View Single Post
  #25  
Cũ 09-04-2011, 18:11
Nina Nina is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: TPHCM
Bài viết: 6,416
Cảm ơn: 5,003
Được cảm ơn 8,268 lần trong 3,723 bài đăng
Default 4. Người thợ núi (tt và hết)

Người dịch : Nguyễn Mạnh Chí
Đánh máy: Lam Anh và A Thanh



Họ chạy nháo nhác, người lên đỉnh, người vòng quanh núi, họ gọi nhau í ới: “Có thấy không?”

Kachia vừa đi trong khu rừng đá vừa nghĩ cách tìm Đa-ni-lô. Cô đi quanh một hồi rồi cất tiếng gọi lớn:

- Đa-ni-lô, anh ở đâu?

Tiếng gọi vang xa trong rừng, nhưng chỉ có tiếng cây cối trả lời: “Không có! Không có!” Kachia không chịu ngừng: “Đa-ni-lô, anh ở đâu?”

Vẫn chỉ có tiếng rừng vọng lại: “Không có! Không có!”

Kachia kiên trì gọi tiếp:

- Đa-ni-lô, anh ở đâu?

Đột nhiên, Bà Chủ Núi hiện lên trước mặt Kachia và hỏi:

- Sao cô dám vào rừng của ta? Cô cần gì? Muốn tìm một hòn đá đẹp ư? Nếu vậy, cứ lấy bất kỳ hòn nào cũng được rồi phải đi khỏi nơi đây ngay lập tức!

Kachia chẳng nghĩ ngợi đáp luôn:

- Tôi không cần những hòn đá vô trí vô giác của bà! Trả Đa-ni-lô bằng xương bằng thịt cho tôi. Bà giấu anh ấy ở đâu? Bà không có quyền đi dụ chồng chưa cưới của người khác!

Cô gái gan lỳ đến thế là cùng. Ngay cả Bà Chủ Núi cũng không chút nể vì. Tuy thế, bà ta vẫn thản nhiên đứng yên:

- Cô còn nói gì nữa không?

- Còn, trả Đa-ni-lô lại chô tôi! Ở chỗ bà anh ấy…

Bà Chủ Núi cười khanh khách và nói:

- Cô thật là một cô bé ngốc nghếch. Cô có biết cô đang nói chuyện với ai không?

- Tôi không mù – cô gái hét lên – biết quá đi chứ. Nhưng tôi không sợ bà đâu, đồ chia uyên rẽ thuý! Tôi không sợ đâu! Dù bà có khéo léo đến đâu thì Đa-ni-lô vẫn thương nhớ tôi. Chính bà cũng thấy đấy. Chẳng lẽ tôi nói sai?

Bà Chủ Núi đáp:

- Được rồi, hãy xem chính anh ấy nói gì!

Trước đó, khu rừng chỉ lờ mờ ánh sáng, nhưng lúc này nó đột nhiên sống dậy. Khắp nơi chan hoà ánh sáng. Thảm cỏ dưới chân lung linh như những ngọn lửa với ngàn vạn sắc màu, cây cối đẹp tươi muôn hình muôn vẻ. Trước mặt Kachia, sau mấy hàng cây là một khoảng rừng thưa, nơi có những bông hoa đá và bầy ong vàng trông tựa những đốm lửa rực rỡ lượn lờ chung quanh đám hoa. Thật là một quang cảnh diệu kỳ, nhìn cả đời cũng không chán mắt. Trên khoảng rừng thưa ấy, Kachia chợt thấy Đa-ni-lô đang hối hả chạy thẳng tới chỗ cô. “Đa-ni-lu-scớ!” – Kachia thảng thốt kêu lên và lao đến với anh.

- Khoan đã - Bà Chủ Núi lên tiếng và hỏi: - Nào, Đa-ni-lô tài hoa, hãy lựa chọn đi. Về với cô ấy thì anh sẽ quên hết mọi thứ của ta, còn nếu ở lại đây thì phải quên cô ấy và mọi người.

Đa-ni-lô trả lời:

- Tôi không thể quên mọi người được, còn hình bóng cô ấy thì lúc nào cũng ở trước mắt tôi.

Nghe thấy thế, Bà Chủ Núi dịu dàng mỉm cười và nói:

- Cô thắng rồi, Ca-tê-ri-na ạ! Hãy giữ lấy anh thợ tài hoa của mình. Còn đây là phần thường cho sự can đảm và kiên cường của cô. Đa-ni-lô sẽ không phải quên đi mọi thứ của ta. Chỉ có cái này là không được nhớ! - Bà Chủ Núi vừa lời, khoảng rừng thưa với những bông hoa kỳ dị vụt nhoà đi. – Còn bây giờ thì cứ đi về đằng kia kìa, - Bà Chủ Núi đưa tay lên chỉ đường và căn dặn thêm: - Này, Đa-ni-lô, chớ có kể lại với mọi người rằng đá ở trong núi nhé. Cứ nói là đi học nghề của một người thợ ở xa. Còn cô, Ca-tê-ri-na, đừng nghĩ là ta dụ dỗ chồng chưa cưới của cô, Anh ta tự đến để tìm cái mà bây giờ đã quên mất rồi.

Kachia cúi rạp mình:

- Xin Người thứ lỗi cho lời đường đột!

- Thôi được rồi, - Bà Chủ Núi đáp, - ta là đá chứ đâu có phải là người. Ta nói vậy cho cô biết, để hai người khỏi sinh chuyện với nhau thôi.

Kachia và Đa-ni-lô sánh vai bước đi trong khu rừng, mỗi lúc một tối dần. Mặt đất trở nên mấp mô, hết hố sâu lại gò đống. Ngoảnh đi ngoảnh lại, họ thấy mình đã đang đứng giữa khu mỏ ở Gu-me-scơ. Trời hãy còn sớm và khu mỏ không một bóng người. Cả hai lặng thinh lần về nhà. Trong khi ấy, những người chạy theo Kachia vẫn còn đang lang thang trong rừng và hú gọi nhau: “Có thấy không?”

Tìm mãi không được, cuối cùng, họ phải trở về làng, và đã thấy Đa-ni-lô ngồi bên cửa sổ.

Tất cả được một phen hoảng hồn. Hết lời thần chú này đến câu xua tà khác được hiện lên. Vậy mà Đa-ni-lô chẳng những không biến đi mà lại còn lấy tẩu ra nhồithuốc hút. “Ma quỷ đâu có biết hút thuốc”, mọi người nghĩ bụng và lui ra xa. Khi họ theo nhau mon men đến gần ngôi nhà lần nữa thì thấy Kachia cũng ở trong nhà. Cô gái đang loay hoay bên bếp lò, nét mặt hân hoan rạng rỡ. Đã lâu không ai thấy cô vui như vậy, mọi người bạo dạn hẳn lên, họ bước vào nhà và hỏi:

- Anh đi đâu lâu thế, Đa-ni-lô?

- Tôi sang bên Cô-lư-van. Nghe nói ở đó có người thợ đá không ai bì kịp thành ra muốn đến học thêm, Cha tôi cản lại, nhưng tôi không nghe, bèn bỏ đi và chỉ nói cho mỗi mình Kachia biết.

- Thế sao anh lại đập cái chén của mình đi?

- Chậc, có trời mới biết… Đi ăn tiệc về… Có lẽ uống hơi nhiều… thấy không vừa mắt là đập thôi. Chuyện ấy người thợ nào mà không gặp. Có gì đâu.

Mấy người anh chị quay ra trách Kachia không kể về việc Đa-ni-lô đi Cô-lư-van. Tuy nhiên, họ cũng chẳng biết được gì thêm. Cô lập tức cắt ngang:

- Dù bò nhà ai có rống thì bò nhà tôi vẫn im. Tôi chẳng nói với các anh các chị là Đa-ni-lô vẫn còn sống là gì. Còn các anh các chị thì sao? Hết dụ lấy người nọ, lại dỗ lấy người kia! Thôi, tốt nhất là ngồi vào bàn đi, món trứng rán của tôi được rồi đấy.

Chuyện thế là xong. Họ hàng ngồi kề cà ăn uống, nói chuyện nọ chuyện kia rồi ra về. Chiều hôm ấy, Đa-ni-lô đến gặp viên quản lý. Tất nhiên là y ta làm ầm ĩ một hồi, nhưng rồi cũng thu xếp đâu vào đấy.

Từ đó Đa-ni-lô và Kachia nên vợ nên chồng. Người ta kể lại là họ sống rất hoà thuận. bạn trong nghề đều gọi Đa-ni-lô là thợ núi. Không ai bì được với anh cả. Hai người sống mỗi ngày một sung túc, nhưng thỉnh thoảng Đa-ni-lô lại ngồi thẫn thờ suy tư, Kachia hiểu chồng mình nghĩ gì, nhưng cô chỉ làm thinh./.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Nina cho bài viết trên:
BelayaZima (09-04-2011), Siren (10-04-2011)