http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/In...&ChannelID=194
Chuyện tình tôi
Matxcơva mùa vắng tuyết
Nắng rải vàng trên lối đi... Ảnh tư liệu
TT - Em vẫn mặc định cho mình rằng mùa đông ở Matxcơva thường bao la tuyết trắng. Vì vậy khi đặt chân lên thủ đô nước Nga không vào mùa đông, em đã thoáng thấy lòng trống trải. Matxcơva mùa này vắng tuyết. Một Matxcơva hoàn toàn xa lạ trong tâm tưởng em.
Không phải là những ngôi nhà cổ kính trang nghiêm, mà là phố xá rộn ràng. Quảng trường Đỏ ưỡn ngực đón bình minh đầy kiêu hãnh. Sông Volga như dải lụa mềm trang điểm cho thành phố. Đặc biệt nhất là những con đường ở ngoại ô luôn làm say lòng người bởi vẻ thanh vắng, yên bình... Nắng rải vàng trên những lối đi trải nhựa dài hun hút, ươm mật lên hai hàng cây...
Và trong khung cảnh ấy em đã gặp anh. Hai ta vô tình đi chung một con đường, vô tình nhận ra nhau là đồng hương và vô tình ngồi chung trên chiếc ghế đá cũ. Sự vô tình đã mở đầu cho tất cả. Hai chúng mình đều là du học sinh, anh năm cuối, em năm đầu. Mình ghi cho nhau địa chỉ, nickname, số điện thoại để thi thoảng "tự dưng buồn" có thể "chat chít", nhắn tin tâm sự. Anh thân thiện hơn cái vẻ ngoài lạnh lùng mà em thấy.
Mình hẹn nhau vào kỳ nghỉ hè, hai đứa đạp xe ra quảng trường Đỏ ngắm hoàng hôn với từng đàn bồ câu líu ríu chạy nhảy. Bất ngờ anh trao em một bó hoa dại thơm ngào ngạt, chiếc giỏ xe như xinh xắn hơn khi chở bó hoa trắng li ti điểm hồng phấn ấy. Anh thích thú kể em nghe về ký túc xá nam với những trò siêu quậy, về một quán cà phê đặc biệt...
Em góp vui bằng những mẩu chuyện nhỏ nhặt của cuộc sống xa nhà, như lần nhận được thư tay của thằng bạn thân, hay thỉnh thoảng ra ngồi thơ thẩn bên sông Volga hát vu vơ. Anh chăm chú nghe như đó là chuyện thường nhật của mình, khi chau mày, khi tít mắt cười. Cứ như thế, những buổi chiều tiếp theo trôi dần vào ngăn ký ức đẹp với biết bao câu chuyện lan man không đầu không cuối. Hai chiếc xe đạp thường tựa mình vào nhau khi hai đứa lang thang các quán kem ly, quán bánh ngọt nho nhỏ.
Nhiều lúc em ngước mắt nhìn trời, thấy đong đưa vài áng mây xanh biếc; đôi lúc lơ đễnh đưa mắt sang ngang, thấy nắng chênh vênh trên những mái nhà cũ kỹ. Lòng sao bỗng ngổn ngang như cô bé mười bảy ngắm hoa phượng nở cuối mùa thi... Em đọc được điều gì đó từ ánh mắt của anh mỗi khi ta bên nhau nhưng không thật rõ ràng. Em đành định nghĩa nó là "xúc cảm"... Một lần lang thang, chẳng hiểu sao em lại kể cho anh nghe về định nghĩa ấy. Bất giác thấy anh nghiêng mặt mỉm cười. Ngượng ngùng, em cười to như thể vừa kể xong một câu chuyện phiếm.
Mình lại hẹn nhau vào cuối mùa thu ở ghế đá cũ. Chúng mình lên kế hoạch cho những trò chơi mùa đông. Và háo hức chờ đợi. Vậy mà, ước mơ hai đứa cùng đắp chung một ông già tuyết vào dịp Giáng sinh chưa kịp thành thì ta phải xa nhau. Anh về nước, kết thúc khóa học bố mẹ muốn anh về Hà Nội làm việc. Thế rồi anh đi...
Matxcơva sắp vào đông, mùa đông đầu tiên của em... Em thôi cái háo hức ngắm tuyết rơi ngày nào, nhớ da diết hơi ấm từ một bàn tay thân thuộc. Máy bay sắp cất cánh và điện thoại em bỗng rung. Tin nhắn của anh như kéo cả mùa xuân đến Matxcơva: "Hãy trở về với anh, cô bé nhé. Anh sẽ đợi em cùng xúc cảm của chúng mình...".
HẢI YẾN