View Single Post
  #31  
Cũ 19-06-2011, 08:17
Nina Nina is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: TPHCM
Bài viết: 6,416
Cảm ơn: 5,003
Được cảm ơn 8,268 lần trong 3,723 bài đăng
Default

7. Nàng tiên lửa nhảy múa (tt)

Người dịch: Nguyễn Kiên Trung
Đánh máy: Lam Anh và A Thanh


Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.


Sáng thứ hai, các lão thợ mỏ trở lại thấy bên lều vết đào bới còn mới nguyên. Họ đoán ngay ra việc gì đã xảy ra. Họ cười ông lão và nói:

- Củ cải lại đi tìm củ cải…

Sau đó thấy trong lều bị cháy, họ bắt đầu trách mắng cả hai người. Cha Phê-đi-a tức giận, định đánh cậu bé, nhưng lão E-phim đã bảo vệ nó:

- Ông không biết ngượng khi đánh trẻ con à? Chả cần đánh nó cũng sợ không dám về nhà rồi. Làm thằng bé khiếp vía kinh hồn mà nó có lỗi gì đâu? Tôi ở lại đây thì có gì phải hỏi tôi, nếu ông thấy có gì thua thiệt. Chắc tro từ tẩu thuốc rơi ra bén lửa, rồi cháy, thế thôi. Tôi làm tôi chịu…

Nói với cha Phê-đi-a xong, ông lão quay sang nói với cậu bé như không có ai bên cạnh:

- Ôi, Phê-đi-a, Phê-đi-a! Con bé nó chọc mình đấy. Lần sau mà thấy thì phải nhổ nước bọt vào mặt nó. Cho chừa cái thói trêu chọc mọi gnười.

Phê-đi-a vẫn khăng khăng:

- Không phải đâu ông ạ. Cô ta không muốn điều ác, chỉ tại con cú thôi.

- Tuỳ cháu, nhưng lần sau thì ông không đào bới nữa đâu. Đùa thế là đủ rồi. Chẳng còn trẻ trung gì mà đi theo nàng tiên lửa.

Ông già thất vọng, còn Phê-đi-a thì vẫn thương nàng tiên lửa nhảy múa.

- Ông ạ, đừng giận cô ấy làm gì. Ông không thấy cô ấy xinh đẹp và vui thế nào à? Nếu không có con cú chắc cô ấy đã đem lại may mắn cho mình rồi.

Lão E-phim không muốn nói về con cú, còn nàng tiên lửa thì ông chưa thể quên được.

- Cô ta đem lại cho cháu may mắn thế đấy. Thà đừng đi về nhà còn hơn.

Ông già nói sao thì nói, Phê-đi-a vẫn bướng bỉnh:

- Ông thấy cô ta múa mới đẹp làm sao chứ.

- Đẹp thật đấy, nhưng mình thì được gì nào? Thà chẳng nhìn lại hơn.

- Cháu thì vẫn muốn nhìn. Thế nếu cô gái nhảy thì ông quay đi à?

- Sao lại quay đi? – Ông lão thì thào và lại bắt đầu nhiếc Phê-đi-a:

- Ôi, sao mà cháu bướng bỉnh thế! Biết cái gì là tin riệt lấy. Cháu có thấy ông không? Cả đời tìm kiếm, săn đuổi may mắn mà có thấy gì đâu?

- Không thấy là thế nào? Mình chẳng vừa mới thấy rành rành ra đấy là gì?

- Cháu muốn sao thì muốn, ông không theo được đâu. Chạy nhiều mỏi chân rồi.

Tuy tranh cãi nhưng tình cảm của hai ông cháu vẫn mặn mà. Khi làm việc lão E-phim vẫn theo dõi, chỉ bảo Phê-đi-a. Khi rảnh rỗi, lão vẫn kể đủ thứ chuyện. Nghĩa là lão dạy Phê-đi-a cách sống thế nào cho phải. Những ngày hạnh phúc nhất là những ngày chỉ có hai ông cháu ở lại mỏ.

Mùa đông đã đuổi các thợ mỏ về nhà. Họ đi kiếm việc khắp nơi, chỉ trừ Phê-đi-a vì nhỏ tuổi nên phải ở nhà. Nhưng nó không muốn ở nhà. Ở nhà còn cực hơn vì bố nó bị tai nạn lao động, phải đưa vào viện, nửa sống nửa chết. Dì ghẻ thì ngày càng ác. Phê-đi-a chịu mãi không được nên đã phản ứng:

- Thôi được, con đến sống với ông E-phim!

Sống với ai, dì ghẻ có cần gì biết. Bà ta nói:

- Đi đâu thì đi! Đi với nàng tiên lửa của mày cũng được!

Phê-đi-a mặc quần, áo lông vào. Nó muốn lấy cái mũ của bố mà dì ghẻ không cho nên nó phải đội cái mũ đã quá chật của mình và đi. Ra tới ngoài đường, bọn trẻ xúm ngay lại và chọc nó:

- Phê-đi-a - Nàng tiên lửa! Phê-đi-a - Nàng tiên lửa! Hãy kể về cô ta đi!

Phê-đi-a vẫn lầm lũi đi, nó cằn nhằn:

- Thật đúng là tụi mày không biết nghĩ gì!

Bọn trẻ đã thấy ngượng, chúng bắt đầu hỏi Phê-đi-a một cách đứng đắn:

- Cậu đi đâu đấy?

- Đến ông E-phim.

- Chỗ củ cải vàng ấy à?

- Ai muốn củ cải thì tới đó. Tao đến chỗ ông E-phim!

- Xa lắm, có khi bị lạc đường đấy!

- Xê ra, tao biết đường!

- Không khéo thì cậu bị chết cóng mất. Trời lạnh thế mà cậu thì không có găng tay.

- Không có găng nhưng có tay áo. Cho tay vào tay áo là xong. Thế mà cũng không nghĩ ra.

Bọn trẻ thấy Phê-đi-a nói đàng hoàng nên cũng hỏi đứng đắn:

- Phê-đi-a này, có đúng cậu thấy cô gái trong lửa không?

- Cả trong lửa, cả trong khói, có khi thấy ở chỗ khác nữa. Nhưng thôi, kể làm gì! – Nó nói và bước nhanh hơn.

Lão E-phim sống ở Kosom Brod hoặc ga gì đó. Người ta nói ông lão ở cái nhà nhỏ ngay đầu đường, trước cửa sổ có một cây thông. Còn xa quá, mà trời thì lạnh, lại đang giữa mùa đông. Cuối cùng rồi cũng tới. Chỉ còn việc gõ cửa nữa thì Phê-đi-a bỗng nghe: “Phít..i..u… Phít..i..u!”

Phê-đi-a quay lại, thấy trên đường tuyết, một gót giày giống như giày của nàng tiên lửa. Nó chạy lại gần để xem thì gót giày lại chạy xa hơn. Phê-đi-a chạy theo mãi, cuối cùng nó tới một nơi xa lạ, xung quanh toàn là rừng rậm. Ở một khoảng trống, có cây bạch dương già như đã chết. Xung quanh nó tuyết dồn thành núi. Góit giày chạy tới đó thì dừng lại và bắt đầu vòng quanh cây bạch dương.

Vì quá ham mê nên Phê-đi-a không để ý tới đường, cứ theo gót giày vào chỗ toàn tuyết. “Chẳng sao, cứ chạy, chẳng lún đâu mà sợ”. – Nó nghĩ thế.

Gót giày chạy, bụi tuyết tung lên, bay cả vào mắt Phê-đi-a. Phê-đi-a giận điên lên. Nhưng đó nó hấy ngay dưới chân có một lỗ tuyết tan đến tận đất và nàng tiên lửa đang đứng ngay dưới đáy lỗ đó, Cô gái nhìn hóm hỉnh và vui cười. Cô vẫy khăn và bắt đầu nhảy. Tuyết từ chân giày cô bay lên. Chỗ nào cô đặt chân xuống là chỗ đó nảy nở cỏ và hoa.

Cô gái nhảy một vòng, Phê-đi-a thấy ấm hơn. Cô càng nới rộng vòng nhảy. Trên cây bạch dương lá rung xào xạc.

Cô gái càng nhảy nhanh hơn và bắt đầu hát:

Tôi thấy ấm hơn

Tôi thấy sáng hơn…

Cô nhảy như gió cuốn, cái khăn căng phồng lên. Khi cô gái đã cao bằng Phê-đi-a thì chỗ truyết tan đã lớn hơn, trên cây bạch dương chim đã hót. Trời bỗng ấm như một ngày hè, mũi Phê-đi-a lấm tấm mồ hôi. Nó bỏ mũ từ lâu và giờ đây muốn cởi luôn cả áo. Lúc đó cô gái nói:

- Cày cậu bạn, hãy giữ lấy hơi ấm. Tốt hơn hết là nghĩ xem cậu sẽ về thế nào.

Phê-đi-a trả lời:

- Tự mời đến thì tự đưa về.

Cô gái cười lớn:

- Khôn gớm! Nếu tôi không muốn thì sao?

- Sẽ đến lúc muốn, tôi sẽ đợi!

Lúc đó cô gái mới nói:

- Thế thì cầm lấy cái xẻng. Nó sẽ sưởi ấm cậu trong tuyết và đưa cậu về nhà.

Phê-đi-a quay lại, thấy bên cạnh cây bạch dương một cái xẻng cũ. Cái xẻng đã rỉ hết và cán đã long ra. Phê-đi-a cầm lấy xẻng và cô gái dặn thêm:

- Này, đừng để rơi đấy, cầm chặt vào. Phải nhìn đường nữa. Cái xẻng không đưa ngược đường đâu. Mùa xuân cậu có đến không?

- Sao lại không? Thế nào mình cũng tới cùng ông E-phim. Mùa xuân là chúng tôi tới ngay. Cậu cũng lại đây nhảy nhé.

- Khi ấy không phải lúc của tôi. Cậu tự nhảy lấy, Còn ông E-phim thì đánh nhịp.

- Việc của cậu là gì? – Phê-đi-a hỏi.

- Không thấy à? Mùa đông thì mua vui cho những người công nhân như cậu, câu tưởng nhẹ nhàng à?

Cô gái quay lại vẫy khăn và huýt sáo:

- Phit..i.u… Phít..i..u…

Cô gái biến mất và chỗ trống cũng không còn. Cây bạch dương thì như chết, Trên ngọn cây có một con cú. Kêu thì nó không kêu, nhưng lúc lắc cái đầu. Bỗng nhiên xung quanh cây bạch dương tuyết dồn thành núi, ngập đến cổ Phê-đi-a. Nó vội hất cái xẻng về phía con cú. Cái cấm áp lúc này có lẽ chỉ còn lại ở cái xẻng. Nó làm ấm tay Phê-đi-a và cả người cũng ấm theo.

Cái xẻng kéo Phê-đi-a và tuyết cũng dạt ra. Lúc đầu Phê-đi-a suýt nữa để tuột cái xẻng, sau đó nó quen dần và mọi việc đều tốt đẹp. Có khi Phê-đi-a đi theo cái xẻng, có khi bị nó kéo đi. Phê-đi-a rất khoan khoái nhưng cũng không quên ngắm đường cho khỏi lạc.

Cái xẻng đưa Phê-đi-a về đến nàh lão E-phim lúc trời gần tối. Sau khi Phê-đi-a kể, ông lão không tin. Lúc đó Phê-đi-a nói:

- Thế thì ông nhìn cái xẻng mà xem, trong xe trượt ấy.

Ông lão E-phim mang cái xẻng vào và thấy bên chỗ rỉ có những cái mầm vàng, tất cả sáu cái.

Lúc đó ông lão mới tin và hỏi:

- Cháu còn nhớ chỗ không?

- Sao lại không? Vì cháu đánh dấu đường rồi!

Ngày hôm sau, ông mượn gậy trượt tuyết của ông bạn thợ săn. Ông đi mãi và rồi cũng đến đúng chỗ. Ông lão rất vui vẻ. Ông bán mấy cái mầm vàng cho một người buôn lạ và cả mùa đông hai ông cháu sống rất đàng hoàng.

Mùa xuân tới, cả hai ông cháu cùng đến chỗ cây bạch dương. Họ đã thấy gì? Ngay từ xẻng đầu tiên đã dính toàn một lớp cát vàng. Ông lão E-phim nhảy lên vì vui sướng.

Họ không giấu nổi của cải. Phê-đi-a thì còn dại mà ông lão thì cũng thật thà.

Dân từ khắp nơi kéo đến. Sau đó tất nhiên là họ bị đuổi hết. Một viên quan nọ tuyên bố đó là khu đất của mình. Không phải ngẫu nhiên mà con cú lại gào thét.

Dù sao thì ông lão E-phim và Phê-đi-a cũng lấy được một ít từ cái lần đầu tiên ấy. Năm năm liền họ sống phong lưu.

Họ lại nhớ Nàng tiên lửa.

- Nếu mà cô ấy lại hiện ra một lần nữa nhỉ!

Nhưng cái đó không bao giờ xảy ra nữa. Còn cái mỏ đó thì bây giờ người ta vẫn gọi là mỏ Nàng tiên./.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
Bien (02-07-2011)