Thử lại nào:
Nâng chén tưởng niệm con đường khốn khổ
Vì những ai đã ngã xuống nửa chừng
Vì những ai không thể lê nổi nữa
Nhưng vẫn cố mà lết bàn chân sưng
Vì những đôi môi xanh xám khô cứng
Vì mặt người giống hệt nhau vô hồn
Vì bộ áo rách phủ bạc sương giá
Vì đôi tay trần không có găng che
Vì suất nước đong theo vỏ đồ hộp
Vì nướu lợi sưng máu bọc chân răng
Vì đôi nanh bầy chó xám béo mập
Đánh thức tù mỗi sớm dậy điểm danh
Vì mặt trời chễm chệ trên cao vút
Xói xuống trần thế không chút xót thương
Vì rừng mộ chí tuyết trắng rơi vương
Là tác phẩm của bão tuyết tận tình
Vì phần bánh ướt thớ dai rùng mình
Mà mỗi ngày tù nhắm mắt mà nuốt
Vì vòm trời vòi vọi nhưng nhợt nhạt
Vì dòng Ayan-Yuryakh hững hờ trôi!
Chú giải: để ăn bớt bột, đám đầu bếp trại trộn rất nhiều nước vào bột nhào bánh mì, kèm theo một số chất liệu "thay thế", do đó bánh rất dai, ướt và "nặng".
Bệnh scoócbút do thiếu vitamin khó dịch thành nha cam, vì triệu chứng là sưng nướu, mưng mủ chảy máu và tụt răng.
Dòng Ayan-Yuryakh xin dịch là hững hờ, vì cả mặt trời, bão tuyết, bầy chó, vòm trời, tất cả đều lãnh đạm trước bầy kẻ thù của nhân dân.
Thay đổi nội dung bởi: danngoc, 26-07-2011 thời gian gửi bài 17:00
|