Vâng, Chế Lan Viên, người viết những vần thơ hoành tráng ca ngợi:
Vóc nhà thơ đứng ngang tầm chiến lũy
Bên những dũng sĩ diệt xe tăng ngoài đồng và hạ trực thăng rơi...
Cũng là người, sau khi mất, có bài thơ sau đây được in trong tập Di cảo:
TRỪ ĐI
Sau này anh đọc thơ tôi nên nhớ
Có phải tôi viết đâu ? Một nửa
Cái cần viết vào thơ, tôi đã giết đi rồi!
Giết một tiếng đau, giết một tiếng cười,
Giết một kỷ niệm, giết một ước mơ,
Tôi giết cái cánh sắp bay...trước khi tôi viết
Tôi giết bão táp ngoài khơi cho được yên ổn trên bờ
Và giết luôn mặt trời trên biển,
Giết mưa và giết cả cỏ mọc trong mưa luôn thể
Cho nên câu thơ tôi gày còm như thế
Tôi viết bằng xương thôi, không có thịt của mình.
Và thơ này rơi đến tay anh
Anh bảo đấy là tôi ?
Không phải!
Nhưng cũng chính là tôi - người có lỗi!
Ðã giết đi bao nhiêu cái
Có khi không có tội như mình!
Trong biên bản cuộc họp về tập thơ "Cửa mở", có rất nhiều ý kiến, từ đao to búa lớn đến ca ngợi nhiệt thành, nhưng SM cứ thắc mắc có những câu rất đỉnh của tập thơ, mà SM được đọc ngay từ hồi mới xuất bản và giờ còn giữ được, thì không ai nhắc đến. Gần như chúng được mặc định "hãy tránh xa":
Một phần tư thế kỷ qua đi và có lẽ bây giờ ta mới biết
Thế nào là thương yêu thế nào là chém giết
Ta đã thấy những chỗ lõm chỗ lồi trên mặt trăng sao
Những vết bùn trên tận đỉnh chín tầng cao
Thay đổi nội dung bởi: Saomai, 17-07-2011 thời gian gửi bài 10:43
|