
01-04-2008, 21:51
|
 |
Kvas Nga - Квас
|
|
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 3,248
Cảm ơn: 6,832
Được cảm ơn 7,951 lần trong 2,384 bài đăng
|
|
Em xin trình làng phương án dịch bài thơ này:
Спичка отгорела и погасла
Спичка отгорела и погасла,
Мы не прикурили от неё.
А луна — сияющее масло —
Тихо уходила в бытиё.
И тогда, протягивая руку,
Думая о бедном, о своем,
Полюбил я горькую разлуку,
Без которой мы не проживем.
Будем помнить грохот на вокзале,
Беспокойный,
тягостный вокзал.
Что сказали,
что — не досказали,
Потому что поезд побежал.
Все уедем в пропасть голубую.
Скажут будущие: молод… был,
Девушку веселую, любую
Как реку весеннюю любил.
Унесет она
и укачает,
И у ней ни ярости, ни зла,
А впадая в океан, не чает,
Что меня с собою унесла.
Вот и все.
Когда вы уезжали,
Я подумал,
только не сказал,
О реке подумал,
о вокзале,
О земле, похожей на вокзал…
Boris Kornilov
|
Que diêm đỏ tàn rồi tắt
Que diêm đỏ tàn rồi tắt ngấm,
Điếu thuốc kia chẳng kịp châm hồng,
Trăng như mảng bơ vàng lóng lánh
Lặng dần trôi vào tận thinh không.
Khi chìa tay ra tiễn biệt nhau,
Tôi chợt nghĩ đến nỗi mình bất hạnh,
Đâm yêu cả nỗi chia xa cay đắng,
Như một phần không thể thiếu trong đời
Ta sẽ nhớ nhà ga chộn rộn
Chẳng yên bình
nặng nhọc một nhà ga.
Nhớ những gì đã nói lúc chia xa
Nhớ cả những điều chưa kịp thốt
khi tầu đã chạy...
Tất cả chúng ta rồi sẽ bước vào vực sâu xanh thẳm
Lớp người sau sẽ kể chuyện ngày xưa:
Có một chàng trai trẻ đã yêu
Một cô gái vui tươi,
Giống như dòng sông mùa xuân đầy nước
Cuốn đi hết
làm quay cuồng tất cả.
Không giận dữ, không hề ác ý,
Đổ ra đại dương, mà đâu có cố tình
mang tôi theo sóng nước.
Chuyện là thế.
Khi mọi người ra đi
Tôi thoạt nghĩ,
Chỉ có điều không nói,
Tôi nghĩ đến dòng sông,
Đến nhà ga hôm ấy,
Đến mảnh đất này, tựa một sân ga...
Kornilov
|
__________________
"Дело ведь совсем не в месте.
Дело в том, что все мы - вместе!"
Thay đổi nội dung bởi: Nina, 27-02-2012 thời gian gửi bài 17:09
Lý do: Mã cột
|