Trở về   Nước Nga trong tôi > Dành cho các bạn > Các chủ đề khác > Tình yêu, tình bạn và cuộc sống

Diễn đàn NuocNga.net
Nội quy diễn đàn
Trang chủ tin tức
Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #1  
Cũ 20-02-2008, 08:03
anonymous's Avatar
anonymous anonymous is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Feb 2008
Bài viết: 61
Cảm ơn: 32
Được cảm ơn 107 lần trong 44 bài đăng
Default Cà phê chiều thứ bảy

Cà phê chiều thứ bảy là chuyên mục được dịch từ "Chicken soup for the soul" - ( tập hợp những bài nói chuyện của hai bạn người Anh) của báo Hoa Học Trò những năm 199X. Đó là những câu chuyện nhỏ mang tính ngụ ngôn có tác dụng định hướng và nâng đỡ tâm hồn. Được biết ở diễn đàn này có một số thành viên có con cái đến tuổi teen, tôi xin type một số bài còn được lưu giữ(không phải tôi dịch đâu à nha). Sau này công ty Trí Việt - Fist New có dịch nhiều từ nguồn này bán chạy nhưng tôi không thấy hay bằng những bài báo một thời của Hoa Học Trò, hay cũng bởi những gì đầu tiên thì luôn được ghi nhớ?
Để mở đầu xin type hai bài viết không phải "Chicken.." nhưng cũng từ báo HHT. Bài đầu tiên "Lời khuyên của người cha" tôi đã nhìn thấy trong toppic Cuộc sống của các bạn những ngày đầu, cũng xin được tập hợp vào đây.

Lời khuyên của người cha - Giăc xơn Brao
Mỗi ngày con hãy nhớ lời khen tặng vài ba người.

Mỗi năm ít nhất một lần con hãy chờ xem mặt trời mọc.

Nhìn thẳng vào mắt mọi người.

Nói lời “cảm ơn” càng nhiều càng tốt.

Hãy sống dưới mức con kiếm được.

Đối xử với mọi người như con muốn được họ đối xử như thế.

Kết thêm những người bạn mới nhưng trân trọng những người bạn cũ.

Hãy giữ kĩ những điều bí mật.

Dám chịu nhận những lầm lẫn của mình.

Con hãy can đảm. Nếu tự con không được can đảm lắm thì cũng phải tỏ ra can đảm. Người ta không phân biệt một người can đảm với một người tỏ ra can đảm.

Con phải dành thì giờ và tiền bạc làm việc thiện trong cộng đồng của con.

Đừng bao giờ lường gạt một ai

Học cách lắng nghe. Cơ hội nhiều khi đến gõ cửa nhà con rất khẽ.

Đừng bao giờ làm cho ai mất hi vọng, nhiều người chỉ sống nhờ hi vọng đấy con ạ.

Con đừng cầu mong của cải, mà phải cầu mong sự khôn ngoan, hiểu biết và lòng can đảm.

Đừng bao giờ hành động khi con đang giận dữ.

Con phải giữ tư thế đàng hoàng. Muốn đến một nơi nào đó phải có mục đích và tự tin rồi hãy đến.
Đừng bao giờ ngồi lê đôi mách.

Cẩn thận với những kẻ nào mà họ không còn gì để mất.

Khi gặp một nhiệm vụ khó khăn, con hãy hành động như không thể nào thất bại.

Đừng giao du quá rộng. Phải học cách trả lời “ không” một cách dứt khoát và lễ phép.

Đừng bao giờ mong đợi cuộc đời đối xử sòng phẳng với con.

Đừng đánh giá thấp sức mạnh của sự tha thứ.

Con hãy mạnh dạn trong cuộc sống.

Khi nhìn những quãng đời đã qua, hãy tiếc những gì chưa làm được chứ đừng tiếc những điều đã làm xong.

Đừng quan tâm đến bè nhóm. Những ý tưởng mới mẻ, cao thượng và có tác động đến cuộc sống luôn luôn là những ý tưởng của các cá nhân biết làm việc.

Những nhạc sĩ trình diễn bên đường thường có những điều đáng trân trọng. Con hãy dừng lại, lắng nghe và nhớ tặng gì đó cho họ.

Khi gặp vấn đề trầm trọng về sức khỏe, con hãy nhớ nhờ ít nhất ba vị thầy thuốc khác nhau xem xét.

Hãy chiến đấu chống lại thói vô trật tự.

Đừng tập thói trì hoãn công việc.

Làm ngay những việc cần phải làm vào đúng lúc cần phải làm.

Không ai chờ đến lúc hấp hối để nói “ giá như tôi còn thêm được thời gian…”.

Đừng sợ phải nói “ tôi không biết”.

Đừng sợ phải nói ” xin lỗi, rất tiếc “.

Hãy ghi sẵn những điều gì con muốn được trải qua trong cuộc đời .

Luôn luôn mang theo trong túi áo bảng ghi những điều đó, và thường xuyên tìm cơ hội có thể được để thực hiện.(HHT - 1993)

Những điều mẹ ước cho con - Lee Pits.
Mẹ mong con biết thế nào là mặc lại quần áo cũ của anh chị, là ăn lại thức ăn thừa của ngày hôm qua, là đói, là mệt, là đổ mồ hôi..Mẹ thật sự mong như thế.

Mẹ mong con biết thế nào là thất bại để học lấy sự khiêm tốn. Biết thế nào là thành công để học lấy sự tự tin. Và cư xử trung thực ngay cả trong những chuyện chỉ mình con biết.

Mẹ mong con biết lau dọn nhà cửa và biết rửa xe, và mẹ mong đừng ai tặng con một món quà đắt tiền khi con mới 17 tuổi.

Mẹ mong con một lần nhìn thấy một chú bê con ra đời, và biết chăm sóc con chó già ốm yếu xấu xí và thường nằm bẹp góc nhà.

Mẹ mong con đánh nhau đến sưng mắt để bảo vệ một điều mà con vẫn hằng tin.

Mẹ mong con chia sẻ phòng của con với em con. Cũng được nếu con kẻ một vạch phấn để ngăn đôi căn phòng nhưng nếu em con muốn chui vào chăn ngủ cùng con vì nó sợ lúc nửa đêm thì mẹ mong là con hãy ôm lấy em.

Nếu con muốn một cây súng cao su, mẹ mong bố con dậy con tự làm lấy một cái thay vì cho tiền con để mua nó. Mẹ mong con biết đào hố trồng cây và đọc sách. Và khi con biết sử dụng computer, con vẫn biết làm tính nhẩm.

Mẹ mong con bị bạn bè chê cười khi con xô đẩy, trêu chọc một bạn gái. Và khi con chạy về mách bố con bố sẽ yêu cầu con đi xin lỗi bạn.

Mẹ mong gì con bị trầy da khi leo núi, bỏng tay khi nấu bếp và dính lưỡi khi dại dột liếm đá. Những bài học nho nhỏ ấy sẽ dạy con rất nhiều điều về sự cẩn trọng và giữ an toàn cho bản thân con, vì con và những người yêu thương con.

Mẹ ước gì con thấy khó chịu khi ai đó phì khói thuốc lá vào mặt con. Mẹ chẳng ngại nếu con thử một chén rượu nhưng mẹ mong con không thích. Và nếu như một người bạn rủ con thử một loại ma túy thì mẹ mong con đủ thông minh để nhận ra rằng người đó không phải là bạn con.

Mẹ thực sự mong con dành thời gian đi câu cá với ông.

Đó là những điều mẹ mong con nhận được mỗi ngày, những giờ phút khó khăn, thất vọng, làm việc chăm chỉ và hạnh phúc.

Lee Pits.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn anonymous cho bài viết trên:
chaika (21-02-2008), sad angel (10-12-2010)
  #2  
Cũ 20-02-2008, 08:12
anonymous's Avatar
anonymous anonymous is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Feb 2008
Bài viết: 61
Cảm ơn: 32
Được cảm ơn 107 lần trong 44 bài đăng
Default

R: Rice (Gạo)

Nhiều thế kỷ trước in a remote village ( tại một làng xa xôi hẻo lánh) ở Ấn độ có nhiều rumour (lời đồn đại) rằng hoàng tử của đất nước sẽ đến thăm làng. Những người luôn được coi là "the rabble" (dân đen, tầng lớp thấp) trong làng đều vui mừng vì họ đã tưởng chừng như ngôi làng bị lãng quên rồi. Dân đen make a racket ( làm huyên náo) hàng ngày kể từ khi họ nghe tin đó.

Nhưng không có ai vui mừng và 'kích động" bằng một người ăn xin trong làng. Vì không biết ngày hoàng tử đến nên ngày nào ông ta cũng sit by the road (ngồi bên vệ đường) hy vọng hoàng tử đến sẽ cho ông ta nhiều tiền, ít nhất để buy the rice( mua gạo) đủ ăn.

Thực ra người ăn xin có hai cái bơ sắt, một cái để đựng tiền xin được và một cái để đựng his few grains (ít gạo của ông ta)

Hàng ngày, người ăn xin vẫn dress in rags (ăn mặc rách rưới, tả tơi) với 2 cái ống bơ ngồi đó. Và cuối cùng, không uổng công mong đợi, hoàng tử đã đến và đi vào làng.

Khi thấy hoàng tử đi qua người ăn xin vội chìa tay ra và kêu lên:

- Xin bố thí cho kẻ hèn này!

- Give me your cup of rice! ( Hãy cho tôi bơ gạo của ông) - Đó là những từ duy nhất hoàng tử nói.

Người ăn xin không thể tin được vào tai mình để có phản ứng lại. There is no reason ( không có 1 lý do nào) để 1 người giàu có nhất đất nước lại đi xin bơ gạo của một người ăn xin. Người ăn xin about to refuse ( định từ chối) nhưng rồi sau khi reconsider ( suy nghĩ lại) ông đổ bớt gạo ra khỏi bơ, chỉ đưa cho hoàng tử nửa bơ gạo.

Hoàng tử lấy gạo rồi reach into his bag ( cho tay vào túi mình) và lấy ra một nắm vàng, bỏ vào đúng nửa bơ, bằng với số gạo mà hoàng tử nhận được rồi đưa lại cho người ăn xin.

Hoàng tử không bao giờ quay lại, còn người ăn xin thì suốt cuộc đời cứ băn khoăn tự hỏi: điều gì sẽ xảy ra nếu ông ta đưa cho hoàng tử cả bơ gạo?

Chúng ta không biết chúng ta sẽ nhận được gì khi chúng ta cho đi, nhưng hãy tin rằng cuộc sống là công bằng và đừng chỉ giữ chặt nửa bơ gạo mà bỏ lỡ cả nắm vàng cuộc sống trả lại cho bạn.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn anonymous cho bài viết trên:
dinhtuhuong (04-10-2008), sad angel (10-12-2010)
  #3  
Cũ 20-02-2008, 08:14
anonymous's Avatar
anonymous anonymous is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Feb 2008
Bài viết: 61
Cảm ơn: 32
Được cảm ơn 107 lần trong 44 bài đăng
Default

Trường học cuối tuần
Nguồn: Chicken soup for the soul

Một cô bé đứng khóc nức nở gần một lớp học nhỏ vì cô bị đẩy bật ra khi có quá đông người chen chúc.

- Cháu không thể vào trường học chủ nhật được - Cô bé vừa khóc vừa kể với vị mục sư đi ngang qua.

Nhìn thấy vẻ ngoài giản dị, thậm chí đến xoàng xĩnh của cô bé, vị mục sư đoán ra được nguyên nhân.

Ông nắm lấy tay cô, dẫn vào trong nhà thờ và tìm một chỗ cho cô bé ngồi. Cô bé đã cảm động đến mức đêm hôm đó cô thức suốt để nghĩ về những đứa trẻ nghèo thậm chí không có chỗ ngồi trong Trường học Chủ Nhật.

Khoảng 2 năm sau, cũng cô bé ấy đang nằm hấp hối trên giường bệnh trong một căn nhà nghèo nàn. Bố mẹ cô mời vị mục sư, người đã trở thành bạn thân của con gái họ, đến để làm những nghi thức cuối cùng khi cô bé qua đời. Khi vị mục sư bế cô bé lên một cái ví rơi ra. Đó là một cái ví đã sờn rách, trong đó có 57 xu và 1 tờ giấy nhỏ với nét chữ trẻ con "Đây là tiền để sửa trường cho lớn hơn, để nhiều trẻ em có thể đến trường học Chủ Nhật"

Trong vòng 2 năm, cô bé đã tiết kiệm được số tiền tình cảm này. Khi vị mục sư đọc mảnh giấy, ông đã khóc, và ông biết là mình nên làm gì.

Luôn mang theo người mảnh giấy và chiếc ví cũ, vị mục sư nhiều lần kể cho những con chiên đến nhà thờ câu chuyện về tình cảm và sự hy sinh của cô bé nhỏ tuổi. Ông đã đề nghị các con chiên quyên góp tiền xây trường lớn hơn. Nhưng câu chuyện vẫn chưa dừng ở đây.

Một tờ báo biết chuyện và đăng nó lên báo. Một nhà kinh doanh bất động sản đọc được và bán cho nhà thờ một lô đất trị giá hàng ngàn đô la. Nhưng ông chỉ lấy số tiền là 57 xu.

Không chỉ thế, tiền quyên góp được gửi đến từ khắp các nơi. Trong 5 năm số tiền vì cô bé đã tăng lên đến 250.000 USD - một số tiền khổng lồ vào thời điểm đó ( khoảng những năm 1900). Tình yêu không vị kỷ của cô bé dành cho mọi người đang được đền đáp.

Khi bạn đến thành phố Philadenphia, nước Mỹ, hãy đến thăm nhà thờ Temple Baptist, với 3300 chỗ ngồi, và trường Đại học Temple, nơi hàng trăm sinh viên đang học. Nhớ tham quan cả bệnh viện Người làm phúc (Good Samaritan) và ở khu nhà làm "Trường học Chủ Nhật" - nơi có rất nhiều người đến học mỗi cuối tuần, và đủ rộng để không một đứa trẻ nào trong vùng bị đẩy ra ngoài mỗi khi muốn vào học.

Trong một căn phòng khác của Trường học Chủ Nhật, bạn có thể nhìn thấy bức ảnh khuôn mặt đáng yêu của cô bé nhỏ tuổi - cô bé mà 57 xu của cô đã làm nên một lịch sử đáng nhớ. Cạnh đó là chân dung của vị mục sư tốt bụng : Tiến sĩ Russed H. Conwell, tác giả cuốn sách "Những cánh đồng kim cương"
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn anonymous cho bài viết trên:
chaika (21-02-2008), sad angel (10-12-2010)
  #4  
Cũ 20-02-2008, 08:16
anonymous's Avatar
anonymous anonymous is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Feb 2008
Bài viết: 61
Cảm ơn: 32
Được cảm ơn 107 lần trong 44 bài đăng
Default

Honesty - Sự trung thực Nguồn : HHT 199X

Một buổi sáng đẹp trời, một người đàn ông trông honorable (đáng kính) đi vào cửa hàng bán thức ăn nhanh hỏi mua một con gà nướng. Ông ta đi cùng một phụ nữ xinh đẹp và hapily say (vui vẻ nói rằng) ông ta mua con gà cho buổi dã ngoại. Nhìn hai người rất thân mật, nên người chủ tiệm ăn cũng nghĩ ông ta là that woman'hubly (chồng của phụ nữ đó).

However (tuy nhiên) khi đến nơi dã ngoại và mở giỏ đựng thức ăn ra người đàn ông vô cùng ngạc nhiên. Trong giỏ không phải một con gà nướng, mà lại có aholdall (một cái túi đựng đồ lặt vặt). Trong cái túi đó là 9000 đô la. Không suy nghĩ đến giây thứ hai, người đàn ông huddle (vội vàng, tất tưởi) lái xe quay lại tiệm ăn, trả lại túi tiền và đòi con gà của mình.

Ông chủ tiệm ăn, in awe of the man'honesty (kinh ngạc trước sự trung thực của người đàn ông) đã hỏi tên ông ta và đề nghị gọi phóng viên đến để viết bài về ông ta đăng báo làm gương. Ông chủ tiệm ăn nói rằng người đàn ông kia sẽ trở thành alocal hero (một người hùng trong vùng), một tấm gương về sự trung thực và đạo đức mà mọi người cần học tập.

The hungry man (người đàn ông đói bụng) nhún vai thờ ơ: "Có người đang đợi tôi. Trả cho tôi con gà là xong"

Ông chủ tiệm ăn lại một lần nữa ngạc nhiên over the man's humility (trước sự khiêm tốn của người đàn ông). Ông chủ hỏi:

- Ông quả là một người vô cùng trung thực trong thế giới phức tạp này. Ông cần phải được đăng tên lên báo để cho mọi người thấy rằng vẫn có những người trung thực sẵn sàng bảo vệ lẽ phải. Hãy cho tôi biết tên của ông và quý bà đi cùng với ông. Đó có phải là vợ ông không ạ?

- Không, vấn đề là ở đấy - người đàn ông kia lập tức quát lên - Vợ tôi đang ở nhà. Người mà tôi đi cùng là bạn gái tôi. Cho nên tôi cần phải nhanh lên thôi. Đưa trả con gà đây!

Thật dễ dàng nhìn thấy điểm tốt ở một người bạn chưa quen biết nhiều. Nhiều người trong số chúng ta cũng làm việc tốt here and there (ở nơi này nơi khác); nói những lời dịu dàng, thái độ thân thiện..và người khác có thể nghĩ chúng ta là một con người khác với con người thật của chúng ta. Nhưng bản thân chúng ta mới nhìn được trái tim của chính mình. Những gì người khác nghĩ về bạn không bao giờ quan trọng bằng những gì bên trong bạn. Cũng như nhìn nhận về con người thật của một người không bao giờ dễ dàng.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
sad angel (10-12-2010)
  #5  
Cũ 20-02-2008, 08:18
anonymous's Avatar
anonymous anonymous is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Feb 2008
Bài viết: 61
Cảm ơn: 32
Được cảm ơn 107 lần trong 44 bài đăng
Default

Shoulder - Đôi vai
Mẹ từng hỏi tôi bộ phận quan trọng nhất của cơ thể là bộ phận nào? Tôi đoán nhiều lần lắm. Khi tôi còn nhỏ, tôi nghĩ âm thanh rất quan trọng đối với chúng ta nên tôi bảo " Đó là đôi tai"

Mẹ đáp " Không, rất nhiều người bị điếc mà vẫn làm được nhiều việc. Nhưng con cứ suy nghĩ tiếp đi"

Một vài năm trôi qua, mẹ lại hỏi tôi lần nữa. Kể từ lúc tôi đoán lần đầu, tôi đã nghĩ ra và định ra câu trả lời nữa rồi. Nên lần này tôi bảo mẹ: "Việc nhìn ngắm rất quan trọng đối với tất cả mọi người nên con nghĩ đó là đôi mắt"

Mẹ bảo " Con thông minh lắm! Nhưng vẫn chưa đúng đâu vì có nhiều người bị mù mà vẫn làm được nhiều việc đấy thôi"

Bị thử thách một lần nữa tôi tiếp tục suy nghĩ. Mẹ đã hỏi thêm vài lần nhưng bao giờ câu trả lời của mẹ cũng là " Vẫn chưa đúng đâu, nhưng con ngày càng khôn lớn đấy con trai ạ"

Rồi năm ngoái, ông tôi mất. Mọi người đều khóc, kể cả bố tôi. Tôi nhớ rất rõ vì đó là the second time I saw him ( lần thứ 2 tôi nhìn thấy bố khóc)

Khi đến lượt tôi vào chào ông lần cuối, mẹ lại nhìn tôi và hỏi " Con đã biết bộ phận nào của cơ thể là quan trọng nhất chưa?" Tôi rất bất ngờ khi mẹ hỏi tôi vào lúc này. Tôi chỉ nghĩ đó là một trò chơi của mẹ và tôi.

Mẹ nhận thấy sự lúng túng của tôi và bảo " Câu hỏi này rất quan trọng. Nó cho thấy rằng con đã thực sự sống tốt trong cuộc đời này chưa. Mỗi câu trả lời của con trong quá khứ, mẹ đều nói là chưa đúng và cho con thấy 1 ví dụ tại sao chưa đúng. Nhưng hôm nay con cần phải biết"

Mẹ nhìn tôi. Tôi thấy là mẹ đang khóc. Rồi mẹ nói ( Bộ phận quan trọng nhất của cơ thể chính là đôi vai)

Tôi ngơ ngẩn hỏi " Vì nó đỡ cái đầu của chúng ta phải không mẹ?" Mẹ trả lời "Không! mà bởi vì nó là chỗ mà một người bạn hoặc một người thân của chúng ta có thể dựa đầu vào khi họ khóc. Mỗi người đều cần một đôi vai để đôi khi dựa vào mà khóc trong cuộc đời. Mẹ mong con có đủ sự thương yêu bạn bè và người thân để con luôn có một đôi vai để con dựa vào mà khóc khi con cần.

Thế là tôi biết được, bộ phận quan trọng nhất của cơ thể không phải là bộ phận ích kỷ. Nó phải đồng cảm, thông cảm với nỗi đau của người khác.

Mọi người sẽ quên những gì bạn nói. Mọi người sẽ quên những gì bạn làm. Nhưng mọi người không bao giờ quên bạn làm cho họ cảm thấy thế nào.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn anonymous cho bài viết trên:
dinhtuhuong (21-02-2008), sad angel (10-12-2010)
  #6  
Cũ 20-02-2008, 08:19
anonymous's Avatar
anonymous anonymous is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Feb 2008
Bài viết: 61
Cảm ơn: 32
Được cảm ơn 107 lần trong 44 bài đăng
Default

Love

Nguồn: HHT - 199X

Có người nói chỉ trong những vở Opera, người ta mới có thể die of love. Tôi đã thấy có người chết vì không có TY, nhưng tôi chưa bao giờ biết có ai yêu ai đến chết được.
Có một người phụ nữ siêng năng quyết định xin ông chủ tăng lương cho mình vì gia đình khó khăn. Cả ngày hôm đó, cô bồn chồn và lo lắng. Late in the affternoon, lấy hết can đảm - cô nói chuyện với ông chủ. Và thật đáng mừng, người chủ đồng ý.
Vui không kể xiết, người phụ nữ trở về nhà, thấy bàn ăn được trang trí rất thơ mộng, với những chiếc đĩa đẹp nhất và những món ngon nhất, những ngọn nến đã được thắp sáng. Chồng cô đã về sớm và chuẩn bị bữa tối chờ cô. Cô băn khoăn không biết ai đã kịp cho anh biết tin vui, rằng đề nghị tăng luơng của cô đã được chấp nhận?
Cô chạy vào bếp, thấy anh chồng đang lúi húi. Khi anh đón cô với khuôn mặt tươi cừoi cô vội nói cho anh biết tin vui.
Họ cùng ngồi xuống ăn tối và cô nhìn thấy một tờ giấy note bên cạnh đĩa của mình" Chúc mừng em, anh biết em sẽ đựợc những gì em xứng đáng. Anh muốn nói rằng anh yêu em biết bao"
Sau bữa ăn người chồng vào bếp rửa bát đĩa và vô tình người phụ nữ thấy một tờ giấy khác rơi ra từ túi áo của anh. Cô nhặt lên, trong tờ giấy có viết: Em đừng buồn vì không được tăng lương nhé. Thật ra em xứng đáng được tăng lương mà. Anh muốn nói rằng anh yêu em biết bao.
Cũng có người nói rằg: The measure of love is when you love without measuare ( giới hạn của ty là khi bạn yêu không giới hạn). Người chồng trong câu chuyện đã luôn yêu thương, thông cảm và chấp nhận người vợ, dù cô thành công hay thất bại. Anh đứg bên cạnh cô, cho dù csống có đặt bất cứ gì trên đường đi của họ.
Bạn có thể nói như thế tức là he loves his spouse to death - anh ấy yêu vợ đến chết - còn gì. Nhưng không phải đâu he loves her to life - anh ấy yêu cô vì cuộc sống. Vì tình yêu thương của anh làm cho cs của cô đẹp hơn bất cứ điều gì khác , like nothing else can.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
sad angel (10-12-2010)
  #7  
Cũ 20-02-2008, 12:31
anonymous's Avatar
anonymous anonymous is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Feb 2008
Bài viết: 61
Cảm ơn: 32
Được cảm ơn 107 lần trong 44 bài đăng
Default

Ticket
Ngày xưa có một người đàn ông làm việc vất vả đã lâu mà chưa được nghỉ ngơi. Do đó ông rất muốn go on a trip( đi du lịch một chuyến thật xa). Ông tự nhủ "Mình là người tốt. Mình đã giúp nhiều người nghèo và quan tâm đến nhiều người khác. Mình xứng đáng được đi du lịch"
Ông đến sân bay, đứng xếp hàng chờ lên máy bay. Trong thâm tâm ông cảm thấy mình không cần mua vé vì ông đã làm tất cả những điều tốt mà ông có thể trong suốt thời gian vừa qua. Ông nghĩ mình đã giành được chuyến du lịch này - như một phần thưởng vậy.
Hàng người ngày càng ngắn đi vì nhiều người đã lên máy bay. Ông thì ngày càng phấn khởi vì mình sắp được đi chơi xa. Rồi đến lượt ông ở quầy vé và trước sự ngạc nhiên của người soát vé ông nói rằng ông không có vé, nhưng ông xứng đáng được một chuyến du lịch miễn phí. Ông tiếp tục giải thích ông là người tốt đến mức nào, ông đã không bao giờ làm đau lòng ai. Nhưng người soát vé không ngại ngần nói chắc chắn với ông "Dù sao ông cũng cần một chiếc vé mới đi được"
Người đàn ông tiếp tục giải thích, rằng ông cho tiền người nghèo, đem thức ăn cho trẻ mồ côi. Nhưng dường như không xúc động bởi những lời giải thích của ông, người soát vé dứt khoát "Nếu ông muốn lên máy bay du lịch, ông phải có vé. Không ngoại lệ"
Người đàn ông rất bất ngờ. Ông bước đi và cứ tự nghĩ "Mình chắc chắn là người tốt, không làm đau lòng ai và còn quan tâm đến mọi người, chắc chắn mình xứng đáng được đi du lịch miễn phí chứ". Nhưng thực tế không phải như vậy.
Một số người cũng nghĩ như vậy trong cuộc sống. Họ cho rằng nếu họ tốt, họ không bao giờ làm đau lòng ai và quan tâm đến mọi người , họ nhất định phải được hưởng một phần thưởng nào đó. Bạn không thể giúp người khác rồi luôn giữ ý nghĩ trong đầu là mình sẽ được trả ơn. Bạn được sống, được bảo vệ, có được sức mạnh và điều kiện để giúp đỡ người khác, đó là phần thưởng lớn lắm rồi, bạn ạ.
__________________
có khi tựa lá cỏ
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
sad angel (10-12-2010)
  #8  
Cũ 10-04-2008, 10:36
anonymous's Avatar
anonymous anonymous is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Feb 2008
Bài viết: 61
Cảm ơn: 32
Được cảm ơn 107 lần trong 44 bài đăng
Default

Suy nghĩ về mẹ
(HHT 2002 - không rõ dịch từ nguồn nào)
- Khi bạn được sinh ra, mẹ ôm bạn trong tay. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách gào ầm ĩ lên.
- Khi bạn 1 tuổi, mẹ cho bạn ăn và tắm cho bạn. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách khóc suốt đêm.
- Khi bạn 2 tuổi, mẹ dạy bạn tập đi. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách chạy biến đi khi mẹ gọi.
- Khi bạn 3 tuổi, mẹ nấu cho bạn ăn ngon. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách bỏ thừa thức ăn.
- Khi bạn 4 tuổi, mẹ mua bút chì màu cho bạn. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách tô vẽ lung tung lên tường.
- Khi bạn 5 tuổi, mẹ cho bạn ăn mặc đẹp vào những ngày lễ. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách nhảy ngay vào vũng bùn.
- Khi bạn 6 tuổi, mẹ đưa bạn đến trường. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách kêu ầm ĩ lên "Con không đi học đâu"
- Khi bạn 7 tuổi, mẹ mua bóng cho bạn chơi. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách đá nó vào cửa nhà hàng xóm.
- Khi bạn 8 tuổi, mẹ mua kem cho bạn ăn. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách làm rơi đầy kem ra ngoài.
- Khi bạn 9 tuổi, mẹ mua đàn cho bạn tập. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách chẳng bao giờ thèm động đến.
- Khi bạn 10 tuổi, mẹ chở bạn đi khắp nơi, từ trường học đến những buổi sinh nhật ở nhà bạn bè. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách nhảy ngay xuống xe khi đến nơi, chẳng thèm quay lại chào mẹ.
- Khi bạn 11 tuổi, mẹ đưa bạn và bạn bè đi xem phim. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách đòi ngồi cách xa khỏi mẹ.
- Khi bạn 12 tuổi, mẹ nói bạn không được xem một số chương trình và một số báo. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách chờ mẹ ra khỏi nhà là xem.
- Khi bạn 13 tuổi, mẹ khuyên bạn cắt tóc. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách nói rằng mẹ chẳng có con mắt thẩm mỹ.
- Khi bạn 14 tuổi, mẹ cho bạn tiền đi nghỉ mát với bạn bè một tuần. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách chẳng thèm gọi điện về nhà một lần.
- Khi bạn 15 tuổi, mẹ đi làm về và mong bạn ra đón. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách ngồi trong phòng mình và khóa cửa.
- Khi bạn 16 tuổi, mẹ dạy bạn đi xe máy. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách lấy xe đi lúc nào bạn muốn.
- Khi bạn 17 tuổi, mẹ đang chờ một cú điện thoại quan trọng. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách nói chuyện điện thoại suốt tối.
- Khi bạn 18 tuổi, mẹ khóc khi bạn tốt nghiệp trung học. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách đi liên hoan với bạn bè đến tận tối khuya.
- Khi bạn 19 tuổi , mẹ cho bạn đi học đại học, chở bạn đến trường, cầm túi xách cho bạn. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách hỏi mẹ đi về ngay từ xa cổng trường để khỏi xấu hổ với lũ bạn.
- Khi bạn 20 tuổi, mẹ hỏi bạn đã có bạn trai/bạn gái chưa? Bạn cảm ơn mẹ bằng cách nói "Không phải việc của mẹ"
- Khi bạn 21 tuổi, mẹ khuyên bạn về nghề nghiệp tương lai. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách nói "Con chẳng muốn như mẹ"
- Khi bạn 22 tuổi, mẹ ôm bạn khi bạn tốt nghiệp đại học. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách đề nghị mẹ cho đi du lịch thật xa.
- Khi bạn 23 tuổi, mẹ tặng bạn nhiều thứ cho căn hộ bạn mới thuê ở riêng. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách bảo bạn bè là trông thế thật xấu.
- Khi bạn 24 tuổi, mẹ gặp người yêu của bạn và hỏi về kế hoạch của 2 người. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách rên lên "Thôi đi mẹ"
- Khi bạn 25 tuổi, mẹ giúp bạn làm lễ kết hôn. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách chuyển nhà đi thật xa"
- Khi bạn 30 tuổi, mẹ gọi điện và khuyên bạn về việc nuôi dạy con cái. Bạn cảm ơn mẹ và nói "Bây giờ mọi thứ khác rồi mẹ ơi"
- Khi bạn 40 tuổi, mẹ gọi điện nhắc về sinh nhật của một người họ hàng. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách nói "Con bận lắm"
- Khi bạn 50 tuổi, mẹ ốm và cần bạn chăm sóc. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách đọc sách về việc bố mẹ trở thành gánh nặng của con cái như thế nào.
* Rồi một ngày, mẹ mất.
Tất cả những gì bạn chưa bao giờ làm, bây giờ trôi vụt qua trước mắt bạn như một tia sét.
Chẳng có gì có thể thay thế được mẹ. Dù có những khi mẹ chẳng phải là người bạn tốt nhất. Có khi mẹ bất đồng với bạn, nhưng mẹ vẫn là mẹ của bạn. Mẹ luôn ở bên cạnh, lắng nghe những nỗi buồn, những lo lắng của bạn. Bạn hãy tự hỏi mình xem, bạn đã dành đủ thời gian cho mẹ chưa?
__________________
có khi tựa lá cỏ
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn anonymous cho bài viết trên:
htienkenzo (16-05-2012), linh san (16-05-2012), LyMisaD88 (17-05-2012), sad angel (10-12-2010)
  #9  
Cũ 16-05-2012, 12:46
linh san's Avatar
linh san linh san is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Sep 2011
Đến từ: ha noi
Bài viết: 63
Cảm ơn: 28
Được cảm ơn 18 lần trong 14 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới linh san
Default

quả là nước mắt chảy xuối. Đọc bài "Suy nghĩ về mẹ" mới thấy thật thấm thía, có khi thấy cả hình ảnh mình trong đó. Đôi khi phải tĩnh lặng để nhìn lại chính mình, mới thấy mình vô tâm nhường nào...
__________________
Tình bạn là một sợi chỉ màu vàng nối trái tim của cả thế giới.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Trả lời

Bookmarks


Quyền sử dụng ở diễn đàn
Bạnkhông có quyền mở chủ đề mới.
Bạn không có quyền trả lời trong chủ đề này.
Bạn không có quyền gửi file đính kèm.
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết.

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến

Các chủ đề gần tương tự với chủ đề trên:
Ðề tài Người gửi Forum Trả lời Bài viết cuối
Blitzkrieg – Game chiến thuật hay nhất về Chiến tranh thế giới lần thứ 2 phuongnn Các chủ đề khác 98 18-02-2012 12:55


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 00:54.


Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.