(tiếp theo)
Karshep nhớ lại thời chế tạo máy tính M-1:
Năm 1950 người ta bắt đầu tập hợp những người trẻ tuổi vào Viện Năng lượng mang tên Krjịjanovsky thuộc Viện hàn lâm khoa học Liên Xô đẻ phát triển kỹ thuật máy tính Xô viết. Trong số chúng tôi có Nikolai Yakovlevevich Matukhin là chuyên gia đầu tiên đã tốt nghiệp, sau này là viện sỹ thông tấn Viện hàn lâm khoa học Liên Xô, khi đó mới tốt nghiệp Viện năng lượng Matxcova mùa xuân năm 1950. Một vài người đã tốt nghiệp Viện năng lượng Matxcova giúp việc cho anh ta. Còn tôi là kỹ sư nửa mùa – sinh viên năm thứ năm Học viện vào làm thêm . Sau khi huy động lực lượng có thêm thợ lắp ráp Yuri Vasilievich Rogachev, người sau này được nhận giải thưởng nhà nước Liên Xô, phó tiến sỹ khoa học kỹ thuật, kỹ sư trưởng của Học viện. Người ta cũng cử đến làm việc cùng chúng tôi một chuyên gia trẻ mới tốt nghiệp học viên kỹ thuật là anh Pavlovich Shidlovsky, sau này là phó Tổng công trình sư, thủ trưởng một trong những bộ phận quan trọng của học viện, giải thưởng nhà nước Liên Xô. Chúng tôi có tất cả mười người. Trước khi đến đây làm việc không một ai trong số chúng tôi là chuyên gia trong về kỹ thuật tính toán, thậm chí còn không biết máy tính là có thật. Chúng tôi bắt tay vào chế tạo một trong những máy tính đầu tiên của Liên Xô, máy tính M-1 với lực lượng như vậy đó. Có thể chúng tôi đã kiêu ngạo nhưng tuyệt đối không làm ẩu.
Phòng thí nghiệm hệ thống điện nằm ở hai khu vực : một phần các căn phòng nằm ở tòa nhà chính của Viện ЭНИН (nhà 19 đại lộ Lênin), một phần ở tầng một và tầng hầm phần bên phải tòa nhà số 18. Các nhà năng lượng học chủ yếu làm việc ở tòa nhà chính của Viện, ở đó có máy tích phân cơ học để giải các bài toán. Nhà số 18 có bàn tính dòng xoay chiều dùng để mô phỏng các mạch điện phức tạp, cũng ở đây người ta bố trí các các khu vực sản xuất chủ yếu của phòng thí nghiệm: khu vực gia công cơ khí, khu vực gia công nguội và một xưởng lắp ráp được trang bị tốt. Có một kho nhỏ chứa linh kiện , dụng cụ đo lường vô tuyến điện và một số máy móc khác.
|