Trích:
minminixi viết
Hi hi, em không nói về bài của bác mà nói chung lập luận "dân ta anh hùng" thôi, vì mỗi thời mỗi khác. Chẳng qua trùng ý nên xin lỗi bác vậy!
Riêng em chả thấy lo gì, chỉ tin NN ta khéo léo thăng bằng mà "đi dây" với anh Tàu, còn có phần tỉnh táo hơn dân đen chúng ta nhiều (xưa nay vẫn thế mà). Tốt nhất chả cần chiến tranh nào nữa, nó có tàu to thì ta sắm tên lửa nhọn, vừa rẻ vừa nhanh đỡ tốn thời gian. Chỉ mỗi tội là kinh tế thì đi sau họ mãi, rồi sẽ đến ngày tên lửa hiện đại mấy cũng chả dám bấm nút!
Cái PS của bác: vì quân Pháp khi đó là lính mới đưa sang, lính cũ bị Nhật giải giới đi về rồi nên Trung đoàn TĐ mới cự được cả tháng. Sau này Pháp sử dụng kiến thức địa hình HN để chuẩn bị vây kín nên ta phải rút để bảo toàn lực lượng. Cái thành công là rút chạy thành công bác ạ, em đọc sử đều thấy ngợi ca chuyện này chứ không phải chuyện trụ được hai tháng. Nếu so với Mậu thân thì rõ: ta không thông địa hình nên hai tuần cũng chẳng trụ nổi cơ mà. Nhưng thôi, ta với Tàu chỉ làm xiếc đi dây chút chút, họ có mục đích lớn lao hơn chứ với ta thì coi như xong rồi ah!
|
Bác BT ơi,
Tôi thì cũng chẳng muốn tranh luận thêm cái gì cả. Biết nói gì được bởi những thông tin tôi có mà các bác có thể không có chẳng hạn lại thuộc loại không thể viết ra ở đây. Thế thì còn bàn cái quái gì được?
Chỉ muốn nhắc bác rằng, lính Âu-Phi lúc đó có lạ nước lạ cái nhưng chỉ huy của chúng thì không và có lẽ bác quên rằng lúc đó ở HN còn có cả hàng ngàn kiều dân Pháp thông thuộc HN còn hơn cả nhiều lính của Trung đoàn Thủ đô nữa đấy, bọn Tây mắm tôm ấy giúp đỡ quân viễn chinh của chúng đắc lực lắm ạ. Còn nếu đánh vào cụ thể một cái phố nào đó thì chiến trường phố xá HN cũng chẳng khác mấy ở Châu Âu đâu, các chiến thuật tiến công vào các phố xá ấy, lính Lê Dương trong đó đầy lính quốc xã lẫn cả lính thường chả lạ lẫm gì đâu. Chỉ là người Hà Nội đã chiến đấu rất ngoan cường thôi với tinh thần quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.