View Single Post
  #99  
Cũ 17-08-2011, 10:32
minminixi minminixi is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: May 2010
Bài viết: 1,145
Cảm ơn: 1,600
Được cảm ơn 2,176 lần trong 833 bài đăng
Default

Hồi tranh luận trước đây em chưa ra đời (ở 3n ạ) nên giờ cũng phải đọc lại. Đã có nhiều thông tin, nhưng có lẽ các bác tham gia tranh luận hồi đó không có bài đúc kết sự việc này một cách khách quan thì phải. Kết quả là ai thiếu chứng lý phải đành chịu !
Nhà em thì cũng không nghiêng bên nào, nhưng mạo muội rút ra một số nét bản chất bản chất đã được đề cập đến như sau:
-về nguyên tắc: các vũ khí chiến tranh của hai cường quốc thời đó là LX-Mỹ dĩ nhiên phải luôn hoàn thiện trong thực tế chiến trường, và chính hai ông lớn này phát triển vũ khí vượt bậc cũng là nhờ đó.
-SAM2 luôn được quan tâm cải tiến chỉ bởi chính tác giả LX chứ không ai khác để tận dụng hết khả năng thích ứng. Các bác làm kỹ thuật nhiều cũng thừa hiểu nếu người dùng chế lại một phần hay toàn bộ thì đó dĩ nhiên là "hàng giả" rồi. là phương cách của anh Tàu xưa nay. Riêng cơ sở kinh tế-công nghiệp của VN từ xưa đến nay thì một con IC còn chưa làm nổi chứ đừng nói chuyện khác. Mà việc gì VN phải làm, khi LX là tác giả và luôn sẵn sàng muốn cải tiến hoàn thiện vũ khí?
- Còn nói rằng nếu là đề xuất thế nào đó trong việc thay đổi thông số thiết bị, thì các nhà Toán học của ta cũng không thể, vì nó là lĩnh vực hoàn toàn khác. Dĩ nhiên từ thực tế, qua các sĩ quan trực tiếp sử dụng tên lửa của VN thì chuyên gia LX mới hiểu bản chất sự việc để cải tiến.
-Đợt cải tiến năm 68 dĩ nhiên cũng không phải là duy nhất. Năm 72 ta dùng các thông số cải tiến năm 68 (chắc sau còn tiếp tục thay đổi) để đánh năm 72 đâu có được?
-Nội dung sách đỏ của ta mà link trên wiki của chị SM đã đưa cũng nói rõ đó chỉ là "cách đánh", tức cách sử dụng vũ khí. Ở đây cũng nói rõ việc dùng rada TQ của cao xạ vào việc định vị B52 là có, chứ không phải thay thế cho rada tên lửa của LX.
Thông tin nhà nước mình đưa thì dĩ nhiên, có trái ngược sự thật vì lý do này khác như bác nthach thắc mắc thì cũng không lạ, nó thường thế từ xưa đến nay khi cần đánh lứa đối phương cho đến bảo vệ rằng xã hội luôn là tốt đẹp. Những nhà khoa học từng dính đến tư tưởng cải cách thì không chỉ thân bại danh liệt, thành tích thật còn phải vứt đi chứ đừng nói cái mơ hồ. Người Việt ta cũng có tính khoa trương, các nhà khoa học hàng đầu cũng chẳng ngoại lệ.
Những năm 80, ông anh nhà em từng là sĩ quan tên lửa, ổng biết rõ chuyện SAM2 vs B52 trong ngành. Sau này do công việc em còn gặp một số bác từng điều khiển tên lửa thời đó nói lại. Chính cuốn sách đỏ kia cũng không phải bất biến, vì đến tháng 12 năm 72 nó đã chẳng còn tác dụng. Hiệu quả cuối cùng dựa trên cái nền về tần số, dùng rada TQ định vị hướng và trần bay thôi, sau đó giải pháp quyết định hóa ra chỉ là một phát hiện đơn giản của một sĩ quan tên lửa bình thường, và chính vì thế sau này chẳng ai đề cao. Nếu bác này khi đó có học hàm học vị, trung thành chính trị cao thì sự việc có thể đã khác.
Các bác 3N lúc trước cũng đã dẫn tư liệu phong phú, nhưng không hề cho thấy dùng rada TQ lại có thể điều khiển tên lửa thay rada đồng bộ được. Theo những gì em hiểu và thấy logic nhất thì có vẻ tình hình diễn ra thế này:
-Các cải tiến trước 72 về hệ thống điện tử SAM2 (hoàn toàn đừng nói đến phần cơ điện- tức phần cứng) không tác dụng với B52 trong các tháng 4-8. Sau đó dựa trên khả năng "nhìn" thấy B52 tương đối của rada cao xạ, một nội dung mới đưa vào sách đỏ là đưa tọa độ đó cho tên lửa để sĩ quan điều khiển giả định đường bay B52.
-Muốn bắn trúng thì phải dùng thêm kiểu bắn xác suất như tài liệu đã đề cập, nhưng hiệu quả thực sự không cao. Cho đến trước 12 ngày đêm thì chưa có biện pháp chắc ăn nếu B52 kéo vào HN. Một SQ tên lửa đã hiến kế: yếu điểm lớn nhất là tính kỷ luật cao vì B52 không thể bay chệch tuyến bay và giãn cách, do lệch đi thì "lộ mặt" khỏi dải nhiễu. Muốn vậy, lấy tọa độ giả định của rada cao xạ để tập trung theo dõi. Khi nhóm B52 đầu tiên cắt bom thì đồng thời chúng lộ diện trên màn hình qua chùm bom lao xuống dưới dải nhiễu (càng thấp thì nhiễu càng thưa và hết tác dụng).
-Cái ta cần nhắm bắn là các tốp sau: khi biết tốc độ và vị trí nhóm đầu thì không khó để tính ra lúc nào nhóm sau sẽ đến đúng tọa độ chết đó. Chỉ cần bắn vào đó là xong.
-Cách bắn xác suất đã áp dụng nhưng vẫn hao tên lửa. Đề nghị đơn giản kia dùng hai yếu tố: chỉ bắn đón từ nhóm 2, mỗi lần bắn 2 quả và cho nổ chủ động, tức nổ từ xa khu vực đó và tên lửa gần như bay ngang. Nói thêm khi SAM2 nổ thì có một hình phễu vươn tới với góc 15-20 độ, chính giữa là sóng xunh kích có sức phá mạnh nhất, vành ngoài mới là hơn 10000 mảnh tên lửa. Nổ từ xa tuy mảnh yếu nhưng hình nón rộng và vẫn đủ "đả thương" máy bay.
Ngay lúc B52 vào HN, ta còn dùng cách bắn xác suất. Bác nào xem rồi thì nhớ hồi đầu tên lửa bay từng chùm kế tiếp đến 5-7 quả, nhưng về sau thì có khi chỉ 1-2 quả. Với kiểu bắn chùm ta hết đạn trước Mỹ, nhưng kiểu bắn đón thì khiến B52 phải rối loạn đội hình:bay nhanh hay chậm hơn cũng không được, đổi hướng ra khỏi nhiễu thì làm mồi thật ngay lập tức. Vì tên lửa nổ xa nên nhiều anh B còn bay ra biển được, Đã dính tên lửa thì dù về căn cứ cũng không thể hạ cánh, đằng nào cũng vứt xuống biển thôi. Cũng có quả trúng ngay tầm tự nổ thì anh B mới biến thành bó đuốc, phi công có nhảy ra cũng chết vì nhiệt độ không khí vùng nổ rất cao.
Em chỉ biết có thế!
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn minminixi cho bài viết trên:
khongnhieutiecnuoi (19-11-2012), Thao vietnam (17-08-2011)