View Single Post
  #17  
Cũ 10-08-2011, 01:22
nqbinhdi nqbinhdi is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2009
Đến từ: Hanoi
Bài viết: 1,469
Cảm ơn: 1,185
Được cảm ơn 4,002 lần trong 1,122 bài đăng
Default

Trích:
Nhật Minh viết Xem bài viết
Ôi ôi bác ngbinhdi ơi tôi không có ý nói bác "lọm khọm" đâu, là tôi thấy bác như là các bác quản trị 4rum này vậy, đứng đắn, nghiêm túc (mặc dù giọng đùa cợt), mà lại rất nhạy cảm, rất nhân văn ạ, nhất là khi các bác kể về quá khứ hoặc về tâm hồn Nga, như thể 'dù ai nói ngả nói nghiêng, lòng ta vãn vững như..." tiêu chí của 4rum này. À quên, nói chính xác thì năm 79 tôi học năm thứ hai rồi - cứ cái tật nói mà không bấm đốt - nên làm iem của bác là vừa, bác cũng chưa "khọm" hơn tôi mấy đâu.
Bác thì có rất nhiều kỷ niệm về thời chiến tranh, hơn nữa bác là người nhạy cảm và viết về kỷ niệm chiến tranh hay đấy ạ (bác cứ cho iem bình loạn một tí đi), còn tôi thì làm lớp phó phụ trách văn thể, suốt ngày tập hát về anh Lê Đình Chinh, hay là "tên Goliat (chắc là giặc tàu) hãy chờ Vệt nam Davit chiến đấu hôm nay...". Cùng khóa với tôi cũng có mấy thằng bạn đi bộ đội đóng quân biên giới phía bắc, nhưng tất cả đều tránh đạn tốt, sống nhăn răng trở về, không được thương binh, liệt sỹ gì cả, nhưng hút thuốc sợi vàng và uống trà đậm một cây. Hỏi sao chúng mày tiếp thu nhanh thế, trả lời vì đứng gác ban đêm lạnh lắm, phải uống trà thật đậm để tỉnh táo khỏi buồn ngủ.
Ôi đời lính thật đáng kể lại thật nhiều. Vì thế ta lại càng nể phục văn học, điện ảnh Xô Viết đã xây dựng được những tác phẩm bất hủ về người lính. Việt nam mình chưa làm được tác phẩm nào đáng kể để tri ân những người lính, bác nhẩy!
Bác ơi, chỉ là các ký ức cũ nhất quyết không chịu bỏ ta mà đi thôi chứ văn chương cái gì mấy thứ ấy đâu. Bác làm tôi ngượng quá đi thôi. (Chỉ biết tự lẩm bẩm: Văn chương lẩm cẩm như rứa mà ra văn chương, thời xe nào chở các lều các chõng văn ấy cho đủ?)

Hay kể lể quá khứ là cái bệnh của người đã sắp hoặc đã già, không làm ra được cái gì mới nữa mà cứ gặm nhấm những cái cũ kỹ. Lại cũng chỉ mấy người sắp già hay đã già mới lại hay thích nghe kể những chuyện như thế thôi. Trẻ trung và cuộc đời rộng mở trước mắt, những người trẻ tuổi hẳn sẽ không thích thú gì cái có thể gọi là thói cổ hủ của mấy người già ấy đâu. Họ có những khao khát khác, buồn vui và giận hờn khác.

Và có thể, rất có thể, đến lúc sắp hay đã về già thì họ lại trở nên thích gặm nhấm những nỗi buồn vui xưa, nhường lại cái phơi phới và hân hoan cho lớp người trẻ căng tràn nhựa sống mới.

Đời nó tự nhiên thế thôi, cũng khó và hà tất cần phải cưỡng lại.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
MIG21bis (15-12-2011)