danngoc xin giới thiệu thêm một trong những chương xúc động nhất của bộ sách. Thực sự không dám post hết, và cũng không đủ sức post hết cả cuốn.
15
Phụ nữ và trẻ em
… người tù làm phục vụ quét dọn trong lán tôi đón tôi với câu hét: “Chạy đến xem cái gì dưới gối cô kìa!”
Tim tôi như muốn nhảy lên: có khi mình được khẩu phần bánh mì cũng nên!
Tôi chạy tới giường và lôi cái gối ra. Dưới đó là ba lá thư nhà, cả ba lá thư nguyên vẹn! Đã sáu tháng nay tôi không nhận được bất cứ thứ gì.
Phản ứng đầu tiên của tôi khi thấy chúng là sự thất vọng sâu sắc.
Sau đó là nỗi khiếp sợ.
Tôi sẽ ra sao nếu một mẩu bánh mì đối với mình còn giá trị hơn cả những bức thư của mẹ, của bố và con tôi.
… Tôi quên khuấy chuyện bánh mì và òa khóc.
- Olga Adamova-Sliozberg, Chuyến đi của tôi (Vilensky, Till My Tale is Told, tr. 53-54)
|