Ðề tài: SUY NGẪM
View Single Post
  #543  
Cũ 31-08-2011, 23:59
BelayaZima's Avatar
BelayaZima BelayaZima is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 2,190
Cảm ơn: 4,706
Được cảm ơn 5,040 lần trong 1,409 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới BelayaZima Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới BelayaZima
Default

Nhớ

Paris đẹp thật, nước Pháp lộng lẫy, yêu kiều và rực rỡ. Nhưng những cái đẹp ấy chỉ là của người ta mà thôi, làm sao so sánh với quê hương của nó được. Hà Nội của nó những ngày này sẽ đẹp hơn thường lệ vì khắp nơi sẽ có cờ hoa chào mừng Quốc khánh. Nó cũng sẽ mừng Quốc khánh ở trên một mảnh đất xa lạ, với những người xa lạ, với một thứ tiếng xa lạ. Nhớ nhà!

Bước dọc sông Sein để ngắm Paris vào thu, cảnh vật thật đẹp, hiện đại, sạch sẽ, không bụi bặm. Thế mà nó lại nhớ đến nhiều cái cảnh khu phố nơi hàng ngày đông đúc những người công nhân đi chợ chiều muộn ở múi giờ cách đây năm tiếng, nhớ cảnh trẻ con nô đùa trước ngõ, nhớ cảnh hàng xóm cho nhau góc mít rừng mới mua và dĩ nhiên nó nhớ gia đình hơn tất cả. Thế mới biết rằng nó yêu nơi thân thuộc ấy nhiều hơn nó tưởng.

Ngồi metro chờ tàu điện, nó nhớ lại chuyến tàu đầu tiên mà nó đã đi trong cuộc đời. Một chuyến đi ngắn về vùng Hải Dương quen thuộc, trên một chiếc tàu cũ kĩ cùng những ngươi thân yêu. Ấy thế mà tự nhiên nó lại thèm được trở lại ngày đó. Metro đẹp quá, nhưng chẳng như tàu quê nó, kêu xình xịch, chốc chốc lại tu tu tiếng còi mới thích thú làm sao.

Chợt nhớ có lần nó xem tựa đề một chương trình múa của Linh Nga, cô ấy đã nói " Ra đi là để trở về", nó thấy thấm thía câu nói này hơn bao giờ khác. Đúng vậy, phải trở về. Một cuộc đời vui nhộn mà không ở cạnh gia đình và những ngươi thân thiết thì thật chẳng còn nghĩa lý gì.

Đôi lúc nó chợt nghĩ, không hiểu nó phải xa tất cả những gì mà nó yêu thương và trân trọng nhất để đổi lấy điều gì ở nơi đây? Bằng cấp, học vị, tiền bạc? Những vật ngoài thân lạnh lẽo ấy ư? Đâu rồi niềm mơ ước muốn được khám phá những vùng đất mới? Chỉ muốn ôm gối khóc tu tu thôi. Lại phải tự an ủi mình bằng khúc hát này vậy:

Vượt ngàn dặm xa,
người đến đây với mảnh đất này đâu biết con đường ngày mai ra sao.
Nhưng tin số phận chẳng lẽ nào…
Một ngày mưa đến, một dòng suối đổ.
Làn sương trắng bay bên kia đồi cây xanh lá biếc…
Ôi… Nhớ…
Nhớ bóng dáng người sinh thành,
nhớ đến bức tranh đời riêng mình như một phần quê hương mang theo…
Nhớ những phút đầu ngỡ ngàng, nhớ tiếng lũ chim như nhắc rằng em là đôi cánh bay vô định với những ngày buồn tênh!
Khóc hay cười cũng buồn tênh.
__________________
Take It Easy

Có 17 thành viên gửi lời cảm ơn BelayaZima cho bài viết trên:
Anh Thư (09-09-2011), chaika (01-09-2011), daquen (07-09-2011), Мужик (04-09-2011), hungmgmi (01-09-2011), LyMisaD88 (01-09-2011), NISH532006 (01-09-2011), nqbinhdi (04-09-2011), nttt1211 (01-09-2011), PhamNgocSan (10-09-2011), rocketvn (09-09-2011), sad angel (17-10-2011), Siren (01-09-2011), Sonia92 (01-09-2011), Tanhia (04-09-2011), thanhnam76 (04-09-2011), USY (01-09-2011)