Trích:
micha53 viết
ĂN CƯỚI MIỀN TÂY – GIA CHỦ GẮP ĐỒ ĂN
Về miền tây Nam bộ ăn cưới, ngoài việc chứng kiến rước dâu miền sông nước, bạn còn được biết thế nào là “nhậu đế”, còn dùng bia thì thôi rồi, đôi khi đai lý bia còn phải đánh cả xe tải tới gần khu vực đám cưới để tiện phục vụ

...
|
Híc!... Bác cho em "hồi ký" một tí nhé!
Cách đây 10 năm em "bị/được" một "
đám cưới nháp"-"
dự ớn tiền khả thi". Cũng ở vùng sông nước Tây Nam Bộ- cù lao Bình Hòa Phước, Long Hồ, Vĩnh Long.
Giống như bác Mì miêu tả và em bổ sung thêm 1 số nét.
Ở "dưới" đó, đa số đều quen uống "đế" (có lẽ bia là sự xa xỉ trong sinh hoạt hàng ngày?). Đâu khoảng 10h là có thể nhập bàn được rồi. Đặc biệt, gia chủ phải mời đầy đủ đại diện ở chòm xóm láng giềng, xóm trên làng dưới. Hễ mời sót thì sẽ bị trách và trách rất lâu sau này.
Bữa tiệc cũng chia mâm rõ ràng-mâm trên và mâm dưới theo thứ bậc, lớp lang, nam nữ...
Có bao nhiêu món là họ dọn đầy đủ lên một lúc. Không cần thứ tự và trang trí món ăn nhiều lắm. Rất chân chất!
Uống rượu, chỉ dùng 1 "chung" "
mắt trâu" và họ sẽ "
xoay tua". Cách uống như vậy để kiểm soát chặt chẽ không để "
sót người sót tội"

. Ai muốn "
qua tua" thì xin phép và phải được "
sự đồng thuận cao" của "tập thể". Đến khoảng trưa, ai "
quắc cần câu" thì cứ việc ra gốc cây chôm chôm, mít, cam... hay leo lên võng sau nhà mà "thăng". Sau khi "thăng" xong, tỉnh táo và khỏe khoắn, lại tiếp tục nhập cuộc "
gối đầu" bàn tiệc. Nói chung, để "
giãy chết cả nút" thì phải đến tận gần khuya! Kinh!
Em đã đi dự nhiều đám cưới, đám tang ở các tỉnh miền Tây Nam Bộ. Nói chung là rất vui, "
không sợ mưa rơi". Kể cả những... đám tang vẫn vui. Có khi từ sáng đến chiều hết cả
100 lít... "đế" đấy các bác ạ!