Ðề tài: tâm sự buồn !
View Single Post
  #3  
Cũ 25-08-2011, 14:15
nqbinhdi nqbinhdi is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2009
Đến từ: Hanoi
Bài viết: 1,469
Cảm ơn: 1,185
Được cảm ơn 4,002 lần trong 1,122 bài đăng
Default

Cô gái ngước lên kinh ngạc y như Korn rồi thều thào. "Tôi bị dính đạn". Tiếng Thái của cô nghe là lạ với giọng nằng nặng.

"Dính đạn à?"

"Cảnh sát Miến Điện..., viên đạn sướt qua tay tôi, song vết thương không đến nỗi quá trầm trọng đâu".

Anh cúi người xuống để nhìn vào cánh tay phải đang được túm chặt bởi tay trái của cô. Máu đã loang sẫm trên quần áo của cô ta.

"Vết thương có nặng lắm không?" Anh gặng hỏi. Korn không dám động vào cô gái. Anh chỉ còn biết nhìn cô.

Cô ta mỉm cười và một lần nữa anh lại nhận thấy cô đẹp. Song giờ thì không phải là lúc... Trước hết phải săn sóc vết thương của cô ấy đã.

"Giờ thì ổn cả rồi. Tôi có thể chịu được", cô gái Miến Điện nói. Sau đó cô hỏi anh "Thế còn anh thì đang làm cái gì ở đây vậy?".

"Thì tôi cũng đang chạy trốn cảnh sát đây", anh thở ra một cách cục cằn.

"Chạy trốn cảnh sát à?". Cô gái lặp lại và mở to đôi mắt.

"Ồ, có cả những loạt đạn khác nữa! Tôi có nghe thấy song tôi không nghĩ rằng đó là chúng bắn anh cơ đấy..."

Cô ngồi nhỏm dậy. "Tôi là sinh viên ở Răng-gun. Anh có thể gọi tôi là Mayin Nu".

"Mayin Nu", Korn lặp lại tên cô gái rồi bảo cô ta "Tôi là Korn Pakdithai. Tôi là sinh viên Băng-cốc".

Cô gái Miến Điện nhìn chằm chằm vào anh chàng Thái Lan.

"Thật là kỳ lạ", cô nói, "Tôi có cảm tưởng là chúng ta có cái gì đó giống nhau".

"Tôi cũng cảm thấy y như thế đấy", anh gật đầu xác nhận, mắt nhìn đầy kích động vào cặp mắt của cô. Anh còn muốn hỏi cô nhiều hơn nữa song đây không phải lúc để trao đổi riêng tư. Cảnh sát có thể vẫn đang hung hăng theo dấu vết dẫn thẳng tới chỗ ẩn náu của họ.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 6 thành viên gửi lời cảm ơn nqbinhdi cho bài viết trên:
Anh Thư (25-08-2011), baodung (25-08-2011), dola911 (26-08-2011), muatuyet81 (25-06-2013), Nina (25-08-2011), nttt1211 (30-08-2011)