1. Gặp gỡ
Chị tôi gần như cố hết sức đẩy tôi vào bếp.
Ngồi bên bàn ăn, cạnh mẹ tôi là một người mà tôi đã trông thấy trong ảnh.
Điều đầu tiên làm cho tôi để ý là bộ tóc dày màu hạt dẻ sẫm. Tóc anh đã được chải lật ngược, nhưng từng lớp, từng lớp một vẫn xòa sang phía trái. Đôi lông mày sẫm màu gần như nối liền với nhau ở cạnh sống mũi. Đôi mắt màu nâu sẫm khá sâu. Chúng có vẻ rất to và càng làm rõ hơn vẻ tái nhợt của khuôn mặt có nước da xam xám.
“Anh ấy đẹp trai quá !” – một ý nghĩ loáng qua trong đầu tôi, vì vậy tôi lại càng thêm ngượng.
- Làm sao cô lại lẩn trốn như thế ? – anh hỏi tôi.
Sau này, không biết bao nhiêu lần tôi đã nhớ lại từng chi tiết nhỏ nhặt nhất của cuộc gặp gỡ ấy, cuộc gặp gỡ đã làm thay đổi đời tôi, cuộc gặp gỡ với một con người mà tên tuổi đã được thừa nhận là tượng trưng cho thế hệ thanh niên Cộng sản. Cuộc gặp gỡ với một con người có cuốn sách đã được in hàng trăm lần và hàng chục triệu bản đã tỏa đi khắp thế giới. Cuộc gặp gỡ với một con người mà cuộc đời đã trở thành mẫu mực về phẩm hạnh đối với thanh niên Cộng sản tất cả các nước.
Nhiều thế hệ người Soviet đã được giáo dục bằng cuốn sách “Thép đã tôi thế đấy !”. Nó gieo vào lòng ta niềm tin vào tương lai tươi sáng của nhân loại, thức tỉnh sự sẵn sàng hi sinh bất kỳ cái gì để thực hiện lý tưởng cao cả. “Thép đã tôi thế đấy !” là cuốn sách của lòng dũng cảm, của sự chịu đựng, của ý chí to lớn mà một con người bị cột chặt vào giường bệnh đã rèn luyện được ở bản thân mình.
Ngày nay đối với thanh niên, không cần phải giới thiệu tác giả cuốn sách về Korchagin : anh sinh năm 1904, mất năm 1936, công bố “Thép đã tôi thế đấy !” vào những năm 1932 – 1934. Cuốn sách về Korchagin đã nhiều lần được đưa lên màn ảnh, và không thể đếm xuể đã có bao nhiêu tác phẩm hội họa, điêu khắc, đồ họa nói về nhân vật này.
Thế mà tôi vẫn nhớ cái bắt tay đầu tiên của con người đó, khi cả hai chúng tôi đều chưa biết số phận như thế nào đang chờ đợi anh.
Rồi dòng thác thư tuôn chảy đã mấy chục năm nay vẫn chưa hề cạn ! Bao nhiêu lá thư đã qua tay tôi, đó là những thư gửi cho tác giả của Korchagin, những lá thư đầy lòng hăng hái mạnh mẽ của thời kỳ những năm ba mươi, từng thịnh hành trong đám thanh niên Cộng sản hồi đó : “Pavel, hỡi người anh em !...”, những lá thư trong thời kỳ Chiến tranh Vệ quốc vĩ đại, có khi được tác giả của chúng viết trước khi hi sinh có mấy giờ đồng hồ… Những lá thư thời nay. Tôi cảm thấy ngày hôm nay tác phẩm của Nikolai Ostrovsky đang được đọc ra sao.
“Hạnh phúc biết bao vì chúng ta có Pavka Korchagin, người cùng thời, người bạn của chúng ta, người thầy của thanh niên !” – một nữ độc giả ở Riga đã viết. Một anh giáo viên ở Kostroma đã cảm ơn Ostrovsky như sau : “Và nếu như trong thời gian vừa qua tôi đã kịp làm được một chút gì ích lợi đối với Tổ quốc thì tôi xin cảm ơn anh, Nikolai Ostrovsky, nhà văn yêu mến của tôi, một người bạn, và một con người”. Và đây là những dòng chữ được viết ra từ trái tim một em học sinh lớp 10 ở một trường Phổ thông Moskva : “Nikolai Ostrovsky ! Chúng ta đọc tên ông với cảm giác tự hào về Tổ quốc vĩ đại ! Nikolai Ostrovsky ! Với cái tên này thanh niên trong những năm Chiến tranh Vệ quốc vĩ đại đã xông vào chỗ chết ! Át cả tiếng động cơ phản lực và tiếng nổ của bom nguyên tử, tên tuổi của Nikolai Ostrovsky đang gọi ta dấn thân vào cuộc đấu tranh vĩ đại vì hạnh phúc của nhân dân ! Và trước cuốn sách này chúng ta xin thề sẽ trở thành những người kế tục trung thành sự nghiệp vĩ đại là xây dựng hòa bình trên Trái đất”.
Nhà du hành vũ trụ đầu tiên Yury Gagarin đã viết : “Những con người như thế này nhân dân sẽ không bao giờ quên. Cuộc đời của Nikolai Ostrovsky mãi mãi sẽ là ngọn hải đăng sáng rực đối với thanh niên Liên Xô”.
|