Thực ra, tình dục diễn ra công khai đến nỗi nó bị mọi người khá hờ hững: hãm hiếp và bán dâm đối với một số người đã trở thành bộ phận của cuộc sống ngày thường. Edward Buca có lần làm việc gần một đội lao động nữ ở xưởng cưa. Một nhóm tù tội phạm xuất hiện. Chúng “tóm lấy những phụ nữ mà chúng muốn và đè họ ra trên tuyết, hoặc ẩy họ dựa vào đống gỗ. Dường như đám phụ nữ đã quen nên không chống cự gì. Họ cũng có đội trưởng của mình, nhưng cô ta không chống lại những sự gián đoạn ấy, trong thực tế chúng có vẻ gần như là một phần khác của công việc”. Lev Razgon cũng kể câu chuyện về một cô gái trẻ tóc vàng mà có lần ông bắt gặp đang quét khoảng sân của một khu trạm xá trại. Lúc ấy ông đã là công nhân tự do, đến thăm một bác sĩ quen, và mặc dù không đói, ông vẫn được mời dùng bữa trưa thịnh soạn. Ông đưa nó cho cô gái, cô này “ăn thật lặng lẽ và gọn gàng, ta có thể nói rằng cô đã lớn lên trong một gia đình tử tế”. Thực ra cô làm Razgon nhớ tới chính con gái mình:
Cô gái ngừng ăn, gọn gàng xếp mấy cái đĩa vào khay gỗ. Sau đó cô kéo váy lên, tụt quần lót xuống và, cầm chúng trong tay, cô quay khuôn mặt không cười về phía tôi.
“Nằm hay thế nào?” cô hỏi.
Thoạt đầu vẫn chưa hiểu, và rồi phát hoảng vì phản ứng của tôi, cô nói bằng giọng tự bào chữa, cũng lại vẫn không cười “Không ai cho tôi ăn không...” (Razgon, tr. 163-164)
Cũng có khi, tại một vài trại, những lán nữ nhất định trở thành không hơn gì một nhà thổ công khai. Solzehnitsyn mô tả một lán như vậy
Bẩn thỉu và ọp ẹp không gì so sánh nổi, bên trong vảng vất mùi ngột ngạt, các giường tầng không có chăn đệm. Có một lệnh cấm chính thức cấm đàn ông vào đây, nhưng chẳng ai thèm quan tâm và không ai tuân theo. Không chỉ có đàn ông tới, mà cả bọn thiếu niên, những thằng nhóc mười hai mười ba tuổi, bu tới để học hỏi... Mọi thứ được thực hiện hết sức tự nhiên như ngoài thiên nhiên, giữa mắt mọi người, và tại nhiều nơi cùng một lúc. Hiển nhiên chỉ có tuổi già và sự xấu xí rõ mồn một mới là thứ bảo vệ duy nhất cho phụ nữ ở đấy – ngoài ra không còn gì khác. (Solzhenitsyn, Quần đảo Gulag, tập II, tr. 233)
|