View Single Post
  #15  
Cũ 09-08-2011, 21:48
nqbinhdi nqbinhdi is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2009
Đến từ: Hanoi
Bài viết: 1,469
Cảm ơn: 1,185
Được cảm ơn 4,002 lần trong 1,122 bài đăng
Default

Trích:
Nhật Minh viết Xem bài viết
Vâng, thế là iem xác định được chỗ ngồi với bác rồi. năm 1979 bác đi lính, iem vào đại học nên trốn được lính, thế nghĩa là bác cũng không "già' hơn iem mấy về tuổi tác... nhưng sao các vấn đề bác truyền tải, đặt ra, thảo luận trên 4rum này nó già dặn chín chắn thế, trừ một số "trợ động từ" (theo em hiểu) mà bác sử dụng chắc để phù hợp với ngôn ngữ chát chit. Bác ạ, iem có cái tật save as vào đầu mình một số nick mà mình thích, đó là những nick có bài vở giàu thông tin, diễn giải uyên bác, giọng điệu hoặc nghiêm túc hoặc hài hước vui vẻ.
Chào đồng chí sỹ quan ạ. Chào nhà văn ạ. Chào cán bộ ạ.
@ Bác Nhật Minh,

Hề hề, có khi bác tính sai, hỉ (học bác sửa chữa, thêm cái "hỉ" đặc Huế của bác vào thêm cho dzui, nhé). Trừ phi năm 1979 bác vào dạy ở ĐH thì thôi không kể chứ nếu bác năm ấy mới vào học ĐH thì bá cáo bác, tôi hơn bác chừng 2000 ngày làm lính trước đó. Chừng 2000 ngày đêm đói, vất vả, và cả nguy hiểm nữa.

Thực lòng mà nói, có lẽ trong các ấn tượng sâu sắc nhất, nổi trội trong đời lính của tôi là những nỗi sợ. Sợ chết, tất nhiên là đứng đầu bảng các loại sợ rồi (dù bao nhiêu nỗi sợ khác có khi còn ghê hơn ạ - hầy dà, không tin bác cứ hỏi khắp lượt các đấng mày râu đủ loại Cọp dữ Gà chọi trên 4R này mà xem, liệu có cái nỗi sợ nào lại ghê răng hơn cái nỗi sợ sư tử không nhé). Tôi đã mấy lần đã cảm thấy rất rõ nỗi sợ chết. Chẳng giấu gì bác, đi bộ đội được 4 ngày, hôm trước vừa được phát quân phục, sáng hôm sau vừa đi tắm sông về (định bụng để diện quân phục mới tinh vào cho bảnh chọe ạ) còn đang ngồi trên giường trong lán bôi thuốc xanh mê-ty-len vì toàn thân lở loét - có lẽ do ăn phải nước lá mục trên rừng Đại Từ và do đang mắc chứng dị ứng thời tiết rất kinh - thì máy bay Mỹ bổ nhào cắt bom vào rất sát đơn vị. Choàng nhảy ra giật khẩu AK của mình khỏi giá súng, nhào xuống được giao thông hào đào sát ngay cửa lán thì mảnh bom đã phầm phập phạt trên miệng hào. Máy bay rú rít bổ nhào rất nhiều lần, có vẻ như cái máy bay nào, thằng phi công Mỹ nào cũng chỉ chí nhắm vào cái khoảng hở giữa miệng hào bên kia và vòm trên hầm hàm ếch trên đầu mình (nhìn từ trong hầm ra) mà bổ nhào bắn và cắt bom (ấy là tưởng thế thôi chứ bom đạn rơi còn cách chúng tôi cả một khoảnh ruộng khá rộng giữa 2 quả đồi cơ). Và lần ấy tôi sợ chết khiếp, cứ như đã thấy cái chết ngay trước mặt vậy và đinh ninh rằng thôi có lẽ lần này thì ta chết chắc rồi. (Tối hôm ấy bên cơ quan bị đánh bom vẫn còn sang đơn vị tôi xin cứu viện, trợ giúp đào tìm xác người chết bên đó, cả trận chừng gần 100 người chết, trung đội tôi thì một cậu bị mảnh bom xuyên qua gãy cả đùi, đến nay vẫn còn chân thấp chân cao). Có cảm giác ruột gan quặn thắt, lộn hết cả lên, nôn nao ghê gớm.

Trong 2000 ngày ấy, nhiều lần tôi đã thực sự thấy cái cảm giác quặn thắt ấy rồi ạ. Và cả cảm giác rất khó tả khi nhìn thấy máu của đồng đội tuôn xối ra ngay trước mắt, hoặc thấy những đoàn xe tải mui trần cắm lơ thơ cành cây che nắng (hay ngụy trang cũng chẳng rõ nữa) trên đầy anh em mình nằm, ngồi ngổn ngang, đầu, tay, chân... quấn đầy băng trắng thấm đỏ máu, hay thấy cậu lính biên phòng đồn Pha Long đêm trước vừa bị địch đánh chiếm mất đồn, bạn dìu về tới đường Hữu Nghị 7 đứng chơ vơ bên rìa đường vẫy xe vu vơ, 2 mắt lồi ra, chín như mắt lợn luộc vì bị đạn B40 bắn rất gần.

Và cứ sau mỗi một lần như thế, tôi lại khát khao sống hơn và cứ cố thật nhiều để có thể cảm thấy mình không có lỗi khi bao nhiêu bạn bè cùng trang lứa đã chịu những mất mát đến vậy.

Có lẽ nhờ thế mà tôi có vẻ khọm non hơn chăng?

Thay đổi nội dung bởi: nqbinhdi, 09-08-2011 thời gian gửi bài 23:25
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn nqbinhdi cho bài viết trên:
hongducanh (09-08-2011), MIG21bis (15-12-2011), Nhật Minh (09-08-2011)