View Single Post
  #51  
Cũ 06-05-2011, 01:16
nqbinhdi nqbinhdi is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2009
Đến từ: Hanoi
Bài viết: 1,469
Cảm ơn: 1,185
Được cảm ơn 4,002 lần trong 1,122 bài đăng
Default

Nói ra sao hết những hoàn cảnh hay tình cảnh của người Việt tại Nga (hay chỉ cần ở Moscow không thôi) nói riêng và ở nước ngoài nói chung, dù là đã hay chưa có quốc tịch ở nước sở tại. Những cuộc di cư, đi ra nước ngoài của người Việt thật muôn hình vạn trạng, kéo dài không chỉ mới vài chục năm nay mà có thể kể từ cả trăm năm, khởi đầu với làn sóng lính thợ hay các du học sinh, hoặc có cả những tù nhân lưu đày biệt xứ thời cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20.

Với mỗi người đã trải qua hoàn cảnh này, tình cảnh khác của những năm xa nơi chôn rau cắt rốn, chắc chắn các cảm xúc, kỷ niệm đều rất khó quên - dù là kỷ niệm buồn (thậm chí đắng cay) lẫn vui sướng và hạnh phúc. Và đấy chính là một trong những cơ sở để tập người này đã sống hay đã qua nước này hợp nhau lại trên diễn đàn này còn những người đã ở hay đã qua nước khác, có khi chỉ là có những tình cảm nào đó liên quan đến nước đó, lại hội ngộ trên diễn đàn khác. Tựu trung, họ đều có một điểm chung là không quên nổi những kỷ niệm, tình cảm... của mình và có chung nhu cầu chia sẻ, kết giao... Hoàn toàn dễ hiểu.

Các kỷ niệm hay cảm xúc đọc được ở đây hay ở đấy - các 4R khác - nói chung đều rất thật bởi chẳng mấy ai lại vô công đi bịa những chuyện đó, ngoại trừ một số người có thiên hướng văn chương hơn bình thường. Các cảm xúc đó có thể trái chiều nhau và chừng ấy mẩu màu sáng tối sẽ ghép ra bức tranh sinh động nhất về đất nước thấm đẫm kỷ niệm chung của mọi người, về cuộc sống của người Việt xa quê. Không có gì đáng phải hốt hoảng về điều đó - dù rằng có thể có những thói quen hoặc nhu cầu cùng đồng điệu khi chia sẻ chung một chiều xúc cảm, và do đó có thể có những thảo luận, thậm chí là tranh luận về điều này điều nọ. Cũng là điều bình thường, chỉ cần đừng có thành cuộc cãi vã thiếu chất văn hóa - chỉ có những người ngu hoặc mắc chứng vĩ cuồng hay hiếu thắng mới đi tìm sự bực bội trên Internet như vậy.

Bản thân tôi dù không từng học tập hay làm việc ở Nga mà chỉ sống ở đó rất ít ỏi trong 4 lần vào-ra nước Nga trong thập kỷ 1990 và nhiều lần hơn thế nữa tranzit qua sân bay Moscow, song không phải là không thể hiểu những gì đã, đang xảy ra ở đó, với người Việt lẫn người Nga, không phải không có những kỷ niệm không bao giờ có thể quên, vui có, buồn có. Trong đại gia đình mình, có thể nói đã hàng mấy chục năm cho đến 2009, luôn có (những) người thân của tôi học tập, kiếm sống ở nước Nga (vợ, chị ruột, chị dâu, cháu ruột, em đồng hao, em vợ, cháu ruột vợ...). Những kỷ niệm dù ít ỏi với những người lính xô viết đã cùng sát cánh chiến đấu những năm gian khó, kỷ niệm về cây súng, bánh xà phòng, cho đến những thùng hàng viện trợ in nhãn Sdelano v SSSR... lẫn những cảm giác thất vọng và mất mát, đã đúc thành tình cảm nhiều chiều với nước Nga - dù xa xôi mà gần gũi. Song không phải cái gì cũng có thể nói, diễn ra thành lời được.

Vì vậy mà tôi thông cảm với tất cả những cảm xúc thật của mọi thành viên ở đây và không chỉ một lần khó chịu về những cuộc đôi co không đáng có, mà phần đông chỉ là những điều rất vặt vãnh và tầm thường. Không bấm thank hay có cũng chẳng phải là mình không thông cảm và sẻ chia được, bởi cái nút thank ấy, như nhiều người đã bàn đến, có lẽ không đủ biểu cảm và thật buồn là nhiều khi người ta dễ bấm một nút thank hơn là nói một lời nhận lỗi.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 9 thành viên gửi lời cảm ơn nqbinhdi cho bài viết trên:
BelayaZima (06-05-2011), Dmitri Tran (06-05-2011), Мужик (06-05-2011), Nina (07-05-2011), Old Tiger (06-05-2011), Saomai (06-05-2011), Siren (06-05-2011), thanhluyen (06-05-2011), USY (06-05-2011)