View Single Post
  #24  
Cũ 22-06-2011, 23:09
Nhật Minh Nhật Minh is offline
Salat Nga - салат Оливье
 
Tham gia: Apr 2008
Bài viết: 227
Cảm ơn: 496
Được cảm ơn 278 lần trong 108 bài đăng
Default

Đề tài này cũng hay, nhưng mà tôi xin góp chuyện từ đất cảng được không ạ? Đọc bài của tất cả các bác tôi đều thấy có mình ở trong đó. ở thành phố tôi có ít rạp hơn Hà Lội của các bác, nhưng cũng đủ xem, đó là các rạp Lê Văn Tám, Tân Tân, Công Nhân, 1-5. Rạp Lê Văn Tám ưu tiên phục vụ thiếu nhi, đối diện với trường cấp ba Ngô Quyền, nơi lưu giữ những kỷ niệm học trò trong tôi, giờ hình như không "phục vụ" nữa!
Ở trung tâm thành phố, đối diện nhà hát lớn, chỗ những quầy bán hoa hay được các nhà nhiếp ảnh nghệ thuật coi như là một trong những biểu trưng của thành phố hoa phượng đỏ, ngày xưa, ngay cạnh đó là trung tâm quảng cáo phim mới, dĩ nhiên phim Liên Xô là chủ yếu. Cũng như bác bachyen tôi đứng nhiều khi cả giờ ngắm nhìn những hình vẽ quảng cáo phim mà lòng mơ về đất nước Liên Xô xa xôi mà gần gũi.
Như tôi đã nói, nghe các bác kể chuyện về xem phim Liên Xô, tôi thấy có mình trong tất cả các câu chuyện đó, nhưng liệu có bác nào thấy có mình trong câu chuyện của tôi dưới đây không?
Hồi nhỏ tôi hay bị đòn lắm, vì rất nhiều tội. Tội vẽ hình vào vở học rồi xé đi. Tội nhảy qua cửa sổ trốn học đi đá bóng. Tội đánh nhau vì con gái. Có những tội bây giờ nghĩ lại thật... tội cho thân mình, đó là ham chơi quên xếp hàng mua rau muống mậu dịch, hoặc xếp hàng nhưng không mua được vì chen không nổi và rau bán hết sớm. Các bác ơi, hồi đó rau muống mậu dịch 1 hào 2 bó, rau chợ 1 bó 1 hào rưỡi, vì vậy không mua được cũng đáng bị đòn thôi.
Chính cái lần ấy, không mua được rau muống cho mẹ nấu ăn trưa, ba tôi - ông bố người miền nam tập kết thật dữ đòn như hầu hết các ông bố miền Nam tập kết khác ở cùng khu tập thể, ngăm tôi rằng "mày về đây tao cho tuốt xác". Thế là, với hai hào không mua được rau muống tôi không về nhà nữa mà bỏ đi lang thang khắp phố phường. Bây giờ gọi là đi bụi đấy các bác nhẩy. Nhưng tôi vẫn nhỏ thôi, đến nỗi đi về ngã 5 Máy chai mà tôi tưởng là đã đi sang tỉnh khác, vội ngược hướng quay về. Đi qua rạp chiếu bóng 1-5, nhìn lên bảng quảng cáo chiều nay rạp chiếu phim "Đám cưới ở làng Malinovka" không nhấc chân đi nổi nữa. Nhịn ăn, mua vé hạng 2 hào, ngồi buồn trước sảnh rạp chiếu phim, thỉnh thoảng đưa tay sờ túi áo ngực xem tấm vé còn đó không.
Trong lòng ngổn ngang, vừa mong chờ đến giờ chiếu phim vừa không biết xem phim xong rồi đi về đâu?

Thay đổi nội dung bởi: Nhật Minh, 22-06-2011 thời gian gửi bài 23:11 Lý do: nói rõ hơn
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 6 thành viên gửi lời cảm ơn Nhật Minh cho bài viết trên:
buitihin (08-02-2012), Chandaingoaituyen (23-08-2011), hongducanh (23-06-2011), hungmgmi (23-06-2011), ndkcz (24-11-2012), Nina (22-06-2011)