Ngày hôm trước, tại một nhà nghỉ thiếu nhi ở đảo Kamenny, tôi đã trò chuyện với 1 cô gái tên là Tamara Turanova:
Cô gái mới 15 tuổi, xanh xao, gầy gò mảnh khảnh, rõ ràng là đang kiệt sức. Trên áo dài của cô có gắn dải băng huy hiệu màu xanh của Leningrad:
“Làm sao cháu có được nó?” tôi hỏi. Một nụ cười yếu ớt xuất hiện trên gương mặt nhỏ bé xanh xao của cô. “Cháu không biết ông ấy là ai,” cô kể. “Một chú đeo kính tới nhà máy và đưa cháu chiếc huy chương (medal) này”. “Nhà máy nào?” “Ồ, Nhà máy Koriv, tất nhiên rồi,” cô nói. “Cha cháu có làm ở đây không?” “Không”, cô đáp, “cha mất trong thời nạn đói, ngày 7 tháng Giêng. Cháu làm việc tại Kirov khi mới 14, cháu nghĩ vì thế người ta đã tặng cháu huy chương này. Chúng cháu cách mặt trận không xa lắm”. “Cháu có sợ khi làm việc ở đây không?” Cô nhăn khuôn mặt bé nhỏ. “Không, không nhiều; người ta quen dần đi. Khi 1 quả đạn kêu rít thì có nghĩa là nó lao vọt trên cao; khi nó kêu xèo xèo thì tức là bạn sắp gặp nguy hiểm. Đôi khi cũng có tai nạn, tất nhiên, cũng thường xảy ra; có khi nó xảy ra hàng ngày. Ngay tuần trước chỗ chúng cháu có tai nạn; 1 quả pháo rơi xuống xưởng của cháu làm nhiều người bị thương, hai cô gái Stakhanovite bị chết cháy”. Cô kể điều đó với 1 vẻ giản dị đáng sợ và hầu như còn hàm ý rằng chuyện có 2 cô gái Stakhanovite bị chết cũng không có gì nghiêm trọng lắm. “Cháu không muốn đổi sang nhà máy khác sao?” tôi hỏi. “Không”, cô đáp và lắc đầu. “Cháu là một cô gái Kirov, còn cha cháu là công nhân Putilov, và thực sự là những gì tồi tệ nhất nay đã qua rồi, vì vậy chúng chấu chắc chắn sẽ bám trụ được cho tới cùng”. Và ta cảm thấy rõ điều cô bé muốn nói, mặc dù cũng đã rất rõ về những căng thẳng tinh thần khủng khiếp mà cơ thể be nhỏ gầy guộc của cô bé đã phải chịu đựng. “Còn mẹ cháu?” tôi hỏi. “Mẹ cháu mất trước chiến tranh,” cô bé đáp. “Nhưng có anh trai cháu đang ở trong quân đội, ở Mặt trận Leningrad, anh ấy viết thư cho cháu thường xuyên, ba tháng trước anh ấy cùng nhiều đồng đội đã đến thăm cháu ở Nhà máy Kirov”. Khuôn mặt bé nhỏ xanh xao của cô sáng lên khi nhớ lại điều này, và, vừa nhìn những ngọn cây lá thu vàng óng soi qua khung cửa sổ còn lại của những gì còn lại của ngôi nhà, cô bé nói: “Chú biết không, được ngồi thêm ở đây một chút nữa thì thật tuyệt”.
|