Nhưng người phương Tây – nhóm này gồm cả người Ba Lan, Tiệp và các nước Đông Âu khác – cũng có một số ưu điểm. Họ là đối tượng được đặc biệt quan tâm và có sức hấp dẫn, điều này đôi khi đem lại lợi thế trong quan hệ giao tiếp, được tặng những món thực phẩm, được đối xử nhẹ nhàng hơn. Antoni Ekart, một người Ba Lan học tập tại Thụy Sĩ, được phân một chỗ trong bệnh viện nhờ công viên hộ lý tên là Ackerman, người gốc Bessarabia: “Chính nhờ tôi đến từ phương Tây đã giúp đơn giản hóa vấn đề”: ai cũng chú ý đến người người phương Tây và muốn cứu giúp họ. (Ekart, tr. 192) Flora Leipman, một phụ nữ Scotland mà chính cha dượng người Nga của bà đã khuyên gia đình bà chuyển đến Liên Xô, đã chủ động công khai gốc tích “Scot” của mình để làm vui cho các bạn tù:
Tôi kéo váy mình cao quá đầu gối để trông như cái kilt (Kilt: loại váy truyền thống của đàn ông Scotland. - ND) và cuộn vớ chân xuống khiến chúng giống như đôi tất chân đàn ông Scot. Theo kiểu Scot, tôi lấy cái chăn vắt qua vai và lận cái mũ phía trước bụng để trông như cái sporran (Sporran: một loại túi nhỏ, thành phần trong trang phục truyền thống của đàn ông Scot, làm từ da hoặc lông thú, dùng để đựng các vật dụng cá nhân. - ND). Tôi cất cao giọng đầy tự hào, hát bài “Annie-Laurie”, “Ye Banks and Braes o’ Bonnie Doon”, luôn luôn kết thúc với câu “Chúa phù hộ Đức Vua” mà không cần dịch lại. (Leipman, tr. 89)
|