View Single Post
  #16  
Cũ 20-10-2011, 23:08
Nhật Minh Nhật Minh is offline
Salat Nga - салат Оливье
 
Tham gia: Apr 2008
Bài viết: 227
Cảm ơn: 496
Được cảm ơn 278 lần trong 108 bài đăng
Default

Trích:
nqbinhdi viết Xem bài viết
Đấy là ngày 16-4 năm 1972, một ngày đau thương của thành phố quê hương.

Hàng mấy trăm người dân HP đã chết trong trận bom khốc liệt ấy, nhiều hơn số dân thường bị chết trong 3 năm chiến tranh phá hoại từ cuối 1965 đến đầu 1968. B52 đã vạch những vệt chết chóc qua các khu tập thể Xi Măng, Cầu Quay, qua thôn Phúc Lộc của huyện Kiến Thụy... Nghĩa trang Thành phố hôm đó đã có hố chôn chung hàng trăm người, mà nhiều người chỉ còn một phần thân thể. Tất cả các khoa của Bệnh viện Việt-Tiệp ngày hôm đó đều biến thành khoa mổ, máu đọng lép nhép trên sân trước các phòng cấp cứu.

Sẽ không bao giờ những hình ảnh của ngày ấy phai mờ trong tâm trí tôi.
em xin phụ họa cùng bác ngbinhdi ạ. Bọn trẻ con chúng em, ở khu nhà tập thể 149 Cát Dài, bên cạnh bệnh viện Lê Chân, chiều hôm đó 16/4 được nghe người lớn rỉ tai nhau "đêm nay B52 sẽ đánh vào thành phố". Chúng em vừa sợ (theo lo âu của người lớn) vừa hồi hộp (theo suy nghĩ trẻ con) vì chưa được mục kính bom B52 thế nào? Đêm đó còi báo động nhiều lần suốt cả đêm, cả nhà em và các nhà khác trong khu tập thể ngồi thu lu trong những góc tối nhất ở trong nhà vì biết trốn đi đâu (?). Chỉ nghe tiếng bom rền lúc gần lúc xa, nhà, cửa, tủ chạn, bàn rung lên bần bật. Ba em nói "nó ném bom Sở Dầu rồi", lúc lại nói "nó đánh Tiên Lãng, Kiến An...".
Sáng mai bọn chúng em vẫn chạy ra đường chơi, bất giác thấy hai, ba chiếc ô tô tải đậy bạt phía sau, chạy về phía bệnh viện Việt Tiệp, trên thành xe thò ra lủng lẳng những cánh tay, cẳng chân máu me bê bết và có vẻ như chúng... rời nhau chứ không phải của một thân thể nhất định nào cả. Em rùng mình. Tiếc rằng hồi đó không có máy ảnh hay điện thoại di động như bây giờ để chụp lại những hình ảnh hãi hùng đó.
Buổi chiều, xe cứu thương của bệnh viện Vệt Tiệp đỗ xịch trước cổng khu tập thể, lùa tất cả trẻ con từ 15 tuổi trở xuống, con CBCNV bệnh viện lên xe, chở ra ngoại thành, em chỉ nhở hình như đó là làng Cẩm Văn, còn xã gì thì chịu, huyện Tiên lãng thì phải. Các cô chia bọn em ra hai, ba nhóm gì đó từ 15 đến 20 đứa ở một nhà nông thôn, ăn tập thể, sinh hoạt tập thể, ngủ tập thể, thế mà vui. Hình như đến khi ký tắt hiệp định Pari thì bọn em được trả về với bố mẹ ở thành phố.
Đầu năm 1975, ra tết, em bị gọi đi khám nghĩa vụ QS. Tuổi đã qua 15 nhưng chưa tới 16. Mắt em bị kém, thị lực thật chỉ 6/10, dưng mà thấy anh bác sỹ quân y nghiêm khắc hay quát chúng em quá nên em sợ, cố chen vào chỗ khám mắt học thuộc mấy dòng ký tự nhỏ. Đến khi được gọi vào đo mắt vẫn chỉ nói đúng (nhớ) được đến 8/10. Kết luận: sức khỏe loại B (hay B1 gì đó), đủ sức khỏe làm nghĩa vụ QS (!). May thay đến 30/4 thì giải phóng miền Nam, từ đó trở đi em không phải đi khám NVQS nữa.
Sau này nghĩ lại thì chắc rằng mình đã được gọi đi khám nghĩa vụ để chuẩn bị tổng động viên cho chiến dịch giải phóng miền Nam. Sau giải phóng về quê, nghe các mệ, các o kể lại rằng có nhiều lắm, các chú bộ đội trẻ như con, "vâng ạ" dễ thương như con, về đóng quân ở làng mình (làng cát bãi ngang ven biển) bị pháo ngoài biển dập vào, lính "Quốc gia" và Mỹ đánh từ trên lộ 1 xuống, chết cả trăm người.
Vậy là em rất may mắn không phải trải qua lửa đạn chiến trường, bình yên ở thành phố mà thưởng thức, ngợi ca văn học, nghệ thuật, phim ảnh Liên Xô, ước ao được sống, ăn bánh mỳ, học hành ở Liên Xô như nhiều bác trong 4rum này.
Dù sao cũng không bao giờ quên những năm tháng khó khăn, chiến tranh khốc liệt đã qua, những con người đã hy sinh cho ta sống đến ngày hôm nay.

Thay đổi nội dung bởi: Nhật Minh, 20-10-2011 thời gian gửi bài 23:13
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn Nhật Minh cho bài viết trên:
nqbinhdi (19-03-2012), Old Tiger (31-03-2012), quangnam (30-03-2012), thanhnam76 (21-10-2011)