Hồi ký của Viktor Glushkov 9/1/1982
Tôi yêu cầu tất cả các đồng nghiệp, những người đã đến công tác tại Ukraine nên đến các trường cao đẳng nói chuyện và tham khảo để họ được gần gũi hơn với các sinh viên và thu hút những người có khả năng đến làm việc tại Viện của chúng tôi.
Các nhà khoa học ở Viện – Vào lúc ban ban đầu thì chỉ có mình tôi, sau đó thì có nhiều người khác đến giúp đỡ - đến diễn thuyết tại các trụ sở tuyên truyền khoa học kỹ thuật với các kỹ sư và các kỹ thuật viên ở Kiev. Chúng tôi soạn chương trình giảng dạy cho các trường cao đẳng. Chúng tôi còn đào tạo cho những người điều hành máy tính kỹ thuật và nhiều các vị trí khác hiện còn thiếu.
Trong nền giáo dục đại học – Các tiến sĩ và các ứng viên khoa học – đây là tầm quan trọng trong nền giáo dục và họ là động lực thúc đẩy đào tạo thêm các tiến sĩ khoa học, do hiện viện đang rất cần các nhân viên được đào tạo toàn diện để điều khiển và cố vấn cho các sinh viên sau đại học. Sau mười năm viện được thành lập, nhân viên ở viện đã có 60 tiến sĩ khoa học và gần 100 ứng viên khoa học. Những đội ngũ chuyên viên có khả năng cao về tin học, công nghệ máy tính và điều khiển học, được tiếp tục được đào tạo tại các trường cao hơn và tại các học viện chuyên ngành, họ được làm việc trong rất nhiều các tổ chức nghiên cứu khoa học và các xí nghiệp trên toàn Ukraina. Đây vốn là một phần di sản của Glushkov – các công việc của ông là để cống hiến cho tương lai của Ukraina.
Glushkov rất gần gũi với các sinh viên và đồng nghiệp của mình, ông đối xử với họ như những người bạn chân tình. "Bất cứ lúc nào chúng tôi cũng đến với nhau như những người bạn hoặc các đồng nghiệp, ông ấy như là linh hồn của cả đội" bà Valentina vợ của Glushkov nhớ lại:
Tính cách hóm hỉnh nổi bật đã tạo ra cho anh có một sức hấp dẫn đặc biệt. Anh ấy thích ca hát, đặc biệt là các bài dân ca Ukraina " Tôi là người kỳ diệu trên bầu trời", "Hai sắc màu"…Anh ấy có thể đọc các bài thơ làu làu hàng giờ liền. Chỉ có điều, anh không bao giờ chịu học khiêu vũ, vì anh ấy rất nhát về khoản này.
Anh rất thích đi câu bên dòng sông Dnepr. Khi đến khu nghỉ mát, chỉ ngày hôm sau là anh đi tìm giấy bút và lại làm việc. Cán bộ, sinh viên và các nhà khoa học trẻ - những người đã cùng anh đến với lĩnh vực mới trong nền công nghệ máy tính, nay lại thường cùng anh đi câu trên sông Dnepr. Các bà vợ hiếm khi đến thăm, vậy nên họ thường trao đổi với nhau những câu chuyện bông đùa, về chuyện câu cá, về những giai thoại…Những bài hát của họ vang lên dọc theo suốt dòng sông.
Anh chẳng bao giờ cảm thấy vui khi chỉ có một mình. Nếu anh đọc được hoặc tìm ra điều gì lý thú, anh lập tức chia sẻ cùng mọi người. Anh thường xuyên đọc các tác phẩm văn học kinh điển, cho dù có bận rộn đến đâu đi nữa. Anh cho rằng nếu thiếu nó, anh sẽ chẳng bao giờ giành được gì từ nó như anh từng giành được trong khoa học, đặc biệt là trong toán học. Anh cảm thấy, đọc được những gì trong các tác phẩm văn học kinh điển, là những điều dạy cho người ta luôn vươn tới những tương lai, luôn phát triển khả năng sáng tạo, những điều đọc được trong đó là rất cần thiết để trở thành một nhà toán học giỏi. Anh đã nhiều lần cố dành thời gian với hai đứa con gái Olga và Vera của chúng tôi, nhất là khi chúng bắt đầu lớn và đang thời kỳ phát triển nhân cách. Những khoảng thời gian đó thật vất vả, vì anh khó có thể thực hành những điều con nít cùng với chúng, nhưng anh thường cho chúng những lời khuyên rất bổ ích…
Hồi ký của Viktor Glushkov 10-11/1/1982
Tháng 11 năm 1962, phó thứ trưởng Kosygin đã chỉ thị cho tôi bắt đầu triển khai công việc trên một hệ thống kiểm soát nền kinh tế bằng máy tính, do tôi đã trình ý tưởng của tôi lên giám đốc Học viện khoa học Xô Viết, Mstislav Keldysh, người mà đã tiến cử tôi với ông ta. Tôi tóm tắt bản phác thảo cho Kosygin nghe những điều cần phải làm trong thời gian tới; ông ấy chấp nhận; hội đồng bộ trưởng Liên Xô sau đó đã ban hành chỉ thị thành lập ra một ủy ban đặc biệt (tôi là chủ nhiệm) để chuẩn bị tài liệu làm nghị quyết cho chính phủ. Trong Ủy ban này gồm có các nhà kinh tế học, đặc biệt có cả viện sĩ hàn lâm N.N. Federenko, chủ nhiệm ban thống kê trung ương Vadim Nikitovich Starovsky, phó bộ trưởng thông tin A.I. Sergeichuk và một số người thuộc các ban hành chính khác.
Ủy ban này được ban rất nhiều đặc quyền. Điều này đã cho phép tôi tiếp xúc được với tất cả các thành phần nội các, bộ trưởng hoặc kể cả chủ tịch ủy ban kế hoạch nhà nước và có thể yêu cầu thông tin hoặc ngồi ở trong một góc phòng để theo dõi ông ta làm quyết định và thủ tục…
Vào thời gian đó, chúng tôi đã có khái niệm cho hệ thống hợp nhất các trung tâm máy tính để xử lý thông tin kinh tế trên toàn liên bang. Kinh tế gia nổi tiếng Vasily Sergeevich Nemchinov và các sinh viên của ông cũng đề xuất cho sử dụng máy tính đang hoạt động tại các trung tâm máy tính, nhưng không phải trong cách thức truy cập từ xa. Cả các nhà kinh tế lẫn các chuyên viên công nghệ máy tính rất quan tâm đến dự án này vào thời gian đó. Dự án cơ bản là được sao chép lại bản đề xuất năm 1955 của Học viện Khoa học Liên Xô đề nghị tạo dựng nên một hệ thống cho các trung tâm máy tính trong học viện để tính toán các ngiên cứu khao học, đề xuất này đã mở đường cho sự thành lập trung tâm máy tính tại Học viện Khoa học Ukraina. Họ còn đề nghị nên thành lập một hệ thống như vậy cho nền kinh tế: thành lập các trung tâm máy tính quốc gia có qui mô ở Moscova, , Kiev, Novosibirsk, Riga, Kharkov và các thành phố khác. Các nhân viên từ các tổ chức kinh tế khác, sẽ mang những vấn đề của họ đến các trung tâm này để tiến hành tính toán và nhận kết quả rồi trở về. Tất nhiên, vấn đề này tôi không tán thành, do vào thời gian đó chúng tôi đã vận dụng các dữ liệu từ xa và có thể gửi, nhận cùng với xử lý các dữ liệu từ Đại Tây Dương ngay tại trung tâm máy tính ở Kiev.
|