Đọc bài của chị Rừng thực sự là người Hk nổi hết gai ốc lên. (Mỗi lần xúc động Hk đều như vậy chứ ko có ý gì đâu ạ.)
Hk nhớ lại mùa hè năm trước cùng cô giáo đến nghĩa trang nhân ngày 9-5. Ngày hôm đó rất đông người đi thăm mộ. Hk và các bạn nói chuyện với 1 ông cụ - trên áo cụ gắn ko biết bao nhiêu là huy chương các loại. Khi nghe nói 2 chúng mình đến từ VN, cụ đã nắm lấy tay bạn mình rất chặt, đôi mắt tuy đã già nhưng lúc đó cảm giác như vụt sáng lên. Ngày xưa cụ đã sang VN chiến đấu.
Cách đây 1 tháng Hk đi học trên tramvai. Bà lão thu tiền đã hỏi:- Ты Вьетнамка?
- Почему вы знаете?
- Вьетнам герой. Вы молодец. Маленькая страна но сильная.
Còn rất nhiều lần khác như vậy nữa.
Vẫn biết rằng chỉ có thế hệ những người đi trước thì mới yêu quý VN như vậy nhưng dù sao Hk cũng cảm thấy rất vui.
Niềm vui đơn giản trên đất Nga chỉ có vậy thôi.
|