Trở về   Nước Nga trong tôi > Văn hóa Xô viết và Nga > Văn học

Diễn đàn NuocNga.net
Nội quy diễn đàn
Trang chủ tin tức
Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #1  
Cũ 08-06-2011, 19:36
Vania Vania is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Jul 2009
Bài viết: 2,369
Cảm ơn: 938
Được cảm ơn 708 lần trong 478 bài đăng
Lightbulb Truyện cổ tích Nga

Chú ý ! Chú ý !

Chủ đề này là tập hợp các câu chuyện cổ tích Nga (văn học dân gian và văn học viết) phổ biến nhất.



Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Thay đổi nội dung bởi: Vania, 08-06-2011 thời gian gửi bài 19:45
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #2  
Cũ 08-06-2011, 19:41
Vania Vania is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Jul 2009
Bài viết: 2,369
Cảm ơn: 938
Được cảm ơn 708 lần trong 478 bài đăng
Default

HỌ NGỒI TRÊN BẬC THỀM VÀNG...
Tatyana Tolstaya


Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.


Họ ngồi trên bậc thềm vàng :
Này là Sa Hoàng, này bác thợ may
Này vua, này bác thợ giày
Ông là ai vậy ? Nói ngay xem nào


(Đồng dao)

Thoạt đầu là một khu vườn. Tuổi thơ là một khu vườn. Khu vườn không có tận cùng, không rào giậu ranh giới, trong xào xạc tiếng lá, ánh vàng bởi nắng mặt trời, trong đó bóng râm chuyển sang màu sáng lục, những cây thông nghìn tầng - từ tán lá đầu tới chót vót ngọn cao; ở phía nam có giếng nước, phía bắc từng khóm hồng bạch xen lẫn những cây nấm, phía tây là những bụi đũm hương muỗi, phía đông - những cây việt quất, những tổ ong đất, bờ dựng đứng, hồ nước to và những cây cầu nhỏ.

Trong bụi dạ lan hương Ba Tư hoa tím đỏ toả hương ngào ngạt con mèo đang vờn chú chim sẻ. Chúng tôi cũng từng vớ được một con sẻ như thế. Ai đó làm bong lớp da trên cái đầu xấu xí như đồ chơi của nó. Một cái mặt chim đau khổ. Chúng tôi may cho nó một cái mũ trùm tí xíu từ một mẩu đăngten, một chiếc áo sơmi trắng xinh xinh, và chôn nó trong một chiếc hộp đựng kẹo sôcôla. Cuộc sống bất tận. Chỉ có những con chim là chết thôi.

Trong bốn cái nhà nghỉ liền kề không có rào ngăn - muốn đi đâu thì đi. Cái thứ năm là ' nhà ở hẳn hoi' nằm tách riêng ra một chỗ, có rào giậu xung quanh, trong đó (có cái gì nhỉ) thím Veronika Vinkenchievna, một người đàn bà tóc vàng, cao lớn, xinh đẹp, sau khi mở toang các cửa ngoài hiên để cho tháng bảy lọt vào, ngồi xay đám dâu tây làm mứt, phần để nhà ăn, phần bán cho hàng xóm. Một vẻ đẹp ngồn ngộn óng ánh vàng màu táo chín! Đám gà mái lông trắng quanh quẩn bên đôi chân nặng nề của thím, đám gà tây vươn những bản mặt trâng tráo từ đám ngưu bàng, con gà trống lông màu xanh - đỏ ngoẹo đầu nhìn chúng tôi: Bọn bay muốn gì, mấy con nhỏ? ' Chúng cháu muốn mua dâu' . Những ngón tay của bà thương gia to đẹp xục vào đám dâu đỏ tươi ứa máu. Lá ngưu bàng, cân, giỏ.

Có một lần cũng với bàn tay đỏ máu như thế nữ hoàng đi từ nhà kho đi ra, mỉm cười nói: ' Tôi vừa thịt một con bê con...' .
Chú Pasa là chồng của người đàn bà ghê gớm ấy, già rồi - đã 50 tuổi, người bé nhỏ, hay ngượng nghịu, làm kế toán ở Leningrad. Chú dậy từ 5 giờ sáng, chạy qua núi, qua đồng để kịp chuyến tàu hoả mười phút tàu điện, sau đó luồn hai cái ống vải đen vào hai bên tay áo và ngồi vào cái ghế cứng màu vàng. Những cánh cửa bọc vải sơn dầu, tầng hầm ám khói thuốc, ánh sáng nhợt nhạt, những tủ sắt và những tờ hoá đơn - đó là công việc của chú. Một ngày xanh ngắt vui vẻ, ầm ĩ trôi qua, chú lại ngược trở về: Cái tàu điện sau chiến tranh cũ kỹ, nhà ga quẩn khói ban chiều, mùi cháy khét, những bức tường bao, đám dân nghèo xác, những chiếc giỏ; gió đuổi những cánh giấy nhàu nát trên sân ga vắng vẻ. Mùa hè đi xăngđan, mùa đông đi ủng dạ, chú Pasa vội vã đi về khu vườn của mình, về với thiên đàng, nơi từ mặt hồ phảng phất sự tĩnh lặng ban chiều, về với ngôi nhà, nơi trên chiếc giường mênh mông có bốn cái chân bằng thuỷ tinh, nữ hoàng to lớn đang chờ chú.

Từ tháng năm cho tới tháng mười bị những cơn mất ngủ hành hạ, thím Veronika phong phanh trong chiếc áo ngủ trắng vải thô, đứng rõ lâu trong vườn, tay cầm cây cào trông giống thần Neptune - Thuỷ tề, lắng nghe tiếng chim đêm, hít thở hương nhài thơm ngát.

Đêm đi về phía trước, ngôi nhà lặng lẽ sẫm dần sau lưng, còn ở phía trên - mái nhà, ống khói giống như chiếc sừng, con quay gió, mặt trăng, bơi qua khu vườn, qua giấc ngủ, khẽ tròng trành, mang theo chú Pasa tới đất nước của tuổi thanh xuân đã mất, đất nước của những ước nguyện chưa thành, rồi sau đó Veronika quay vào nhà, người lạnh toát, nặng nề, vướng vào đôi chân bé nhỏ của chú...

... Này, tỉnh dậy đi, chú Pasa! Veronika chết rồi.

Chú Pasa đi đi lại lại trong ngôi nhà trống trải với cái đầu trống rỗng, sau đó tỉnh lại, tươi tốt dần, ngoái nhìn, nhớ lại, xua đuổi những kỷ niệm, chờ đợi và dẫn về một người thu vén giúp việc nhà - em gái ruột của Veronika, cô Margarita, cũng đẹp đẽ, trắng trẻo, to lớn, tóc vàng như thế. Và rồi cho tới tháng bảy cô ấy sẽ cười trong khuôn cửa sổ tràn ngập ánh sáng, cúi xuống thùng nước mưa, thấp thoáng trong đám cây phong bên hồ ngập nắng mặt trời.

Ôi, cái tuổi xế chiều của ta...
Còn chúng tôi thì chẳng nhận thấy gì, chúng tôi đã quên Veronika, chúng tôi đang có mùa đông, bệnh quai bị, trận lụt và những mụn cơm, tôi được may chiếc áo lông mới, một cô ở ngoài sân vuốt vuốt chiếc áo nói: ' Cừu non!' .

Vào mùa đông các chú lao công dán lên bầu trời đen sẫm những ngôi sao vàng, rải những mảnh kim cương tí xíu lên những lối đi dẫn vào trong sân về hướng thành Peterbourg. Trèo lên những cái thang phía ngoài sân, họ chuẩn bị những món quà bất ngờ cho sáng sớm hôm sau: Bằng những bút lông tinh tế họ vẽ đuôi chim thiên đường ánh bạc lên những ô kính cửa sổ.

Tới khi tất cả chúng tôi đều chán mùa đông thì họ xúc nó lên chiếc xe tải chở ra ngoài thành phố, đẩy những đống tuyết gầy còm vào những hố đất, trộn đám tuyết thành một thứ cháo màu đen sền sệt cùng với những mầm của giống cây dại hoa vàng. Thành phố trong vài ngày hồng hào, cứng cáp và ồn ã.

Rồi từ chốn đó, từ phía chân trời xa tít tắp, mùa hè xanh mướt mùa ngọc bích lướt khướt chạy về, nói cười ầm ĩ, phất lá cờ sặc sỡ, cùng với những con kiến và những bông cúc dại màu trắng.

Chú Pasa cho một bà cụ cũ kỹ cùng với đứa cháu gái béo ị thuê tầng áp mái; chúng mời tất cả bọn trẻ hàng xóm đến chơi và đãi chúng món mứt.

Chúng tôi treo người lên hàng rào xem cảnh bà già lạ cứ mỗi tiếng đồng hồ lại mở toang cánh cửa sổ tầng áp mái, gọi với vào:

- Bánh với sữa có muốn ăn không?
- Cháu không muốn.
- Có buồn đái ỉa không?
- Cháu không buồn.

Chúng tôi nhảy lò cò, chữa những vết sước bằng nước bọt, đào những hầm chứa của, lấy dao cắt những con giun đất bò ra lúc trời mưa, nhòm trộm bọn bà già giặt những chiếc quần hồng bên hồ, và tìm thấy trong bếp của chú Pasa bức ảnh chụp một gia đình người nào tai cũng to kỳ quặc với dòng chữ đề ' Kỷ niệm, để nhớ mãi, năm 1908' .

' Chúng mình tới nhà chú Pasa đi!' . ' Có điều cậu phải vào trước' . ' Không, cậu ấy' ... ' Cẩn thận, có bậc đấy' . ' Tối quá tớ chẳng nhìn thấy gì' . ' Bám vào tớ' . Chú ấy có cho chúng mình xem phòng ở không nhỉ?' . ' Cho xem, có điều phải uống trà trước đã' .

Những chiếc thìa nhỏ, dao ăn nhỏ cán xoáy cắm trong những bình nhỏ. Món mứt anh đào. Trong bóng chiếc chao đèn màu da cam ấm áp cô Margarita nhẹ dạ đang cười. Này, uống nhanh lên, chú Pasa biết rồi đấy, chú ấy đang đợi, chuẩn bị mở toang cánh cửa vào cái hang của Alađanh. Ôi gian phòng! Ôi những giấc mơ con trẻ, ôi chú Pasa - Vua Salomon! Đang giữ chiếc sừng Sung Mãn (.*.) trong bàn tay hùng mạnh của người! Đoàn lạc đà với những bước chân ma quái đi ngang qua ngôi nhà của người và làm mất hút những kiện hàng của thành Baghdad trong chạng vạng chiều hè! Nhìn xem kìa những chiếc đồng hồ quý chưa kìa, mà chữ số đồng hồ không giống chữ số của ta đâu nhé, mà kim đồng hồ lại là hình con rắn! Còn những cái kia lại có hình những bông hoa ' Xin đừng quên nhé!' . Ôi, kìa, kia kìa, nhìn xem kìa! Phía trên mặt đồng hồ có gian phòng bằng kính kìa, trong ấy, đứng đằng sau cái bàn bằng vàng một ông bạn nhảy mặc áo đuôi tôm, tay cầm miếng bánh kẹp thịt bằng vàng, bên cạnh một bà cũng bằng vàng tay cầm cái cúp vàng - cứ tới giờ điểm chuông là bà ấy lại vớ lấy cái cúp đặt trên bàn - sáu, bảy, tám... Cây dạ lan hương ghen tức dòm qua kính cửa sổ, chú Pasa ngồi sau chiếc dương cầm và chơi bản xônát Ánh trăng. Chú là ai, hả chú Pasa?...

Cứ chơi đi, cứ chơi đi chú Pasa! Hãy làm đế vương trong chốc lát, làm chàng hoàng tử bị yểm bùa, làm chàng trai ngôi sao toả sáng, ai đã ban cho chú quyền uy đối với chúng cháu, lũ trẻ bị bỏ bùa, ai đã tặng cho chú đôi cánh trắng đằng sau lưng vậy, ai đã nâng mái đầu bạc của chú tới tận trời chiều, ai đã đăng quang bằng những đoá hồng, ai đã loé sáng bởi ảnh thạch miên, ai đã làm xao động trăng đêm thoảng gió?...

... Thôi, xong rồi. Chúng mình về đi. Chẳng tiện nói với chú Pasa những lời cửa miệng: ' Cảm ơn' . Đáng ra phải nói cầu kỳ, văn hoa hơn: ' Xin đa tạ chú' . - ' Không dám, không đáng phải đa tạ' .

' Này, cậu có để ý trong nhà họ chỉ có mỗi chiếc giường không?' - ' Thế Margarita ngủ ở đâu nhỉ? Trên gác xép à?' - ' Cũng có thể, nhưng mà trên đó có bà cháu cái đứa béo ị cơ mà' - ' Thế có nghĩa cô ấy ngủ trong kho chứa hạt giống, hay ở ghế dài' - ' Biết đâu họ ngủ chung trên cái gường có chân bằng kính?' - ' Ngốc ạ, họ không phải là vợ chồng' - ' Có cậu ngốc thì có. Nhỡ họ là nhân tình thì sao?' - ' Thế mà cũng đòi, nhân tình chỉ có ở Pháp thôi' . ' Ờ nhỉ. Có thế mà mình cũng không nghĩ ra' .

... Cuộc sống vội vã thay bóng cho chiếc đèn thần Alađanh. Nhờ có mẹ, chúng tôi đã xâm nhập được vào cái góc thử có gương ở hiệu may quần áo người lớn, nơi bác thợ may hói đầu đo những vòng cong đáng xấu hổ, vừa đo vừa lẩm bẩm: ' Cảm phiền' . Chúng tôi ghen tị với bọn con gái đi tất nilông và tai đục lỗ. Chúng tôi vẽ bậy vào sách giáo khoa: Pushkin đeo kính, Majakovskij thêm bộ ria mép, còn Chekhov - trên cái hình thể được thiên nhiên ban tặng ấy - một bộ ngực vừa to vừa trắng.

Mùa thu bước tới bên chú Pasa, vả thẳng vào mặt chú. Mùa thu ơi, người cần gì? Dừng lại hẵng, người sao vậy, làm thật đấy à?... Những chiếc lá úa tàn, ngày tối sậm lại, Margarita còng xuống. Những con gà trắng đã nằm trong đất, những con gà tây thì bay về phương nam ấm áp, còn con chó vàng thì nằm ôm chú Pasa nghe gió bấc gào rú. Mấy đứa con gái đâu rồi, có đứa nào mang cho chú Pasa cốc chè Ấn Độ không đấy! Chúng cháu lớn nhanh làm sao. Còn chú, dù sao, chú cũng đã đầu hàng, chú Pasa ơi! Những ngón tay chú run rảy, đầu gối sụm xuống. Làm sao chú lại thở như huýt sáo vậy? Cháu biết, cháu đoán ra : Ban ngày thì mờ mịt, ban đêm lại tỉnh táo nghe rõ tiếng loảng xoảng của những thanh sắt chắn lò. Chuỗi mắt xích đang dần biến mất...
_________________________________________

(.*.) Theo Cựu ước, Vua Salomon có chiếc sừng màu nhiệm từ đó chảy ra nhiều của cải.

http://vantuyen.net/index.php?view=story&subjectid=3405

Thay đổi nội dung bởi: Vania, 08-06-2011 thời gian gửi bài 19:50
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Vania cho bài viết trên:
binhminh (25-09-2011), nttt1211 (30-07-2011)
  #3  
Cũ 08-06-2011, 19:53
Vania Vania is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Jul 2009
Bài viết: 2,369
Cảm ơn: 938
Được cảm ơn 708 lần trong 478 bài đăng
Default

NÀNG VASILISA XINH ĐẸP


Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.


Trước đây rất lâu, trong lãnh địa của một Sa hoàng nào đó, có một cặp vợ chồng già cùng cô con gái Vasilisa sinh sống. Họ chỉ có một căn lều nhỏ làm nhà nhưng cuộc sống của họ rất thanh bình và hạnh phúc.
Tuy nhiên, ngay cả bầu trời trong xanh nhất cũng có thể trở nên u ám, và cuối cùng thì sự bất hạnh cũng bước qua ngưỡng cửa nhà họ. Người mẹ già ngã bệnh trầm trọng, rồi đến khi cảm thấy rằng cái chết của mình sắp tới gần, bà gọi Vasilisa tới bên giường, đưa cho cô một con búp bê nhỏ và dặn:
- Hãy làm như nó bảo, con yêu. Hãy chăm sóc tốt cho con búp bê nhỏ và đừng bao giờ cho ai xem nó. Nếu như có bất cứ chuyện gì xấu xảy ra với con thì hãy cho búp bê thứ gì đó để ăn và xin lời khuyên của nó. Nó sẽ giúp con thoát khỏi mọi rắc rối.
Và rồi người mẹ qua đời sau khi trao cho Vasilisa nụ hôn cuối cùng, nụ hôn chia ly.
Người cha buồn rầu và đau lòng được một thời gian rồi sau đó ông ta tái hôn. Ông nghĩ rằng ông sẽ mang đến cho Vasilisa một người mẹ thứ hai, nhưng thay vì thế ông lại mang đến cho cô một người mẹ kế độc ác.
Bà mẹ kế có hai cô con gái riêng, họ là hai trong số những cô gái hằn học, ghê gớm và khó chiều nhất từng sống trên đời. Bà mẹ kế yêu chúng tha thiết, luôn luôn hôn hít và chiều chuộng chúng, song bà ta lại rầy la Vasilisa và chưa bao giờ để cho cô yên. Vasilisa cảm thấy thật bất hạnh vì mẹ kế và các chị kế mắng mỏ, gắt gỏng với cô, bắt cô làm việc quá sức mình. Họ mong rằng cô sẽ trở nên gầy gò, hốc hác với quá nhiều việc phải làm, và rằng gương mặt cô sẽ biến thành đen đủi, xấu xí bởi gió và nắng. Cả ngày họ nhằm vào cô, hết người này đến người kia la hét:
- Đến đây, Vasilisa. Mày ở đâu rồi Vasilisa? Nhặt củi đi, đừng có mà chậm chạp đấy! Nhóm lửa đi, nhào bột đi! Rửa đĩa đi, vắt sữa bò đi! Cọ sàn nhà mau, ngay bây giờ! Làm việc đi và đừng có làm mất cả ngày đấy!
Vasilisa làm tất cả những gì cô bị sai bảo, cô hầu hạ tất cả mọi người và luôn làm việc nhà đúng giờ. Rồi từng ngày trôi qua cô lớn lên càng xinh đẹp hơn, đến mức mà vẻ đẹp của cô khó có thể vẽ lại được và khó có thể diễn tả bằng lời, nhưng đúng là một điều kỳ diệu thật sự và thật vui mừng khi được chiêm ngưỡng. Chính là con búp bê nhỏ đã giúp Vasilisa trong tất cả mọi việc.
Sáng sớm tinh mơ, Vasilisa sẽ vắt sữa bò và sau đó, khi tự khóa cửa nhốt mình trong phòng để thức ăn, cô cho búp bê chút sữa và nói:
- Tới đây nào, búp bê nhỏ, uống sữa đi em, búp bê yêu dấu của chị và chị sẽ kể cho em tất cả những rắc rối của chị.
Và búp bê sẽ uống sữa, làm hài lòng Vasilisa, làm mọi việc cho cô. Vasilisa ngồi dưới bóng râm kết hoa lên bím tóc của cô, còn những luống rau thì được nhổ cỏ, nước được mang tới, lửa được nhóm lên và cải bắp được tưới trước khi cô nhận biết được điều đó. Búp bê chỉ cho cô một loại thảo mộc được dùng để chống rám nắng, Vasilisa sử dụng nó và càng trở nên đẹp hơn.
Một ngày cuối thu, người cha rời khỏi nhà và không trông đợi được gì là ông sẽ quay về sớm. Bà mẹ kế và ba chị em bị bỏ lại đơn độc. Họ ngồi trong lều, bên ngoài trời thì tối, mưa và gió rít. Căn lều nằm ở bìa rừng của một khu rừng rậm rạp, và sống trong rừng là Baba – Yaga, một phù thủy ranh mãnh và xảo quyệt, người mà trong nháy mắt có thể nhai ngấu nghiến người khác.
Lúc này, bà mẹ kế đang giao việc cho mỗi chị em làm: đứa thứ nhất bà giao cho dệt đăngten, đứa thứ hai đan bít tất và Vasilisa thì quay sợi. Sau đó bà ta dập tắt hết tất cả lửa trong nhà ngoại trừ một miếng gỗ cháy ở góc nhà nơi ba chị em làm việc rồi đi ngủ.
Miếng gỗ cháy kêu răng rắc và tanh tách, được một lúc thì tắt.
“Chúng ta làm gì đây?” hai cô con gái của bà mẹ kế thốt lên. “Trong lều tối quá mà chúng ta lại phải làm việc. Một người trong số chúng ta phải tới nhà Baba – Yaga để xin lửa thôi.”
“Chị sẽ không đi đâu.” đứa lớn hơn trong hai đứa nói. “Chị đang làm đăngten và kim của chị đủ sáng cho chị nhìn thấy.”
“Em cũng không đi.” đứa thứ hai nói. “Em đang đan tất và hai cái kim của em đủ sáng để em nhìn thấy.”
Rồi cả hai đứa cùng la lên: “Vasilisa là người phải đi xin lửa. Đến nhà Baba – Yaga ngay, Vasilisa!” Rồi chúng đẩy Vasilisa ra khỏi lều.
Xung quanh cô là bóng đêm, rừng rậm và gió dữ dội; Vasilisa sợ hãi, cô bật khóc và lấy con búp bê nhỏ ra khỏi túi.
“Ôi búp bê nhỏ yêu quý ơi…” cô nói giữa những tiếng thổn thức. “Họ bắt chị đến nhà Baba – Yaga để xin lửa, và Baba – Yaga thì ăn thịt người, xương, tất thảy.”
“Đừng lo lắng” búp bê trả lời. “Chị sẽ ổn thôi. Khi em ở cạnh chị thì không có bất cứ thứ gì tồi tệ xảy ra cho chị hết.”
“Cám ơn vì đã an ủi chị, búp bê nhỏ.” Vasilisa nói và cô bắt đầu lên đường.
Hoa hồng dại mọc như một bức tường quanh cô và trên bầu trời không hề có dấu hiệu nào của vầng trăng lưỡi liềm, không có ngôi sao nào chiếu sáng.
Vasilisa run rẩy đi về phía trước, giữ chặt búp bê nhỏ gần mình.
Bất ngờ cô trông thấy một chàng trai ngồi trên lưng ngựa phi nước đại vượt qua. Anh ta mặc toàn màu trắng, con ngựa của anh ta màu trắng và bộ yên cương làm bằng bạc của con ngựa phát ra ánh sáng trắng trong bóng tối.
Bây giờ đã là bình minh, Vasilisa lê bước đi thì sẩy chân và vấp ngón chân vào rễ và gốc cây. Những giọt sương lấp lánh trên bím tóc dài của cô còn tay cô thì lạnh buốt và tê cóng.
Đột nhiên một kỵ sĩ khác phi ngựa nước đại qua. Anh ta mặc quần áo màu đỏ, con ngựa của anh ta màu đỏ và yên cương ngựa cũng là màu đỏ.
Mặt trời mọc, khẽ chạm vào Vasilisa, sưởi ấm cô và làm tan những giọt sương trên tóc cô.
Vasilisa chưa bao giờ dừng lại nhưng cũng phải đi bộ mất cả ngày, và khi cô tiến đến một khoảng rừng thưa nhỏ thì trời cũng gần tối.
Cô trông thấy một căn chòi gỗ đứng ở đó. Hàng rào xung quanh nó được làm từ xương người và đặt trên đỉnh là những cái đầu lâu. Cánh cổng không phải là cổng mà là xương chân người, những cái then cổng không phải là then mà là xương cánh tay và khóa cổng không phải là khóa mà là một chuỗi những cái răng nhọn.
Vasilisa khiếp đảm và đứng yên không nhúc nhích. Bỗng nhiên một kỵ sĩ phi ngựa đến. Anh ta mặc đồ màu đen, con ngựa của anh ta màu đen và yên cương ngựa cũng là màu đen. Kỵ sĩ phi nước đại tới cánh cổng và biến mất như thể tan vào không khí.
Màn đêm buông xuống. Và trông kìa! Những con mắt của những cái đầu lâu đội trên hàng rào bắt đầu bừng sáng, và trời trở nên sáng như thể ban ngày.
Vasilisa sửng sốt vì khiếp sợ. Cô không thể nhấc chân mình đi, chân cô dường như hóa đá tại chỗ và từ chối mang cô đi xa khỏi cái nơi khủng khiếp này.
Rồi bất ngờ cô cảm thấy mặt đất dưới chân đang rung chuyển, và kia là Baba – Yaga đang bay đến trong một cái cối, đung đưa cái chày của mụ như cái roi và dọn đường bằng một cái chổi.

Mụ ta bay tới cánh cổng, hít ngửi không khí rồi thốt lên:
- Ta ngửi thấy mùi thịt người. Đứa nào ở đây thế?
Vasilisa tới gần Baba – Yaga, cúi chào mụ ta thật thấp và nói rất khúm núm:
- Là cháu ạ, Vasilisa, thưa bà. Các chị kế của cháu cử cháu tới để xin bà ít lửa.
“Ồ, là cháu à.” Baba – Yaga đáp lại. “Mẹ kế của cháu là bà con của ta. Được thôi, ở lại với ta một thời gian và làm việc, rồi sau đó chúng ta sẽ xem xem nhìn thấy cái gì.”
Và mụ quát lên thật to:
- Tháo khóa ra, then cổng rất chắc chắn của ta! Mở ra, cánh cổng rộng lớn của ta!
Cánh cổng đung đưa mở ra, Baba – Yaga cưỡi cái cối đi vào và Vasilisa bước đằng sau.
Bây giờ ở chỗ cánh cổng mọc lên một cây bu-lô và nó làm như thể sắp đánh Vasilisa bằng cành cây.
“ Đừng có đụng đến con bé, chính ta đem nó tới đấy.” Baba – Yaga nói.
Họ bước vào nhà, nằm trên bậc cửa là một con chó, và nó làm như thể sắp cắn Vasilisa.
“ Đừng có đụng đến con bé, chính ta đem nó tới đấy.” Baba – Yaga nói.
Họ tiến vào bên trong và ở hành lang một con mèo già hay gầm gừ gặp họ, nó làm như thể sắp cào Vasilisa.
“ Đừng có đụng đến con bé, mèo già hay gầm gừ ạ, chính ta đem nó tới đấy.” Baba – Yaga nói.
“Cháu thấy chưa Vasilisa…” quay lại phía cô, mụ ta nói thêm, “không dễ dàng chạy trốn khỏi ta đâu. Mèo của ta sẽ cào cháu, chó của ta sẽ cắn cháu, cây bu-lô của ta sẽ quất cháu, móc mắt cháu và cánh cổng thì sẽ không mở cho cháu ra ngoài đâu.”
Baba – Yaga vào phòng của mụ và nằm dài trên ghế.
“Lại đây, cô gái có lông mày đen, đem cho bọn ta chút gì để ăn.” mụ ta kêu.
Và cô gái có lông mày đen chạy vào và bắt đầu cho Baba – Yaga ăn. Cô đem cho mụ ta một nồi canh củ cải đỏ và nửa con bò, mười bình sữa và một con lợn quay, hai mươi con gà và bốn mươi con ngỗng, hai cái bánh nướng nguyên và thêm một miếng, rượu táo, rượu mật ong và rượu ủ tại nhà, một thùng bia và một xô nước cơvat.
Baba – Yaga ăn và uống hết tất cả mọi thứ nhưng mụ chỉ cho Vasilisa một khoanh bánh mỳ.
“ Còn giờ thì, Vasilisa…” mụ ta nói, “ cầm lấy bao tải hạt kê này và nhặt từng hạt một. Và chú ý nhặt ra tất cả những hạt màu đen đấy, vì nếu cháu không làm ta sẽ ăn thịt cháu.”
Rồi Baba – Yaga nhắm mắt lại và bắt đầu ngáy.
Vasilisa cầm mẩu bánh mỳ đặt trước búp bê nhỏ và nói:
- Tới đây nào, búp bê nhỏ, ăn bánh mỳ đi em, búp bê yêu dấu của chị và chị sẽ kể cho em tất cả những rắc rối của chị. Baba – Yaga giao cho chị một việc khó làm, và bà ta đe dọa sẽ ăn thịt chị nếu chị không làm.
Búp bê nhỏ trả lời:
- Đừng đau lòng và đừng khóc mà hãy nhắm mắt lại và đi ngủ. Vì buổi sáng thì khôn ngoan hơn buổi tối.
Và lúc Vasilisa đã ngủ, búp bê gọi to:
Chim hét xanh ơi, bồ câu ơi, chim sẻ ơi, nghe tôi gọi,
Có việc phải làm, tôi đương lo sợ
Cuộc sống của Vasilisa phụ thuộc vào sự giúp đỡ của các bạn,
Những người bạn có cánh của tôi.
Đến đây và đáp lại lời tôi gọi,
Các bạn đang được cần đến, một và tất cả.

Và những chú chim đang bay đến từ khắp các hướng, từng đàn, từng đàn chim, nhiều hơn mắt chúng ta có thể nhìn và lưỡi có thể kể. Chúng bắt đầu líu lo và kêu gù gù để bắt tay vào làm việc, nhặt hạt kê từng hạt một thực sự rất nhanh. Những hạt tốt cho vào bao tải, còn những hạt đen cho vào diều chim, và trước khi chúng nhận ra thì đêm đã qua và bao tải đã đầy lên.
Chúng chỉ vừa xong khi kỵ sĩ mặc đồ trắng phi nước đại qua cánh cổng trên con ngựa trắng của mình. Ban ngày đang hé rạng.
Baba – Yaga thức dậy và hỏi:
- Cháu đã làm xong việc ta bảo cháu chưa thế hả, Vasilisa?
- Vâng, xong rồi ạ, thưa bà.
Baba – Yaga vô cùng tức giận nhưng chẳng còn gì để nói.
“Hừm…” mụ ta khụt khịt mũi, “ta phải đi săn và cháu hãy cầm lấy cái bao tải đằng kia, nó đựng đầy hạt đậu và hạt giống cây thuốc phiện, hãy nhặt hạt đậu ra khỏi hạt giống và để chúng thành hai đống riêng. Và chú ý, nếu cháu không làm thì ta sẽ ăn thịt cháu đấy!”
Baba – Yaga ra ngoài sân và huýt sáo, cái cối và cái chày lướt nhanh đến chỗ mụ.
Kỵ sĩ mặc đồ đỏ phi ngựa nước đại qua, và mặt trời mọc.
Baba – Yaga trèo vào trong cối rồi bay khỏi sân, đung đưa chày như thể cái roi và dẹp đường đi bằng cái chổi của mụ.
Vasilisa lấy một mẩu bánh mỳ khô, cho búp bê ăn và nói:
- Thương xót chị với, búp bê nhỏ, em thân mến, hãy giúp đỡ chị.
Và búp bê gọi:
- Lại đây với tôi nào, ôi những chú chuột trong nhà, trong kho thóc và trên cánh đồng, vì ở đây có việc để làm đấy.
Và những con chuột chạy đến, từng bầy, từng bầy chuột, nhiều hơn mắt chúng ta có thể nhìn và lưỡi có thể kể, rồi trước khi một tiếng đồng hồ qua đi thì công việc đã xong.
Trời tối dần và cô gái có lông mày đen dọn bàn, bắt đầu đợi Baba – Yaga trở về.
Kỵ sĩ mặc đồ đen phi nước đại qua cánh cổng, đêm xuống, và mắt của những cái đầu lâu đội trên hàng rào bắt đầu rực sáng. Và rồi thân cây cối rên rỉ, kêu răng rắc, lá cây xào xạc. Baba – Yaga, mụ phù thủy ranh mãnh và xảo quyệt, người có thể trong nháy mắt nuốt chửng người khác đang trở về nhà.
“Cháu đã làm xong việc ta bảo cháu chưa thế hả, Vasilisa?” mụ ta hỏi.
“Vâng, xong rồi ạ,thưa bà.”
Baba – Yaga vô cùng tức giận, nhưng mụ ta chẳng thể nói gì được.
“Được, đi ngủ thôi. Ta sẽ ngủ một tí”
Vasilisa đi đằng sau bếp lò và cô nghe thấy Baba – Yaga nói:
“Nhóm bếp lò lên, làm cho lửa thật to, cô gái lông mày đen. Khi nào thức dậy ta sẽ đem nướng Vasilisa.”
Rồi Baba – Yaga nằm xuống ghế, tựa cằm lên một cái giá, tự che đậy bằng chân mụ và bắt đầu ngáy to đến nỗi khiến cả khu rừng rung chuyển, lắc lư.
Vasilisa bật khóc và lôi búp bê của cô ra, đặt một mẩu bánh mỳ trước mặt nó.
“Tới đây nào, búp bê nhỏ, ăn chút bánh mỳ đi, búp bê yêu dấu của chị và chị sẽ kể cho em tất cả những rắc rối của chị, vì Baba – Yaga muốn nướng chị rồi ăn chị…” cô nói.
Và búp bê nói cho cô biết phải làm gì để thoát khỏi rắc rối mà không phải khó nhọc.
Vasilisa vội vã đến chỗ cô gái lông mày đen và cúi chào cô ta thật thấp.
“Cô gái lông mày đen ơi, làm ơn giúp tôi với!” cô thốt lên. “ Khi cô đang nhóm lò thì hãy đổ nước lên củi để chúng không cháy được. Đây là chiếc khăn tay bằng lụa của tôi để đền ơn cô vì việc này.”
Cô gái lông mày đen trả lời:
- Được thôi, bạn thân mến, tôi sẽ giúp cô. Tôi sẽ nhóm lò thật lâu, và tôi sẽ cù gót chân của Baba – Yaga và cào chúng nữa nên bà ta có thể ngủ qua cả buổi tối. Và cô chạy xa đi, Vasilisa!”
- Nhưng ba kỵ sĩ sẽ không bắt tôi và đem tôi về chứ?
- Ồ, không đâu. Kỵ sĩ mặc đồ trắng là ban ngày rực rỡ, kỵ sĩ mặc đồ đỏ là mặt trời vàng và kỵ sĩ mặc đồ đen là đêm đen, họ sẽ không đụng đến cô đâu.
Vasilisa chạy vào hành lang, con mèo hay gầm gừ vụt đến bên cô và chuẩn bị cào cô. Nhưng cô ném cho nó một cái bánh nướng và nó không đụng tới cô nữa.
Vasilisa chạy xuống khỏi hành lang, con chó lao tới và chuẩn bị cắn cô. Nhưng cô ném cho nó một miếng bánh mỳ và con chó để cho cô đi.
Vasilisa bắt đầu chạy ra khỏi sân, cái cây bi-lô cố gắng đánh cô và móc mắt cô. Nhưng cô treo lên cây một sợi ruy băng và cây bi-lô để cô đi qua.
Cánh cổng chuẩn bị đóng sập trước cô nhưng Vasilisa tra dầu vào bản lề và nó mở ra.
Vasilisa chạy vào khu rừng tối, vừa lúc kỵ sĩ mặc đồ đen phi ngựa nước đại qua và xung quanh trở nên đen sì. Làm thế nào cô về nhà mà không có lấy một ánh lửa được? Cô sẽ nói gì? Tại sao ư, mẹ kế của cô sẽ hành cô cho đến chết.
Thế nên cô nhờ búp bê nhỏ giúp mình và làm theo lời nó nói.
Cô lấy một trong những cái đầu lâu ở hàng rào và cắm nó vào một cây gậy, bắt đầu đi băng rừng. Những con mắt của đầu lâu rực sáng và nhờ ánh sáng của chúng đêm tối sáng như ban ngày.

Về phần Baba – Yaga, mụ ta thức dậy, vươn mình, rồi mụ thấy rằng Vasilisa đã đi mất thì mụ vội vàng lao vào hành lang.
Mụ gặng hỏi:
- Mày đã cào Vasilisa khi nó chạy qua chứ, mèo?
Và con mèo đáp lại:
- Không, tôi đã để cho cô ấy đi qua, vì cô ấy cho tôi một cái bánh nướng. Tôi đã phục vụ bà mười năm trời nhưng bà chẳng bao giờ cho tôi nhiều hơn một mẩu bánh mỳ.
Baba – Yaga vội vàng chạy ra sân. Mụ gặng hỏi:
- Mày đã cắn Vasilisa đúng không, chó trung thành của ta?
Con chó trả lời:
- Không, tôi đã để cho cô ấy đi qua, vì cô ấy cho tôi một ít bánh mỳ. Tôi đã phục vụ bà quá nhiều năm nhưng bà chẳng bao giờ cho tôi nhiều hơn một cái xương.
“Cây bi-lô, cây bi-lô!” Baba – Yaga rống lên. “Mày đã móc mắt Vasilisa rồi chứ?”
“Không hề, tôi đã để cho cô ấy đi qua, vì cô ấy buộc lên cành của tôi một sợi ruy băng. Tôi đã mọc ở đây được mười năm rồi, và bà chẳng bao giờ treo lên một sợi dây.” Cái cây bi-lô trả lời.
Baba – Yaga chạy đến cánh cổng.
“Cổng ơi, cổng!” mụ ta thốt lên. “ Có phải mày đã đóng sập cửa để Vasilisa không qua được không?”
“Không hề, tôi đã để cho cô ấy đi qua, vì cô ấy tra dầu vào bản lề của tôi. Tôi đã phục vụ bà quá lâu nhưng bà thậm chí chưa bao giờ đổ nước lên chúng.” cánh cổng đáp lại.
Baba – Yaga nổi cơn tam bành. Mụ ta bắt đầu đánh chó đập mèo, phá cửa và chặt hạ cây bi-lô, và sau đó thì mụ ta mệt đến mức quên hết tất cả về Vasilisa.
Vasilisa chạy về nhà và cô thấy rằng chẳng có ánh sáng nào trong nhà. Các chị kế của cô vội vàng ra ngoài và bắt đầu la rầy, mắng mỏ cô.
“Cái gì khiến mày đi kiếm lửa lâu như thế hả?” họ quát hỏi. “Chúng tao dường như không thể giữ được một tí lửa nào trong nhà cả. Chúng tao đã cố gắng nhóm lửa hết lần này đến lần khác nhưng vô ích, và ngọn lửa mà chúng tao lấy từ nhà hàng xóm thì tắt ngay lúc được mang về. Có thể cái của mày sẽ sáng mãi được đấy.”
Chúng mang cái đầu lâu vào căn lều, những con mắt của nó nhìn chằm chằm vào bà mẹ kế cùng hai cô con gái và thiêu đốt họ như ngọn lửa. Bà mẹ kế và hai cô con gái cố gắng trốn đi nhưng dù chạy đi đâu những con mắt của đầu lâu vẫn dõi theo họ và không bao giờ để họ ra ngoài tầm nhìn.
Cho đến sáng thì họ đã bị cháy xém, cả ba người, chỉ duy có Vasilisa vẫn không hề bị thương.
Cô chôn cái đầu lâu bên ngoài căn lều và một bụi cây hoa hồng đỏ mọc lên tại chỗ đó.
Sau đó, không còn muốn ở lại trong căn lều đó nữa, Vasilisa đi tới thị trấn và ở nhờ nhà một bà lão.
Một ngày cô nói với bà lão rằng:
- Bà ơi, cháu chán việc ngồi một chỗ chẳng làm gì cả lắm. Bà mua cho cháu một ít sợi lanh, thứ tốt nhất mà bà tìm được nhé.
Bà lão mua cho cô một ít sợi lanh và Vasilisa bắt tay vào quay sợi. Cô làm việc rất nhanh và khéo, guồng quay sợi hoạt động mạnh và chỉ vàng tuôn ra đều và mỏng như một mái tóc. Cô bắt đầu dệt vải và nó biến thành mảnh đến nỗi có thể chui qua đầu mũi kim như sợi chỉ vậy. Cô tẩy trắng tấm vải và nó trở nên trắng hơn tuyết.
“Đây này, bà ơi, bà đi và bán tấm vải này rồi giữ tiền cho mình nhé.” cô nói.
Bà lão nhìn tấm vải và há hốc miệng kinh ngạc.
“Không đâu con ơi, tấm vải như thế này chỉ duy nhất hợp với hoàng tử mà thôi. Ta nên mang nó đến cung điện.”
Bà mang tấm vải đến cung điện, và khi hoàng tử nhìn thấy nó, chàng kinh ngạc.
“Bà muốn bao nhiêu cho tấm vải này?” hoàng tử hỏi.
“Tấm vải quá đẹp để đem ra mua bán, ta mang đến cho ngài làm quà tặng.”
Hoàng tử cám ơn bà lão, tặng quà cho bà và đưa bà về.
Nhưng chàng không thể tìm được người nào làm áo cho chàng từ tấm vải đó, vì tài nghệ phải tuyệt vời như thớ vải vậy. Nên chàng lại cho đòi bà lão đến và nói:
- Bà đã dệt tấm vải này nên hẳn là bà biết phải làm thế nào để làm được áo từ nó.
- Không phải ta là người đã quay sợi hay dệt tấm vải này đâu, thưa hoàng tử, mà là một thiếu nữ tên là Vasilisa.
- Vậy thì hãy để cô ấy làm cho ta một chiếc áo.
Bà lão trở về nhà và bà kể hết việc đó cho Vasilisa nghe.
Vasilisa làm ra hai chiếc áo, thêu chúng bằng chỉ bạc, đính lên những viên ngọc trai to tròn rồi đưa chúng cho bà lão để mang tới cung điện, còn cô thì ngồi bên cửa sổ với đồ thêu.
Một lát nữa thôi người mà cô nhìn thấy là một trong những người hầu của Nga hoàng đang chạy về phía cô.
“Hoàng tử mời cô tới cung điện,” người hầu nói.
Vasilisa tới cung điện và khi trông thấy cô, hoàng tử đã bị say đắm bởi vẻ đẹp của cô.
“Ta không thể chịu đựng được việc lại để nàng đi mất, nàng sẽ là vợ của ta,” hoàng tử nói.
Chàng đặt cả hai bàn tay trắng như sữa của Vasilisa vào tay mình và để cô ngồi xuống chỗ bên cạnh chàng.
Và rồi Vasilisa cùng hoàng tử cưới nhau, khi cha của Vasilisa trở về sau đó ông cũng vào ở trong cung điện với họ.
Vasilisa cũng đưa bà lão đến sống cùng cô, và về phần con búp bê nhỏ của cô thì cô luôn mang nó theo trong túi.
Cứ như vậy họ đã và đang sống đến ngày nay, và họ đang chờ đợi chúng ta tới chơi.

http://narodnye-russkie-skazki.gatch.../skazka_51.htm
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Vania cho bài viết trên:
binhminh (25-09-2011), nttt1211 (30-07-2011), Thien Nga (12-06-2011)
  #4  
Cũ 12-06-2011, 13:35
Vania Vania is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Jul 2009
Bài viết: 2,369
Cảm ơn: 938
Được cảm ơn 708 lần trong 478 bài đăng
Default

NHỔ CỦ CẢI


Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.


Ngày xửa ngày xưa, có hai ông bà già và một cô cháu gái sống trong ngôi nhà bằng gỗ bên cạnh mảnh vườn xinh xắn. Trong nhà còn có một con Chó, một con Mèo và một chú Chuột Nhắt.

Vào mùa thu, ông già mang về một cây củ cải nhỏ và trồng trong vườn. Ngày ngày, ông ra sức chăm chút cho cây. Sáng nào ông cũng cho cây cải uống một gáo nước. Chiều nào ông cũng bắt sâu, nhổ cỏ cho cây. Cây cải cũng không phụ lòng tốt của ông, nó lớn nhanh như thổi. Chẳng bao lâu nó trở thành một cây cải khổng lồ, to chưa từng thấy.

Một buổi sáng, ông già ra vườn định nhổ củ cải về cho bà già và cháu gái :

Nhổ cải lên
Nhố cái lên

Ái chà chà
Ái chà chà

Nhổ mãi nhổ mãi mà không được


Ông gọi bà già : “Bà già ơi ! Mau lại đây ! Mau giúp tôi nhổ củ cải !”. Bà già liền chạy ra túm áo ông, ông nắm cây cải nhổ mãi, nhổ mãi vẫn không được.

Nhổ cải lên
Nhố cái lên

Ái chà chà
Ái chà chà

Nhổ mãi nhổ mãi mà không được


Bà già gọi cháu gái : “Cháu gái ơi ! Mau lại đây ! Mau giúp bà nhổ củ cải !”. Cháu gái liền chạy lại kéo áo bà, bà túm áo ông, ông nắm cây cải nhổ mãi, nhổ mãi chẳng ăn thua gì.

Nhổ cải lên
Nhố cái lên

Ái chà chà
Ái chà chà

Nhổ mãi nhổ mãi mà không được


Cháu gái gọi Chó Con : “Chó Con ơi ! Mau lại đây ! Mau giúp tôi nhổ củ cải !”. Chó Con chạy lại ngậm lấy bím tóc của cháu gái. Cháu kéo áo bà, bà túm áo ông, ông nắm cây cải. Kéo mãi nhổ mãi cây cải vẫn nằm ì ra.

Nhổ cải lên
Nhố cái lên

Ái chà chà
Ái chà chà

Nhổ mãi nhổ mãi mà không được


Chó Con gọi Mèo Con : “Mèo Con ơi ! Mau lại đây ! Mau giúp tôi nhổ củ cải !”. Mèo Con chạy lại cắn đuôi Chó. Chó ngậm lấy bím tóc của cháu gái. Cháu kéo áo bà, bà túm áo ông, ông nắm cây cải. Kéo mãi nhổ mãi cây cải vẫn nằm ì ra.

Nhổ cải lên
Nhố cái lên

Ái chà chà
Ái chà chà

Nhổ mãi nhổ mãi mà không được


Mèo Con gọi Chuột Nhắt : “Chuột Nhắt ơi ! Mau lại đây ! Mau giúp tôi nhổ củ cải !”. Chuột Nhắt chạy lại, bám đuôi Mèo, Mèo cắn đuôi Chó, Chó ngậm bím tóc cháu gái, cháu gái kéo áo bà, bà túm áo ông, ông nắm cây cải. Một, hai, ba... Cây cải gan lì đã bị kéo lên khỏi mặt đất.

Tất cả sung sướng, nhảy múa quanh vây cải :

Nhổ cải lên
Nhố cái lên

Ái chà chà
Ái chà chà

Nhổ mãi, nhổ mãi, lên được rồi !


http://skazles.ru/skazki/0010.html

Thay đổi nội dung bởi: Vania, 12-06-2011 thời gian gửi bài 13:38
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Vania cho bài viết trên:
baodung (30-07-2011), binhminh (25-09-2011), nttt1211 (30-07-2011)
  #5  
Cũ 30-07-2011, 04:54
Vania Vania is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Jul 2009
Bài viết: 2,369
Cảm ơn: 938
Được cảm ơn 708 lần trong 478 bài đăng
Default

BONG BÓNG, SỢI RƠM VÀ CHIẾC HÀI




Ngày xửa ngày xưa, có ba người bạn thân là bong bóng, sợi rơm và chiếc hài. Một hôm, chúng rủ nhau vào rừng đốn củi. Đến một con sông, chúng không biết làm thế nào để vượt qua.

Chiếc hài nói với bong bóng :

- Này bong bóng, cậu cho chúng tớ ngồi lên cậu để bơi qua sông chứ ?

Nhưng bong bóng tinh ranh nói :

- Không hài ạ, để sợi rơm căng ra từ bờ này sang bờ kia, còn chúng mình đi trên nó thì hơn.

Thế là sợi rơm căng ra. Khi chiếc hài đang qua sông thì sợi rơm đứt bục. Hài ngã xuống nước, thấy thế bong bóng cười ha hả, nó cười to đến mức vỡ tan tành.

http://hyaenidae.narod.ru/story1/034.html
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Vania cho bài viết trên:
baodung (30-07-2011), binhminh (25-09-2011), nttt1211 (30-07-2011)
  #6  
Cũ 31-07-2011, 20:34
Vania Vania is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Jul 2009
Bài viết: 2,369
Cảm ơn: 938
Được cảm ơn 708 lần trong 478 bài đăng
Default

SẾU VÀ DIỆC




Một con cú đang bay, cái đầu nó lắc lư. Cú bay, bay mãi, rồi đậu xuống, ve vẩy đuôi và nhìn bốn phía. Rồi nó lại bay, nó bay, bay, rồi đậu, ve vẩy đuôi và nhìn bốn phía… Đây chỉ là mào đầu, còn chuyện cổ tích là phần sau đây.

Ngày xửa ngày xưa, Sếu và Diệc cùng sống trên một đầm lầy, mỗi con dựng lều ở một đầu. Một hôm, Sếu cảm thấy ở một mình thật buồn tẻ, nó định bụng lấy vợ. Nó nghĩ :

- Mình đến hỏi Diệc làm vợ mới được !

Thế là Sếu sải bước, chỉ trong nháy mắt đã qua bảy dặm đến cuối đầm. Nó nói :

- Diệc, Diệc có nhà không ?

- Ai đấy ? - Diệc hỏi.

- Hãy lấy tôi đi !

- Không, Sếu ạ, tôi không lấy anh đâu. Cẳng anh thì dài nghêu, còn bộ áo thì ngắn cũn cỡn, bay chập chà chập choạng, mà anh biết lấy gì nuôi tôi nhỉ ? Thôi, anh về đi, đồ cao ngồng !

Chẳng nói được lời nào, nó đành về, lòng buồn trống trải.

Diệc còn lại một mình, ngồi ngẫm nghĩ : “Ở một mình làm gì nhỉ ? Thà lấy Sếu còn hơn !”. Nghĩ vậy, nó bèn đến nhà Sếu và nói :

- Anh Sếu ơi, anh lấy tôi đi !

Nhưng Sếu trả lời :

- Thôi Diệc ạ, tôi chả cần cô làm gì cả. Tôi không lấy cô đâu, mà tôi cũng chẳng muốn lấy vợ nữa. Cô về đi !

Bị Sếu từ chối, Diệc xấu hổ quá òa lên khóc và lủi thủi ra về. Khi nàng Diệc đi rồi, chàng Sếu ngồi nghĩ lại và nói một mình :

- Mình không lấy Diệc thật là uổng, ở một mình buồn tẻ chết đi được. Thôi ngay bây giờ phải đến hỏi và lấy cô ta làm vợ.

Sếu lại đến nhà Diệc. Đến nơi, cậu ta nói :

- Diệc ơi ! Tôi muốn lấy cô làm vợ, cô bằng lòng chứ ?

Nhưng để trả miếng, Diệc kiêu hãnh nói :

- Không đâu Sếu ạ, tôi chẳng muốn lấy anh nữa !

Sếu đành quay về.

Sếu vừa bỏ đi, Diệc bèn nghĩ lại :

- Mình từ chối làm gì nhỉ, sống một mình thì có sung sướng gì đâu ? Thà lấy Sếu còn hơn !

Và nói lại đến hỏi Sếu, nhưng chàng ta đã lại không muốn nữa.

Cứ như thế, chúng đi lại hỏi nhau. Cho đến tận bây giờ chúng vẫn không sao thành vợ thành chồng được.

http://lukoshko.net/rus/rusa23.shtml
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
binhminh (25-09-2011)
Trả lời

Bookmarks


Quyền sử dụng ở diễn đàn
Bạnkhông có quyền mở chủ đề mới.
Bạn không có quyền trả lời trong chủ đề này.
Bạn không có quyền gửi file đính kèm.
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết.

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 00:37.


Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.