View Single Post
  #5  
Cũ 23-06-2011, 14:36
Ngo_Lam_Vu's Avatar
Ngo_Lam_Vu Ngo_Lam_Vu is offline
Salat Nga - салат Оливье
 
Tham gia: Jul 2010
Bài viết: 189
Cảm ơn: 482
Được cảm ơn 146 lần trong 68 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới Ngo_Lam_Vu
Default

SỐ PHẬN MỘT CON NGƯỜI
Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Thông tin
Sôlôkhốp và truyện Số phận một con người

Tác giả

Sôlôkhốp (1905 – 1984) là nhà văn lỗi lạc của nước Nga, được giải thưởng Nobel về văn chương năm 1965. Ông cũng là một trong số những nhà văn tự học mà thành tài. Năm 1926, Sôlôkhôp lần đầu xuất hiện trên văn đàn với 2 tập truyện ngắn: “Truyện sông Đông” và “Thảo nguyên xanh”. “Đất vỡ hoang” và “Sông đông êm đềm” là 2 cuốn tiểu thuyết vĩ đại nhất làm rạng rỡ sự nghiệp văn chương của Sôlôkhôp, đưa tên tuổi ông vào hàng ngũ “những nhà văn xuôi lớn nhất thế kỷ 20”. Năm 1957, Sôlôkhôp viết truyện “Số phận con người” mô tả chiến tranh trong bộ mặt thật của nó, biểu dương khí phách anh hùng của người lính Xô Viết, khám phá chiều sâu tính cách Nga bình dị, nhân ái - tất cả được thể hiện bằng một bút pháp nghệ thuật độc đáo đầy sáng tạo, hấp dẫn vô cùng.


Tóm tắt truyện “Số phận con một người”

Gần một năm sau chiến tranh thế giới lần thứ 2 kết thúc, mùa xuân năm 1946, trên đường đi công tác, tác giả gặp Xôcôlốp và anh đã kể cho tác giả nghe về cuộc đời vô cùng gian truân và đau khổ của mình. Chiến tranh bùng nổ, anh ra trận để lại quê nhà vợ và 3 con. Sau một năm chiến đấu, hai lần anh bị thương nhẹ vào tay và chân. Tiếp đó, anh bị bắt làm tù binh, bị đày đọa suốt 2 năm trời trong các trại tập trung của phát xít Đức. Lao dịch, nhục hình, đói rét, tử thần đêm ngày đe dọa. Năm 1944, giặc bị thua to trên mặt trận Xô-Đức, bọn phát xít bắt tù binh làm lái xe. Nhân cơ hội đó, Xôcôlốp đã bắt sống một tên trung tá Đức, lái xe chạy thoát về phía Hồng quân. Lúc này, anh mới biết tin về vợ và 2 con gái anh đã bị bom giặc giết hại. Anatôli, cậu con trai giỏi toán của anh nay đã trở thành đại uý pháo binh Hồng quân. Hai cha con cùng tham dự chiến dịch công phá Beclin, sào huyệt của Hitle. Đúng ngày 9/5/1945 ngày chiến thắng, một tên thiện xạ Đức đã bắn lén giết chết Anatôli, niềm hy vọng cuối cùng của anh.

Chiến tranh kết thúc, Xôcôlốp được giải ngũ, nhưng anh không trở về Vôrônegiơ quê hương nữa. Một đồng đội bị thương đã giải ngũ có lần mời anh về nhà chơi, Xôcôlốp nhớ ra và tìm đến Uriupinxcơ. Anh xin được làm lái xe chở hàng hóa về các huyện và chở lúa mì về thành phố. Mỗi lần đưa xe về thành phố anh lại tạt vào cửa hiệu giải khát uống một li rượu lử người. Anh đã gặp bé Vania đầu tóc rối bù, áo quần rách bươm xơ mướp nhưng cặp mắt như những ngôi sao sáng ngời sau trận mưa đêm. Nó ăn ngay ở hiệu giải khát, ai cho gì thì ăn nấy. Bạ đâu ngủ đó. Xôcôlốp xúc động quyết định: “Mình sẽ nhận nó làm con nuôi!” Xôcôlốp nói với bé Vania: “Là bố của con” khi nó nghẹn ngào hỏi: “Thế chú là ai?” Đưa Vania về nhà vợ chồng người bạn, Xôcôlốp tắm rửa; cắt tóc, sắm áo quần cho bé. Nhìn nó ăn xúp bắp cải, vợ người bạn lấy tạp dề che mặt khóc. Lần đầu tiên sau chiến tranh, Xôcôlốp được ngủ một giấc yên lành. Còn bé Vania rúc vào nách bố nuôi như con chim sẻ dưới mái rạ, ngáy khe khẽ. Ngày và đêm, bé Vania không chịu rời Xôcôlốp. Một chuyện rủi ro xẩy đến, Xôcôlốp bị người ta tước mất bằng lái xe. Mất việc, anh đưa bé Vania đi bộ đến Kasarư sống. Nhìn 2 bố con đi xa dần với một nỗi buồn thấm thía, chợt đứa bé quay lại nhìn nhà văn, vẫy vẫy bàn tay bé xíu hồng hồng. Như có móng sắc nhọn bóp lấy tim mình, tác giả vội quay mặt đi…

Về bộ phim (thành viên nthach)

Số phận một con người - Судьба человека. là một bộ phim giành được rất nhiều giải thưởng. Bộ phim dựa theo cuốn tiểu thuyết kinh điển của Mikhail Sholokhov và do . Khi bộ phim được phát hành, nó đã đoạt giải Grand tại Liên hoan phim Moscow.

Đạo diễn Sergei Bondarchuk
Kịch bản: Jury Lukin
Feodor Shakmagonov
Dựa theo tiểu thuyết của: Mikhail Sholokhov
Các diễn viên chính:
Sergei Bondarchuk
Zynaida Kiriyenko
Pavel Volkov
Pavlik Boriskin
Âm nhạc: Veniamin Basner

Tóm tắt nội dung

Bộ phim mở màn cảnh đầu vào mùa xuân đâu tiên sau chiến tranh ở Liên Xô, mùa xuân năm 1946, Andrei Sokholov (Bondarchuk) là một tài xế xe tải. Anh cùng đứa con trai bé nhỏ đang trên đường trở về quê nhà. Khi phải dừng lại đợi phà, Sokholov bắt đầu kể lại câu chuyện về cuộc đời của mình đã trải qua từ trước đây, khi cuộc nội chiến còn đang nóng bỏng ở nước Nga và nạn đói của Liên Xô năm 1922.

Andrei hồi tưởng lại khi còn đang xây dựng một ngôi nhà tại Kuban Nga, nơi anh đã gặp và yêu Irina, người vợ tương lai của anh. Chẳng bao lâu sau hai người đã kết hôn và có con. Andrei đã chèo chống cho một cuộc sống gia đình hạnh phúc suốt 17 năm ròng.

Khi thế chiến thứ hai bắt đầu, Andrei gia nhập Hồng quân, và là một người lính lá xe tải, anh đã phải để lại gia đình mình ở lại hậu phương. Anh được lệnh phải lái chiếc xe trên một con đường đang bị đánh phá, để tải gấp một số hàng quan trọng cho quân đội ở tiền tuyến. Máy bay địch phát hiện và dội bom vào đoàn xe của Andrei, trong khi các xe tải khác phải dừng lại, thì Andrei vẫn tiếp tục lái xe băng qua bom đạn. Một tiếng nổ một đã hất nhào chiếc xe tải của anh và làm cho Andrei bất tỉnh. Khi tỉnh dậy, Andrei được hai tên sĩ quan Đức thương hại không bắn chết, và chuyển anh cùng với nhiều binh sĩ Nga khác đến một nhà thờ bị bỏ hoang.

Sáng hôm sau, tất cả những người bị nghi ngờ là cộng sản, chính ủy, sĩ quan, hoặc người Do Thái đều bị mang đi bắn hết, những người còn lại bị đưa đến một trại tập trung. Trong tù, Andrei rất cô đơn, anh luôn mơ thấy gia đình mình gọi anh trở về nhà. Andrei cùng với tất cả các tù nhân khác, buộc phải đi lao động cưỡng bức: một nỗ lực nhằm trốn tù, nhưng anh đã bị bắt lại sau bốn ngày lang thang khắp cánh đồng. Rồi anh cùng các bạn lại bị chuyển đến một trại tập trung khác ở Đức. Sau đó, Andrei đã phải di chuyển đến nhiều các trại giam của Đức, một trong số đó là B-14, mỗi tù binh nhân buộc phải chuyển bốn mét khối đất dá một ngày.

Một đêm Andrei bị gọi vào văn phòng của trưởng trại tập trung và bị sử bắn vì có ý chống đối. Trước khi đưa Andrei ra vào sân bắn, viên sĩ quan chỉ huy Đức đưa cho anh uống một ly vodka cuối cùng - gọi là để chào mừng chiến thắng của Đức tại Stalingrad. Nhưng Andrei đã từ chối, khi tay sĩ quan Đức phải nói là uống vì sự hy sinh của anh, anh đã đồng ý với lý do này. Và cuối cùng anh đã cạn hết cả một chai rượu đầy. Những tên sĩ quan Đức hết sức kinh ngạc và cảm phục anh, chúng đã khoan hồng và không bắn anh...

Qua rất nhiều tình cảnh éo le của cuộc đời, anh đã gắng gượng để sống, và chiến đấu sau khi trốn tù lần thứ hai thành công, và hơn thế nữa anh lại lập được công trạng to lớn. Nhưng cuộc đời lại không trả ơn anh những gì anh đã cống hiến cho nó. Ngược lại, nó lại cướp đi nhưng gì quý giá nhất trên đời của anh...

Để rồi cuộc đời anh lại lật sang một trang mới.


Phụ đề tiếng Việt của thành viên nthach













__________________
Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Liên Bang Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Xô Viết Sống Mãi!
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Ngo_Lam_Vu cho bài viết trên:
lucynbt (04-01-2012), ngtuan11 (24-06-2011)