RÔTCHI XLAV ARTAMÔNÔV
1936
NGƯỜI YÊU
Cô quen anh đã được tháng nay,
Mỗi bận chia tay ngay bên cửa,
Anh đều đòi cô hẹn rõ ngày,
Nếu có thể, sớm còn gặp nữa.
Đi rạp hát. Xem phim. Luôn chọn chỗ ngồi.
Chứ không tới góc thiên đường nào khác.
Anh luôn cho “tiền chè nước” nhân viên,
Mỗi lúc vào phòng gửi áo khoác…
Qua mỗi câu nói và việc làm,
Trái tim cô đều nhận rõ
Hai đứa rõ ràng thật cách xa
Sao anh xa lạ, khác nhau quá…
Và rồi một tình huống xảy ra –
Phải mổ xẻ, phải xem xét kĩ,-
Anh ngỏ lời xin cô hãy làm vợ anh,
Dù trước đó một lời tỏ tình chưa hề có,
Cô ngạc nhiên, chỉ đứng lặng im
Chẳng biết nói gì thêm, mặt xanh tái.
Phân vân không biết “Đồng ý” hay “Không”
Anh bảo cô có mười ngày suy nghĩ.
Cô đắn đo tự hỏi, cần hay không-
Day dứt ngổn ngang, trong lòng trăm mối.
‘‘Cứ từ từ” - cánh có chồng khăng khăng,
Lũ bạn gái thì thầm:”Nhanh lên chứ!”
Giấc mơ muôn đời cô vẫn tin,
Người chung thuỷ cô cần chắc ở quanh đâu đó
Nhanh thôi mà, có khi chính tối nay
Hai đứa có cơ may gặp gỡ…
Bỗng nhiên… dù không muốn nghĩ thêm
Nhưng sự tĩnh tâm không còn nữa,-
Cảnh cô đơn buồn đến nỗi mà
Thôi lấy anh ấy cũng là được!
Tính toán của anh có khi thành công,
Thì quá rõ, anh không phải người kém cỏi
Nhỡ lửa gần rơm lâu ngày cũng bén thì sao!
Mà chẳng may không được vậy thì chán quá?
Nhỡ người bạn cô chưa gặp sẽ đến tìm
Đòi cô phải trả lời sớm?..
…Ngày thứ mười sắp tới rồi,
Cô vẫn rối bời, chưa thể quyết.
Tùng Cương dịch
|
РОСТИСЛАВ АРТАМОНОВ
1936
ЖЕНИХ
Ты с ним знакома больше месяца.
Всегда, прошаясь у дверей,
Он предлагает снова встретиться,
И если можно, то скорей.
Театр. Кино. Места удобные.
А не какой-нибудь раёк.
Он перед входом в гардеробную
Кладёт “на чай” под номерок…
Ты за поступками и фразами
Почувствовала всей душой,
Что вы с ним люди слишком разные,
Что он чужой, совсем чужой…
И вот такое положение-
Хоть развяжи, хоть разруби
Тебе он сделал предложение
Без объяснения в любви.
Ты удивилась ты, опешила,
Ты стала тише и бледней…
Чтоб “за” и “против” были взвешены,
Он дал подумать десять дней
Сомненья – нужно ли не нужно ли –
Терзают в глубине души.
“Не торопись” – твёрдят замужние,
Девчонки шепчут:” Поспеши…”
Ты веришь в эту мечту извечную,
Что где-то ходит верный друг
И скоро может нынче вечером,
Вы повстречаетесь…
А вдруг…
Пусть даже думать так не хочется.
Но всё равно смущён покой,-
Настолько страшно одиночество,
Что, верно, лучше хоть такой…
Его расчёт, должно быть, сбудется,
Он, видно, парень не дурак,
Ну что же, стерпится слюбится…
А если всё-таки не так?
А если же твой друг невстреченный
Придёт, потребовав ответ?..
…Десятый день подходит к вечеру
А у тебя решенья нет…
|