
04-04-2008, 17:30
|
|
Kvas Nga - Квас
|
|
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: TPHCM
Bài viết: 6,416
Cảm ơn: 5,003
Được cảm ơn 8,268 lần trong 3,723 bài đăng
|
|
Em cũng xin góp vui một chút với bài "Que diêm"
Спичка отгорела и погасла...
Борис Корнилoв
----------------------------------------
Спичка отгорела и погасла,
Мы не прикурили от неё.
А луна — сияющее масло —
Тихо уходила в бытиё.
И тогда, протягивая руку,
Думая о бедном, о своем,
Полюбил я горькую разлуку,
Без которой мы не проживем.
Будем помнить грохот на вокзале,
Беспокойный,
тягостный вокзал.
Что сказали,
что — не досказали,
Потому что поезд побежал.
Все уедем в пропасть голубую.
Скажут будущие: молод… был,
Девушку веселую любую
Как реку весеннюю любил.
Унесет она
и укачает,
И у ней ни ярости, ни зла,
А впадая в океан, не чает,
Что меня с собою унесла.
Вот и все.
Когда вы уезжали,
Я подумал,
только не сказал,
О реке подумал,
о вокзале,
О земле, похожей на вокзал...
|
Que diêm
Boris Kornilov
----------------------------
Chưa kịp châm điếu thuốc
Que diêm đã tắt rồi
Trăng như đĩa bơ sáng
Chầm chậm trôi trên trời
Và khi chìa tay bắt
Ngẫm nỗi đau riêng mình
Cuộc chia ly cay đắng
Thiếu mi sống không đành
Ta nhớ tiếng rầm rầm
Trên sân ga nặng nhọc
Ôi nhà ga, nhà ga
Những điều đã nói ra
Những điều chưa nói hết
Vì đoàn tàu đã đến
Đi vào vực thẳm xanh
Người ta nói - còn trẻ
Yêu cô gái vui vẻ
Như yêu dòng sông xuân
Dòng sông sẽ cuốn đi
Làm tất thảy nghiêng ngả
Không giận dữ, điên cuồng,
Sông đổ ra đại dương
Mà không hề nhận thấy
Đã đem tôi cùng đường
Chuyện chỉ có vậy thôi
Khi tất cả đi rồi
Tôi đã chợt suy nghĩ
Tuy không hề nói ra
Nghĩ về con sông kia
Và nghĩ về nhà ga
Và nghĩ về mảnh đất
Sao thật giống nhà ga...
|
Thay đổi nội dung bởi: Nina, 27-02-2012 thời gian gửi bài 16:54
Lý do: Mã cột
|