View Single Post
  #30  
Cũ 13-06-2011, 19:02
Nina Nina is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: TPHCM
Bài viết: 6,416
Cảm ơn: 5,003
Được cảm ơn 8,268 lần trong 3,723 bài đăng
Default 7. Nàng tiên lửa nhảy múa

7. Nàng tiên lửa nhảy múa

Người dịch: Nguyễn Kiên Trung
Đánh máy: Lam Anh và A Thanh


Có một lần, những người thợ mỏ ngồi quanh đống lửa trong rừng. Trong số họ có bốn người lớn. Người thứ năm là một cậu bé tám tuổi tên là Phê-đi-a. Đến lúc đi ngủ đã lâu mà cuộc nói chuyện vẫn chưa kết thúc. Trong nhóm có một ông lão tên là E-phim. Hồi trẻ lão đã đào được một hột lúa vàng dưới đất. Lão đã từng trải mọi chuyện. Bây giờ lão ngồi kể chuyện còn những người khác ngồi nghe.

Không biết đã mấy lần, người cha nói với Phê-đi-a:

- Này Phê-đi-ska, đi ngủ đi!

Phê-đi-a còn muốn nghe nữa:

- Cho con ngồi thêm một tí nữa, cha!

Rồi cuối cùng lão E-phim cũng hết chuyện. Trên đống lửa chỉ còn than hồng. Mọi người còn mỗi một việc là nhìn vào đống than.

Bỗng nhiên từ giữa đống than có một cô gái bé xuất hiện, nhìn giống con búp bê biết cử động. Mái tóc màu hung, áo xanh lơ, trong tay cầm một cái khăn cũng màu xanh lơ. Cô gái ngước cặp mắt vui vẻ, hàm răng óng ánh, vẫy khăn tay và bắt đầu nhảy múa. Cô múa đẹp đến mê hồn. Mấy lão già ngồi chết lặng, như sợ bị cô gái thu hết cả hồn vía.

Lúc đầu cô gái nhảy vòng trên đống than, sau đó hình như thấy chật, cô tiến dần ra, các lão cũng lùi ra nhường chỗ cho cô gái. Cứ mỗi vòng nhảy thì hình như cô gái lại lớn thêm một ít. Các lão lùi ra mãi, còn cô gái thì càng nhảy càng lớn. Khi mọi người đã lùi ra rất xa, cô gái bắt đầu nhảy theo đường chữ chi bao lấy họ tạo thành những đường vòng, sau đó cô vượt ra ngoài vòng người và đã lớn khoảng bằng Phê-đi-a. Cô dừng lại bên một cây thông già vừa dậm chân vừa tươi cười vung khăn và huýt sáo.

- Phít….i…. u

Ngay lúc đó một con cú cất tiếng kêu và cô gái biến mất.

Nếu chỉ có mấy lão thợ mỏ ngồi thì chẳng có chuyện gì xảy ra. Chắc ai cũng nghĩ rằng nhìn mãi vào than hồng loá mắt mới thấy những điều đó. Chỉ có một mình Phê-đi-a không nghĩ thế, nó hỏi cha:

- Cha ơi, ai đấy?

Người cha trả lời:

- Con cú chứ còn ai nữa. Con không nghe thấy nó vừa kêu à?

- Con không nói con cú! Cú con còn lạ gì, con không sợ. Cha nói về cô gái vừa rồi ấy.

- Cô gái nào?

- Cái cô gái nhảy trên than ấy. Cha và các bác vừa lùi ra để cho cô ấy nhảy đấy!

Đến đây người cha và mấy lão thợ bắt đầu tra hỏi xem Phê-đi-a thấy những gì. Thằng bé kể hết. Một lão thợ còn hỏi thêm:

- Nào, thế cháu thấy cô ta cao bao nhiêu?

- Lúc đầu chỉ lọt thỏm trong bàn tay cháu, nhưng sau cùng thì gần bằng cháu.

Lúc đó một lão thợ nói:

- Này cháu Phê-đi-a, chính bác cũng trông thấy hệt như thế.

Cha Phê-đi-a và một lão thợ nữa cũng nói như vậy. Một mình lão E-phim vừa ngậm tẩu thuốc, vừa im lặng, lúc đó mọi người xán đến lão và hỏi:

- Còn lão, lão E-phim, lão nhìn thấy cái gì?

- Lão cũng nhìn thấy y như thế, nhưng cứ nghĩ là bị hoa mắt. Thế hoá ra là nàng tiên lửa có thật.

- Nàng tiên lửa nào?

Lúc đó lão E-phim mới bắt đầu giải thích:

- Theo người già kể lại thì cô gái bé nhỏ nhảy là dấu hiệu có vàng, nó nhảy ở đâu thì có vàng ở đó. Tuy không nhiều, nhưng mà tốt và không thành từng vỉa mà giống như củ cải vùi trong đất. Lúc đầu nó nhảy thành vòng hẹp, sau rộng dần và biến mất. Đào chỗ đó lên thì có vàng, nhưng mà lão quên không biết đào ở đâu. Ở chỗ nó hiện lên hay chỗ nó biến mất?

Các lão thợ mỏ đều đồng thanh nói:

- Thế thì ăn rồi. Sáng mai sẽ đào ở chỗ đống lửa trước. Sau đó sẽ đào ở chỗ cây thông. Lúc đó sẽ biết ngay chuyện bịa hay có vàng thật.

Tối đó mọi người ngủ bình thường, riêng Phê-đi-a nằm quay ra một bên và nghĩ: “Không biết tại sao con cú lại cười?”. Nó muốn hỏi ông E-phim, nhưng ông lão đã ngáy khò khò.

Sáng hôm sau, Phê-đi-a dậy muộn và nó thấy chỗ đống lửa hôm qua là một đống lửa lớn. Còn bốn ông lão thì đứng cạnh bốn cây thông, ông nào cũng nói là cô bé đó biến mất đúng ở chỗ này. Phê-đi-a hét lên:

- Này các bạn, các bạn quên rồi hay sao? Nàng tiên múa dừng lại ở chỗ cây thông này. Cô ấy giậm chân ở đây này.

Các ông lão bắt đầu nghi ngờ.

- Thằng thứ năm dậy lại chỉ đến chỗ thứ năm. Nếu có mười thằng chắc chỉ đến mười chỗ. Chắc là chuyện phiếm thôi, chẳng được gì đâu.

Nhưng cuối cùng họ cũng đào cả năm chỗ. Đúng là không được gì thật.

Lúc đó lão E-phim nói với Phê-đi-a:

- Điềm may mắn của cháu chỉ là ảo ảnh thôi.

Phê-đi-a không tin như thế và nó nói:

- Ông ạ, chắc là do con cú nó phá đấy. Nó thổi cái may mắn của chúng ta lên rồi nó lại dẹp đi.

Lão E-phim vẫn khăng khăng:

- Con cú thì dính dáng gì đến chuyện này!

- Thế mà là nó đấy! Đúng là nó đấy!

Cứ thế, họ đôi co mãi. Còn các lão khác vừa nhìn họ vừa cười:

- Cả ông già lẫn thằng bé đều không biết gì. Chúng mình ngu đi nghe họ. Mất cả thì giờ.

Từ đó người ta gọi ông già là ông “E-phim – Củ cải vàng”, còn thằng bé là “Phê-đi-a – Nàng tiên lửa nhảy múa”. Bọn trẻ ở nhà máy biết chuyện, không cho thằng bé được yên. Cứ nhìn thấy nó ngoài đường là chúng lại la lên:

- Phê-đi-a – Nàng tiên lửa nhảy múa! Phê-đi-a – Nàng tiên lửa nhảy múa! Phê-đi-a – Nàng tiên lửa nhảy múa! Hãy kể chuyện cô gái đi! Hãy kể chuyện cô gái đi!

Ông lão thì chẳng sợ gì cái biệt hiệu đó, gọi ông là cái chậu sành cũng được, miễn đừng bỏ ông vào lò thôi. Còn thằng bé thì bực tức lắm. Nó vừa đánh nhau, vừa chửi rủa, vừa tức giận, nhưng bọn trẻ càng trêu chọc nhiều hơn. Thà đừng đi về nhà còn hơn. Ở nhà còn lắm chuyện nữa. Cha Phê-đi-a lấy vợ hai, mà dì ghẻ lại dữ như gấu, làm thằng bé chẳng thích thú gì ở nhà. Còn lão E-phim thì thường ở lại mỏ và ít khi về nhà. Tuổi già sức yếu, hơn nữa không còn ai để mà về, ông lão sống một mình.

May có một lần, vào ngày thứ bảy, các lão thợ mỏ về hết, chỉ còn lão E-phim và thằng bé Phê-đi-a ở lại mỏ. Làm gì cho hết thì giờ? Họ nói hết chuyện này đến chuyện khác. Lão E-phim kể những gì lão từng nghe, từng thấy, dạy cho Phê-đi-a cách tìm vàng và cũng có lúc nhắc lại chuyện nàng tiên lửa nhảy múa. Họ nói chuyện rất vui vẻ. Chỉ có một điểm bất đồng là Phê-đi-a thì nói con cú là cái điềm không may cho lần đó còn lão E-phim thì nói hoàn toàn không phải vậy. Và thế là cãi nhau. Họi đôi co cho đến khi mặt trời sắp lặn. Cạnh lều có đống lửa để đuổi muỗi, lửa ít mà khói thì nhiều. Họ nhìn vào đó và thấy trong khói một cô gái giống như lần trước. Chỉ có cái áo và khăn quàng màu thẫm hơn. Cô gái mắt long lanh, hai hàm răng óng ánh, vẫy khăn, giậm chân và bắt đầu nhảy. Lúc đầu nhảy vòng nhỏ, sau vòng càng lớn và cô gái càng lớn dần lên. Cái lều nằm đó, nhưng không cản bước chân cô. Cô quay vòng coi như không có cái lều ở đó. Cô gái nhảy đến khi lớn bằng Phê-đi-a thì dừng lại ở cây thông lớn. Cô cười, giậm chân, vẫy tay và huýt sáo:

- Phít-i-u.

Ngay lúc đó có tiếng cú kêu lên. Lão E-phim hết sức ngạc nhiên:

- Cú ở đâu ra nhỉ? Mặt trời còn chưa lặn kia mà?

- Ông thấy chưa! Con cú lại phá sự may mắn của mình rồi. Cô gái biến mất có khi là vì sợ con cú đấy!

- Thế cháu vừa nhìn thấy cô gái đó hả?

- Vậy ông không nhìn thấy cô ấy sao?

Họ lại bắt đầu truy nhau xem ai nhìn thấy cái gì. Mọi chi tiết đều khớp, chỉ trừ chỗ cô gái biến mất thì mỗi người chỉ một nơi. Cũng giống như lần trước, lão E-phim thở dài ngao ngán:

- Hà hà! Chẳng có quái gì, toàn chuyện mình tưởng tượng ra cả!

Vừa nói xong thì từ đám cỏ trong lều, khói bốc ra mù mịt. Các dây sao bắt đầu bén lửa. Nhưng may là nước ở gần. Họ vội tưới và cứu được tất cả. Chỉ có đôi găng tay của ông lão bị cháy. Phê-đi-a giật lấy đôi găng tay và thấy những lỗ cháy trên đó, giống hệt như những bước chân nhỏ.

Nó đưa ông lão xem và nói:

- Thế theo ông cái này cũng là tưởng tượng à?

Ông lão không cãi được nữa, đành phải công nhận:

- Cháu nói phải đấy, Phê-đi-a ạ. Đúng là có nàng tiên lửa thật. Ngày mai chắc mình phải đào bới để tìm hạnh phúc thôi.

Chủ nhật, họ bắt đầu đào từ sáng sớm. Đào ba hố mà chưa tìm thấy gì, lão E-phim bắt đầu chán:

- Người ta cười vào việc làm của mình đấy.

Phê-đi-a thì lại đổ tội cho con cú:

- Chắc lại do nó thôi. Nó phá cái may mắn của mình. Nếu có gậy thì nhất định cháu sẽ phang cho nó một cái.
Trả lời kèm theo trích dẫn