Trích:
- Giả thử, trên đường đời, ông nghệ sĩ già hay đau ốm của tôi, ông ấy có gặp một cô gái trạc tuổi cô - Ông nói và chỉ vào cô thư ký - Hoặc hơn cô một hai tuổi gì đó. Cái cô tên là Anna ấy. Liệu cô gái khác biệt về tính tình và chênh lệch về tuổi tác đó có thể yêu nhân vật của tôi không? Đấy là điều tôi muốn hỏi ý kiến cô.
- Sao lại không được? - Cô thư ký góp lời - Nếu đúng như ông nói, cô Anna của ông tốt bụng và không đỏng đảnh thì tại sao cô ấy lại không yêu người nghệ sĩ? Ông ta đau ốm và nghèo thì đã làm sao?.
Nghe Anna nói một cách cuồng nhiệt, Dostoyevsky nhìn cô xúc động:
- Và cô tin rằng cô ta có thể yêu thành thực suốt đời?
Ông im lặng như thể phân vân rồi tiếp:
- Cô hãy thử đặt mình vào địa vị cô ấy một chút... Cô hãy tưởng tượng rằng người nghệ sĩ ấy là tôi đây, tôi thú nhận tình yêu với cô và tôi ngỏ lời xin cô làm vợ. Cô hãy nói đi, trong trường hợp ấy cô sẽ trả lời tôi như thế nào?
Nhìn khuôn mặt thảng thốt đến dễ thương của nhà văn, Anna rắn rỏi đáp:
- Thế thì em sẽ trả lời rằng: Em yêu ông và em sẽ yêu ông suốt đời!
Đó quả là cuộc đối thoại "lịch sử", để rồi kết quả dẫn tới lễ thành hôn giữa Fyodor Dostoyevsky và Anna Snitkina, tổ chức vào hồi 19h ngày 13/2/1867.
|
Ballad nghĩ lời đối thoại đã được "văn học" hóa lên rồi.Rất gay cấn, rất tình tiết ly kỳ và thật là lãng mạn...
Trích:
|
- Thế thì em sẽ trả lời rằng: Em yêu ông và em sẽ yêu ông suốt đời!
|
Lạy chúa tôi. Hình như Ballad nhận ra rằng m bị ảnh hưởng vởi văn học Nga quá nhiều. Tự dưng m lại thành "Thằng Ngốc". Cái tội này xứng đáng là " Tội ác và Trừng phạt" . Mong sao con cũng được "Trừng Phạt" = cách lấy được người như Anna.

. Nhưng dù sao tinh thần của câu chuyện cũng rất tuyệt vời. Một người bạn, một người vợ và một người yêu vĩ đại. Lớn lao mà rất bình dị.