View Single Post
  #3  
Cũ 20-10-2011, 14:39
htienkenzo's Avatar
htienkenzo htienkenzo is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Jul 2008
Đến từ: Tp. Hồ Chí Minh
Bài viết: 1,673
Cảm ơn: 6,806
Được cảm ơn 3,570 lần trong 1,133 bài đăng
Default

Trích:
Nàng Shura xinh đẹp viết Xem bài viết
Cháu chả biết gì đâu! Nhưng cháu cũng từng nghe nói về thời bao cấp qua câu chuyện của bố cháu, mẹ cháu, ông bà cháu... Hầu hết mọi người đều nói rằng ngày xưa khổ lắm nhưng con người ta sống với nhau tốt hơn bây giờ! Mẹ cháu còn bảo, ngày xưa giá trị tinh thần được đề cao hơn những giá trị vật chất. Cháu thì chả biết có đúng không nữa! Mẹ cháu bảo một đữa con gái hay mơ mộng vớ vẩn như cháu thì biết cái nỗi gì! Nhưng cháu cũng khá kết cái vụ giàu nghèo như nhau cả! Bây giờ ở lớp cháu, cháu hay bị cười về vụ quần áo lắm! Tiền thì chẳng mà mua, mà nhìn thì mình đời nào muốn mặc! Bác cháu còn bảo ngày xưa quần áo chả có mà tranh nhau xem đứa nào đẹp hơn đâu, rồi thì Hà Nội xưa đẹp hơn giờ, lại cả vụ tắc đường thì xưa làm gì có xe mà tắc! Mọi người nói nhiều lắm! Bố cháu còn nói ngày xưa đời sống đơn giản, trẻ con còn được thành thơi, bây giờ cứ lao đầu vào học như điên, không thì còn lâu mới giàu được! Nhiều cái lắm! Cháu nghe mà tự hỏi, chẳng lẽ cuộc sống đầy đủ vật chất lại khiến những giá trị tinh thần bị mất đi chăng?
Hì!... Nàng Shura xinh đẹp không thể tưởng tượng và cũng không thể nào tin được rằng, đó là sự thật cũng phải thôi! Thế hệ sau tôi khoảng 5-7 năm (thời cải cách chữ viết ấy) cũng đã khó tin được rồi! Tất nhiên, hồi xưa có những giá trị trong cuộc sống mà bây giờ chỉ có mà... mơ ước! Tôi nhớ hồi năm 1977, khi tôi đón xe bus tuyến Mơ - Bờ Hồ, đến đoạn Nhà máy Dệt Tám Tháng Ba, nơi tôi đứng thì trên xe ấy có 1 tên móc túi. Các cô bác trên xe túm cổ tên ấy xuống đường, xe bus dừng lại và mọi người gọi các chú công an (hồi xưa mặc trang phục màu vàng, mũ cối và nhìn rất hiền). Tên móc túi ấy bị tẩn cho một trận nên thân trước khi xe tiếp tục đi. Và còn nhiều giá trị nữa... Mẹ tôi dẫn đi trên Bờ Hồ, ngang qua một người lớn tuổi, cả mẹ tôi và ông cụ kia đều chào nhau, đồng thời mẹ tôi còn nhắc tôi vòng tay chào ông cụ. Cả hai đều không biết nhau-người lạ. Bạn có thể xem qua một đoạn "hồi ký" của tôi nhé!:

Trích:
htienkenzo viết Xem bài viết
Thời ấy, gia đình tôi đã sống ở miền Nam, nhưng “vưỡn” thế!- cũng khổ cực như ngoài Bắc và Hà Nội.
-Quần áo: Mẹ tôi tự may cho cả nhà. Riêng quần áo của chúng tôi thì được phép “thời trang” giống như các cô, cậu “mô-đen” bây giờ. Có nghĩa là cũng vá chằng vá đụp và “lắp ghép”. Cũng “lộn cổ”, cũng “lớp anh trước, lớp em sau”- anh mặc chật thì em mặc. Thậm chí tôi phải mặc quần “âu” của 1 chị lớn hơn “nhường” lại(!)
-Giày dép: Giày BATA để đi hội hè, dép nhựa tái chế. Gia đình tôi may mắn có cô (dì) làm ở Nhà máy bánh kẹo Hải Châu (Minh Khai), chú (dượng) làm Gđ. Nhà máy nhựa Hà Nội (27-Hai Bà Trưng) nên thỉnh thoảng được mang dép nhựa trắng và nguyên sinh cùng với bánh kẹo ở Hà Nội gửi vào. Không phải đi dép nhựa đen và “được” dán đi dán lại nhiều lần nữa!
-Cứ mỗi buổi sáng tôi cầm sổ đi nhận 4 ổ bánh mì và 1 bịch sữa bột Liên Xô. Sữa bột về nhà pha với nước sôi và chấm bánh mì. Thỉnh thoảng mẹ tôi thay đổi món khác như: khoai lang tẩm bột mì Tây, muối, hành, bột ngọt và rán lên, ngon ra phết!
-Cứ 1 kg thịt “sấn mông” tiêu chuẩn thì quy đổi ra 1,5 hay 2,0 kg xương hay mỡ . Mẹ tôi dựa vào đó để điều tiết việc “tiêu thụ” thịt trong tháng. Và mua về, mẹ tôi phân chia và đếm số miếng thịt để có “kế hoạch” ăn trong bao nhiêu bữa.
-Vở học sinh: Tôi rất tiết kiệm giấy vở. Giấy vở thường xuyên “hiện hình” dăm lá mía. Tôi thường lấy giấy công văn đánh máy 1 mặt của ba tôi để đóng thành vở đi học.
Và, còn nhiều, nhiều thiếu thốn, khổ cực lắm! Còn lâu mới kể hết! Nhưng, khi ấy chúng tôi vẫn “bài ca hy vọng” và sống bằng… niềm tin!
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên!
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn htienkenzo cho bài viết trên:
Ngo_Lam_Vu (20-10-2011), NISH532006 (20-10-2011)