Trích:
Hoa May viết
Ối cha mẹ ơi!
Em đang tưởng tượng gương mặt và cảm xúc của bạn em, người chụp bức ảnh đằm thắm sắc màu và ngát thơm oải hương này từ Gemany như thế nào khi nghe cái tên quá ấn tượng bác tặng cho, hihi 
|
Chị Hoa May làm em nhớ ngày xưa 4R mình có bác Vũ Khí Nga- bác ấy đi công tác trong rừng trong rú nhiều nên chụp được nhiều hoa đẹp và lạ! Thêm nữa bác Vũ khí nhà mình lại có một tâm hồn thương hoa tiếc ngọc... khó đỡ! Một lần, bác ấy chụp hoa gì sặc sỡ lắm, bác ấy ví von như 5 em gái mơn mởn mờn mơn đang đua nhau khoe sắc (bác này chán- ví von mà ứ biết tên em nó là cái giống hoa gì

).
Em thì vừa may, mới đọc được bài thuốn nam trên mạng nên nhao vào còm-ment tuyên truyền chữa bệnh: anh ơi, cái hoa k...
ứt lợn anh mới chụp mà đem sao lên đun nước tắm thì thế lọ thế chai lắm đấy anh ạ! Bác Vũ khí với tâm hồn khó đỡ em kể trên ấy... cũng lăn ra ngất! May người bác ấy cũng gọn nhẹ nên lăn từ trên ghế xuống cũng không bị xộc xệch, rơi rụng mất gì... chỉ có điều bác ý cảnh cáo em: hoa là hoa mà thuốc là thuốc! Người ta đang lãng du- đu dây điện... cấm cô không được vào cúp cầu giao như thế nhá!