Trích:
minminixi viết
Em hoàn toàn đồng ý với bác về lòng dũng cảm của bộ đội ta mà lính Pháp không có, dù rằng ngay trước đó chống Đức thì dân Pháp cũng được coi là quả cảm. Vấn đề chỉ là chiến đấu ở đâu thôi. Coi như ta có lòng dũng cảm mà địch thì không, em làm vài thống kê nho nhỏ:
-Khi ta có lòng dũng cảm, còn hiểu biết địa hình địa vật chiến đấu như nhau thì trụ được 2 tháng (trung đoàn Thủ đô)
-Khi ta có lòng dũng cảm, nhưng kém về hiểu biết điều kiện chiến đấu thì trụ được hai tuần (năm Mậu Thân-dù chuyện hậu cần có lẽ đã có ảnh hưởng lớn)
-Khi chỉ còn lòng dũng cảm, không còn điều kiện địa hình địa vật nào nữa thì có lẽ là hai giờ đồng hồ (TS năm 88)
Một trận hải chiến bây giờ không còn chuyện máy bay luồn lách ngon lành qua lưới lửa của tàu tuần dương, dù thông minh và dũng cảm đến mấy.
Về các thông tin thì em xin phép không bàn, mật hay không là do thời thế, cũng do tùy hứng của Tổng biên tập Dân tộc. Biết là nói thì mất lòng các bác, phải ve vuốt cái tự hào để sống và được khen, nhưng đây là diễn đàn, khen nhau chẳng khiến thông minh hơn và chê nhau cũng chẳng làm thu nhập thấp đi. Em tiếp tục cày kiếm cháo vậy!
|
Nghe bác BT nói mà tôi chỉ biết trố cả mắt ra. Bởi bác hơi lẫn lộn khái niệm.
Bảo vệ HN năm 1946-1947 là Trung đoàn Thủ đô phòng thủ giữ từng góc phố, từng căn nhà, có mục đích kéo dài thời gian để chính phủ rút ra, tổ chức kháng chiến. Phải giữ và cầm cự cho bằng được, nó khác về mục tiêu của chiến dịch (nếu gọi đó là một chiến dịch dù không đúng nghĩa lắm).
Còn tiến công Mậu Thân 1968 là ta dùng lực lượng chọc sâu đánh vào (ta mới là người tiến công mục tiêu chứ không phòng thủ) và mục tiêu của cuộc tấn công Mậu Thân khác với mục tiêu của cuộc phòng thủ HN 1946-1947 thế nào thiết nghĩ cũng không cần nhắc lại. Về mặt quân số thì trong dịp Mậu Thân, đánh vào thành phố là lấy 1 đánh 10-20, tương quan lực lượng khác hẳn đấy.
Do vậy khó có thể so sánh chỉ đơn giản về mặt thời gian như bác, như thế chả khác gì chuyện so một ông hộ pháp thì ăn được những mấy đấu gạo còn trẻ mới đẻ thì chỉ tu nổi vài trăm mili lít sữa thôi.
Trận Trường Sa 1988 cũng lại khác tình hình ngày nay, lúc đó về danh nghĩa thì giữa ta và TQ đang có chiến tranh (từ 1979 đến 1989). Bây giờ khác, không phải là không thể có khả năng bất ngờ trở mặt như Đức quốc xã đã tấn công LX năm 1941, song cũng không dễ chút nào, tác chiến nhỏ nhân các đụng độ cục bộ thì có thể có song đánh lớn thì chính TQ cũng sẽ phải cân nhắc rất kỹ cái được, cái mất. Đánh được và dựng nổi một chính quyền thân TQ lên có vẻ như là một cái được, song cũng chỉ là trước mũi thôi (chứ không là trước mắt đâu, bàn thì dài lắm), còn không đánh được, đẩy VN vào vòng tay Mỹ, cùng với vài nước ĐN Á nữa thành một cục, với đại bác Mỹ chĩa thẳng ngay sát biên giới thì lỗ to, lại thêm một Đài Loan trên bộ lẫn biển nữa chắc không phải cái người TQ muốn có. Là cứ chính trị sa-lông mà bàn vớ bàn vẩn thế thôi chứ tôi không phải là dân chuyên phân tích tình hình quốc tế hay chuyên về khoa học chính trị (là chỉ dựa vào những thông tin tìm kiếm được trên mạng thôi, đại thể như những bài của Lee Lai To, trưởng bộ môn Khoa học chính trị của ĐHQG Singapore, đăng trên Security Dialogue hay các tạp chí khác, hoặc các bài đôi khi phải đọc qua proxy... - nói ra chẳng để khoe đâu mà để nói thật rằng tôi thường vẫn đọc các tin tức như thế để biết thôi).
Còn chuyện 2 giờ ở TS thì có lẽ chúng tôi phải là người hiểu rõ nhất bác ạ (cái nhà cao cẳng đầu tiên ở ngoài Trường Sa dựng vào năm đó là do chính anh trai tôi thiết kế đấy, bác baodung chắc biết rõ điều này nhỉ). Tình hình cụ thể của cái trận ấy nó thế, chứ đấy không phải là lính công binh thủy quân tay không tấc sắt mà là lính có vũ trang trong công sự thì lại dễ thế sao? Và hơn ai hết, chúng tôi hiểu rõ rằng chả ai, dù có trang bị chủ nghĩa anh hùng gì gì, mà
nô với đạn đại liên lại chả chết cả. Hô khẩu hiệu thật to rồi sống lưng chạy vào mũi đại liên thì là ngu chứ anh hùng gì đâu, lính VN đâu có nhiều người ngu vậy, bởi nếu thế chết hết lâu rồi, còn đâu đứa nào ngồi gõ phím ở đây buôn với bác nữa? Vì vậy, chúng tôi biết rõ súng là gì, đạn là gì và vũ khí quan trọng thế nào lắm ạ. Lo là lo những cái khác cơ.