bé,- anh hứa.- Nhưng theo tôi, O là một cô bé ngoan( giống mình thế ) Bác lo lắng như vậy thật ko đáng.

-Tôi cũng ko biết nữa.

-Chào bác. Tôi sẽ nói chuyện với cô bé. Mọi việc sẽ ổn thôi.

Anh quyết định gọi cho O ngay lập tức, ko chần chừ thêm nữa, nhất là lúc này vợ anh lại ko có nhà.

-Rudolpho!- có thể thấy là cô bé rất vui mừng.- Anh thật tuyệt khi gọi điện lúc này, Rudolpho, em lại vừa mới khóc.

-Ko đc khóc nhiều như thế,- anh nói.
__________________
Да будь я хоть негром преклонных годов,
И то б, без унынья и лени,
Я русский бы выучил только за то,
Что им разговаривал Ленин!
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #5  
Cũ 18-02-2010, 00:45
fecmi fecmi is offline
Bánh bliny nóng - Горячие блины
 
Tham gia: Mar 2009
Đến từ: Moscow
Bài viết: 28
Cảm ơn: 20
Được cảm ơn 32 lần trong 12 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng ICQ tới fecmi Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới fecmi
Default

-Tất cả chỉ tại “Hoàng tử nhỏ”. Em thương cậu ấy lắm. Thế có thật là cậu ấy cũng ở trên Trái Đất ko?

-Theo anh thì có.

-Em cũng nghĩ thế. Thế mà chúng ta đã ko biết. Thật là khủng khiếp.Và nếu như ko có Exupery thì chúng ta chẳng bao giờ biết cả. Thật ko uổng vì ông ấy có cái tên đẹp như thế, giống như tên chúng ta vậy.

-Ừ.

-Em còn nghĩ thế này nữa: thật tốt vì cậu ấy vẫn là Hoàng tử bé. Vì thật đáng sợ: nếu bỗng nhiên cậu ấy trở thành một người tầm thường. Mà đã có quá nhiều người tầm thường rồi.

-Anh ko biết.

-Nhưng mà em biết. Chính xác đấy.

-Thế em đã đọc “ Hành tinh người” chưa?

-Em đọc hết rồi, Rudolpho. Theo em, Exupery là một nhà văn rất thông thái. Thậm chí còn chẳng biết đc ông thông thái đến mức nào. Và tốt bụng nữa chứ. Anh có nhớ ko: họ chuộc cái xà lan, trả tiền cho ông, còn ông đem mua giầy cho các bạn nhỏ và chẳng chừa chút nào cho mình cả.

-Ừ,- anh nói. Thế em có nhớ Bonnafuka(?), kẻ đã cướp bóc của những người Ả Rập, còn họ chẳng những ko ghét mà còn yêu thương anh ta ko?

-Bởi vì ko có anh ta hoang mạc trở nên tẻ ngắt đối với họ, anh ta làm cho nó trở nên đầy phiêu lưu và lãng mạn.

-Em tuyệt lắm nếu như hiểu tất cả những thứ đó,- anh nói.

-Rudolpho,- cô im lặng.

-Anh nghe đây,- anh nhắc.

Cô vẫn im lặng.

-Rudolpho,- chẳng rõ cái gì đã làm anh xúc động đến vậy.- Đến đây đi, anh đang ở nhà một mình.

Đưa mắt nhìn quanh một lượt, cô bước tới bên ghế phô-tơi và ngồi xuống.

-Sao em im lặng thế?- anh hỏi.

-Thật là cô ấy ko cónhà ư?

-Vợ anh á?

-Vâng.

-Ko.

-Cô ta thật đáng ngán.

-Cái gì?

-Đáng ngán- đúng thế!

-Em moi đâu ra cái từ ấy hả?

-Từ tiếng Nga vĩ đại đấy. Chẳng có từ nào phù hợp với cô ấy hơn nó.

-O, ko đc phép nói thế.

-Ko phải O, mà là Rudolpho.

-Á, ừ.

-Cách đây ko lâu em có gọi điện và gặp cô ta. Anh có biết cô ta nói gì với em ko? Nếu như, cô ấy nói, em định đề cập tới những cái bình nc, thì tốt hơn hết là gặp giáo viên ấy. Theo em, cô ấy ghen với em về anh.

-Anh ko nghĩ thế.

-Rudolpho, có thật là em tốt hơn cô ấy ko? Em còn chưa biết nên thế nào, với em tất cả còn đang ở phía trước.

Anh mỉm cười và gật đầu.

-Thấy chưa. Theo em thì anh sắp li dị với cô ấy.

-Đừng có nói ngu ngốc thế,- anh ngắt lời.- Anh đã cho phép em hơi quá thì phải.

-Vì tình yêu, đúng ko?

-Ko, vì tình bạn.

Cô chau mày im lặng, nhưng chẳng đc bao lâu.

-Cô ấy tên là gì?

-Ai- vợ anh á?

-Vâng.

-Klava.

-Đúng là chán ngắt đi đc.

Anh tức giận:

-Dừng lại.

Cô ngẩng lên, nhắm mắt trong giây lát và đột nhiên nói:

-Rudolpho, em ko bình thường, tha lỗi cho em, em ko muốn…

-Đừng có khóc đấy,- anh nói trc.

-Ko đâu ạ.

-Cô đi vòng vòng và trở về bên cửa sổ.

-Rudolpho,- cô nói,- giao kèo thế này nhé: hôm nay em ko tới nhà anh và ko nói gì hết, đc ko?

-Ừ.

-Coi như đó là em nói “Tạm biệt” qua điện thoại.

-Được rồi.

Cô đi khỏi.

Sau 5 phút chuông điện thoại reo lên.

-Tạm biệt Rodolpho.

-Tạm biệt.

Anh chờ đợi, nhưng cô đã đặt ống nghe xuống.
Cô ko gọi tới nữa, anh cũng đã lâu ko gặp cô, bởi anh lại đi công tác và về vào tháng năm, khi mùa hè cuối cùng cũng treo mùa xuân lơ lửng trên những tia nắng mặt trời. Vào thời gian này anh có rất nhiều việc, mỗi khi nhớ tới cô, anh cứ lần lữa mãi: mai sẽ nói, ngày kia, và cuối cùng vẫn chưa nói.

Họ gặp lại rất tình cờ- vẫn trên xe điện. Anh nhìn thấy, vội vã lách về phía cô, chỉ sợ rằng cô sẽ xuống,- vì cô có thể xuống ở bến khác, và anh, có lẽ, sẽ ko quyết định nhảy xuống theo cô. Nhưng cô đứng lại, và anh thấy mình vui vì điều đó hơn là vì chính cuộc gặp gỡ này.

-Chào em, O,- anh chạm tay vào vai cô, khẽ nói.

Cô giật mình quay lại, nhìn anh, từ từ gật đầu vui vẻ.

-Ko phải O, mà là Rudolpho,- giống như trc kia, cô chữa lại.- Em với anh vẫn là bạn, đg ko?

-Tất nhiên rồi, Rudolpho.

-Anh mới đi công tác à?

-Ừ.

-Em có gọi điện một lần nhưng anh ko có nhà.

-Anh đã về cả tuần lễ rồi.

Trong xe điện rất đông người, họ liên tục xô đẩy nhau. Hai người đứng rất gần nhau, đầu cô chạm vào cằm anh, còn mỗi khi cô ngẩng đầu lên và anh cúi xuống lắng nghe, họ lại càng gần nhau thêm…

-Rudolpho, anh có muốn em nói với anh cái này ko?- cô hỏi.

-Tất nhiên, em nói đi.

Cô lại ngẩng mặt lên, rất gần với khuôn mặt anh, thành thử anh nheo mắt lại.

-Em luôn luôn buồn khi vắng anh, Rudolpho.

-Ngốc nghếch quá, - anh nói.

-Em biết rồi.- Cô thở hắt ra.- Nhưng em ko nhớ bọn con trai, 100 năm nữa em cũng ko cần bọn chúng.

-Xe điện dừng lại, họ đi xuống.

-Anh sẽ về với Klava à?- cô hỏi.

-Ko, đi dạo đi.

Họ đi về phía dòng sông, ở đó có bãi đất trống, và đi ko theo đường nào hết, nhảy cóc qua những mô đất và đống rác, anh nắm tay cô, giúp cô nhảy qua chúng.

Cô im lặng. Ko giống cô chút nào, nhưng cô cứ im lặng, và anh cảm thấy dường như trong lòng cô, cũng giống như anh đang nổi lên những cơn sóng ồn ào, mạnh mẽ, bất kham.

Họ đến bên bờ dốc, tay trong tay, cùng nhìn dòng sông, ra phía xa hơn cả dòng sông, rồi lại nhìn vào dòng sông.

-Rudolpho,- ko dằn lòng đc, cô nói.- Chưa ai hôn em bao giờ cả.

Anh cúi xuống và hôn vào má cô.

-Vào môi cơ,- cô khẩn khoản.

-Người ta chỉ hôn môi những người thân yêu nhất thôi,- anh tự dằn vặt.

-Thế còn em?

Cô rùng mình, và anh sợ. Khoảnh khắc tiếp theo anh đột nhiên hiểu ra- ko phải cảm nhận, mà là hiểu,- rằng cô vừa đánh anh, giáng một cái tát thực sự, và bỏ chạy, lại về phía ấy, qua bãi đất trống, qua những mô đất, qua nỗi xúc động và cả sự đợi chờ.

Còn anh đứng lại và nhìn cô bỏ chạy, thậm chí chẳng giữ cô lại, chẳng chạy đuổi theo cô. Anh còn đứng đó rất lâu- cảm thấy trống rỗng và căm ghét bản thân mình.

Chuyện đó xảy ra ngày thứ 7, vào sáng sớm ngày chủ nhật mẹ cô gọi điện cho anh.

-Rudolpho, xin anh thứ lỗi, có lẽ tôi đã đánh thức anh dậy…

Giọng bà lạc đi, run run.

-Tôi nghe đây,- anh nói.

-Rudolpho, đêm qua O ko ngủ ở nhà.

Anh phải trả lời gì đó, nhưng anh im lặng.

-Chúng tôi đang tuyệt vọng, chúng tôi ko biết phải làm gì nữa, phải bắt đầu từ đâu…

-Đầu tiên xin hãy bình tĩnh đã,- cuối cùng anh cũng nói.- Có thể cô ấy đã ngủ ở nhà bạn gái.

-Tôi ko biết.

-Trc hết, có thể như vậy. Nếu sau khoảng 2 tiếng nữa cô ấy ko về, chúng ta sẽ đi tìm. Chỉ xin bác bình tĩnh đã, sau 2 tiếng nữa tôi sẽ gọi điện lại.

Anh buông máy, suy nghĩ và tự nhủ: mình cũng phải bình tĩnh nữa, có thể cô ấy ở nhà bạn gái. Nhưng anh ko tài nào bình tâm đc, ngược lại, anh còn thấy mình đang run lên vì xúc động. Để dằn lòng lại, anh vào nhà kho, lục tìm trong đống sách vở cũ. Cuốn bài tập đại số biến đi đâu đó, và khi tìm nó anh thấy mình nhẹ bớt.

Điện thoại trốn trong im lặng. Rudolpho đóng cửa bếp và bắt đầu lật giở cuốn sách. Đây rồi: nếu sau hai giờ nc từ bình thứ nhất chảy vào bình thứ hai…

Điện thoại reo.

-Nó đã trở về.- Ko nén đc, mẹ cô bé khóc.

Anh đứng lặng và nghe.

-Rudolpho, xin hãy đến nhà chúng tôi.

Bà lại khóc rồi sau đó thêm vào:

-Có chuyện gì đó xảy ra với nó.

Không xin phép, anh cởi áo khoác, mẹ cô bé chỉ tay vào cánh cửa phòng cô.

O ngồi trên giường, quỳ chân, hơi lắc lư, nhìn thẳng ra cửa sổ trc mặt.

-Rudolpho!- anh gọi.

Cô quay lại về phía anh, ko nói gì cả.

-Rudolpho!

-Im đi,- cô nhăn lại một cách ghê tởm.- Rudolpho nào chứ, anh là Rudolph tầm thường nhất. Rudolph tầm thường nhất, anh hiểu ko?

Cú đánh mạnh tới mức nỗi đau ngập tràn khắp cơ thể anh, nhưng anh bắt mình ngăn nó lại. Anh lại gần và tì vào bậu cửa sổ.

Cô lại đung đưa người, vẫn nhìn về phía trước, xuyên qua anh, những cái lò xo của giường khẽ kêu ken két.

-Đúng vậy,- đồng ý với cô, anh nói.- Nhưng nói xem tối qua em đã ở đâu?

-Biến tới chỗ quỷ sứ đi!- ko ngoảnh mặt đi, cô mệt mỏi trả lời.

Anh gật đầu. Sau đó lấy áo khoác từ móc treo, ko trả lời câu hỏi câm lặng của người mẹ, anh xuống lầu và đi tới chỗ quỷ sứ. Chủ nhật mới chỉ vừa bắt đầu, người đi lại trên phố còn thưa thớt, chẳng ai để ngăn anh lại. Anh đi qua bãi đất trống, đến bên bờ và đột nhiên nghĩ ngợi: đi đâu tiếp đây?
_HẾT_
__________________
Да будь я хоть негром преклонных годов,
И то б, без унынья и лени,
Я русский бы выучил только за то,
Что им разговаривал Ленин!
Trả lời kèm theo trích dẫn
Trả lời

Bookmarks


Quyền sử dụng ở diễn đàn
Bạnkhông có quyền mở chủ đề mới.
Bạn không có quyền trả lời trong chủ đề này.
Bạn không có quyền gửi file đính kèm.
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết.

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 22:48.


Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.