View Single Post
  #24  
Cũ 04-04-2011, 16:51
Nina Nina is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: TPHCM
Bài viết: 6,416
Cảm ơn: 5,003
Được cảm ơn 8,268 lần trong 3,723 bài đăng
Default



Người dịch : Nguyễn Mạnh Chí
Đánh máy: Lam Anh và A Thanh


Họ vào rừng, Kachia đi cách tên thợ không xa và chẳng hề nghĩ ngợi, không nhìn lại mà cũng chẳng dừng chân nghe ngóng. Tên thợ mừng thầm là hắn biết được mỏ đá mới quá dễ dàng. Đột nhiên có tiếng gì đó, vang lên bên cạnh hắn. Tiếng động lạ lùng đến mức làm cho tên thợ hốt hoảng. Hắn dừng lại xem đó là cái gì. Trong khi hắn ngó nghiêng, nghe ngóng, Kachia đã biến mất từ hồi nào. Chạy dọc chạy ngang trong rừng, tìm kiếm hồi lâu, cuối cùng hắn mệt mỏi lê ra ở gần ao Bắc, quá Gu-me-scơ có lẽ đến hai dặm.

Ngay trong mơ Kachia cũng không tưởng tượng nổi là có người theo dõi. Cô leo lên núi, tìm tới chỗ lấy được miếng đá đầu tiên. Cái hố cũ dường như rộng thêm ra và bên cạnh lại thấy một tảng đá y như vậy. Kachia lắc thử và tảng đá lung lay và gãy đánh rắc như một cành cây khô. Cầm miếng đá trong tay, Kachia bật lên nức nở. Cô kể lể như các bá các cô khóc người chếr.

- Anh yêu ơi, anh bỏ đi để em lại cho ai…

Khóc lóc hồi lâu, Kachia thấy nỗi đau khổ dường như đã vơi bớt. Cô thẫn thờ đứng nhìn mỏ đá của mình. Nơi ấy là một khoảng rừng thưa. Xung quanh toàn là rừng rậm cao lớn, còn gần mỏ đá thì cây cối thưa và nhỏ hơn. Đột nhiên, ánh nắng rọi thẳng vào mỏ đá và nó chợt như bốc lửa, những tảng đá bắt lên muôn vàn tia sáng lóng lánh.

Kachia lấy làm ngạc nhiên và tò mò muốn lại gần để xem. Cô tiến lên một bước và dưới chân bỗng vang lên tiếng răng rắc. Cô vội rụt chân lại và nhìn xuống thì… Trời ơi, dưới chân cô đâu có phải là mặt đất. Cô đang đứng trên ngọn một cây gì đó cao ngất, xung quanh cũng nhấp nhô những ngọn cây như vậy. Qua kẽ lá, cô nhìn thấy bãi cỏ và những bông hoa mọc ở phía dưới, nhưng sao chúng không giống như hoa cỏ quen thuộc.

Ở vào chỗ ấy, các cô khác hẳn đã hoảng hốt và kêu cứu ầm ĩ, còn cô thì lại nghĩ:

“Đúng núi mở cửa ra đây rồi! Giá mà thấy được Đa-ni-lu-scô nhỉ!”

Cô vừa thoáng nghĩ, bỗng thấy trên bãi trống phía dưới có người trông giống hệt Đa-ni-lô đang đi, hai tay giơ lên như muốn nói điều gì đó. Quên hết mọi chuyện, kể cả việc đang ở trên ngọn cây, Kachia nhào thẳng xuống và… ngã lăn ra trên mặt đất, ngay chỗ cô vừa đứng. Khi đã tỉnh trí lại, cô tự nhỉ:

“Đúng là mình bị ma ám rồi. Phải mau mau về nhà thôi”.

Đang nghĩ như vậy, nhưng cô vẫn tiếp tục ngồi yên, chờ đợi xem cửa núi có mở ra lại không, xem Đa-ni-lô có xuất hiện nữa không. Cứ như vậy cô ngồi cho đến khi tối mịt và chỉ khi đó mới chịu ra về. Cô vừa đi vừa nghĩ: “Dù sao mình cũng đã gặp Đa-ni-lu-scô”.

Tên thợ đá theo dõi Kachia lúc ấy cũng đã về đến làng. Chạy lại nhà Kachia và thấy cửa vẫn còn đóng im ỉm, hắn bèn nấp vào một chỗ để rình xem cô gái mang gì về nhà. Lát sau, khi Kachia xuất hiện, hắn liền nhảy ra chặn ngang đường và hỏi:

- Cô đi đâu về thế?

- Tôi lên núi Rắn, - cô gái trả lời.

- Tối mịt thế này mà lên trên đó làm gì?

- Để gặp Đa-ni-lô…

Nghe đến đây, tên thợ hoảng hốt quay mình chạy mất và ngày hôm sau, người trong làng thì thầm với nhau:

- Này, con bé vợ chưa cưới của ma điên thật rồi. Đêm đêm, nó lên núi Rắn chờ chồng. Không khéo lên cơn nó sẽ đốt cả làng nữa cho mà xem.

Các anh chị nghe thấy và lại chạy đến nhà Kachia để canh chừng và khuyên giải cô. Không để cho họ kịp nói, Kachia giơ tiền cho họ xem và hỏi:

- Thế cái này các anh các chị nghĩ là ở đâu ra? Hàng của thợ giỏi người ta còn chưa nhận, vậy mà tôi thì ngay món đồ đầu tiên đã được trả bao nhiêu đây này! Các anh các chị có biết tại sao không?

Đã được nghe đồn về sự may mắn của cô, họ đáp:

- Cô đã gặp may đấy thôi. Có gì đâu.

- Xưa nay, - cô gái nói, - chưa bao giờ có chuyện đó. Đây chính là Đa-ni-lu-scô đã gửi cho tôi miếng đá và khiến cho đường vân đẹp như vậy đấy.

Các anh trai phá ra cười nhạo báng, còn các chị gái thì đưa tay lên trời tuyệt vọng:

- Đúng là nó điên thật rồi! Phải báo cho ông quản lý biết thôi. Không có nó đốt làng thật mất!

Nói thế thôi chứ tất nhiên là họ không đi đâyu cả. Ai nỡ làm như vậy với em gái. Ra khỏi nhà ka, họ thống nhất với nhau:

- Phải canh chừng Ca-tê-ri-na mới được. Hễ nó đi đâu là phải theo ngay.

Còn Kachia sau khi tiễn các anh chị ra về, cô khoá cửa và bắt tay vào xẻ miếng đá mới. Cô vừa cưa vừa nguyện:

- Nếu đường vân giống như trước thì có nghĩa là không phải mình bị ma ám mà đúng là đã gặp Đa-ni-lu-scô.

Cô vội đến cuống cả tay, chỉ muốn mau mau nhìn thấy đường vân trên đá. Đêm đã khuya mà Kachia vẫn ngồi mải miết làm việc. Một người chị lúc đó tỉnh giấc, thấy trong nhà vẫn còn ánh lửa liền chạy sang, ngó qua khe cửa và sững sờ:

- Đến ngủ nó cũng không chịu nữa! Thật khổ sở với nó!

Rồi miếng đá cũng đã cưa xong. Đường vân hiện lên rõ mồn một và còn đẹp hơn cả lần trước. Con chim đậu trên cây giờ đây xoè cánh bay xuống, còn con ở dưới đang bay lên đó. Năm nhát cưa và cả năm lần trên mặt đá hiện lên đường vân như nhau, không xê xích một ly. Chẳng kịp nghĩ ngợi gì nữa, Kachia mở cửa lao ra ngoài. Người chị gái cũng chạy theo và dọc đường đập cửa báo cho mấy người anh biết. Mấy người anh chạy ra ngay và một số người làng cũng theo họ. Trời lúc đó đã tờ mờ sáng, mọi người nhìn thấy Kachia chạy ngang qua Gu-me-scơ và lao cả đến đó. Cô gái xem chừng vẫn chưa biết có người theo sau. Cô chạy ngang qua mỏ; chậm bước khi vòng ra sau núi Rắn. Mọi người cũng ghìm chân, họ muốn xem cô làm gì ở đó.

Kachia tiến thẳng lên núi theo con đường quen thuộc. Cô nhìn quanh và bỗng nhận ra mình đang ở trong một khu rừng lạ. Cầm tay vào cành cây, cô thấy nó lạnh giá và nhẵn nhụi như bằng đá đánh bóng, cỏ ở dưới chân cũng là đá nốt. Cả khu rừng vẫn còn chìm trong màn đêm. Kachia thầm nghĩ: “Chắc là mình lọt vào núi rồi”.

Trong lúc đó, họ hàng của cô và dân làng nhớn nhác tìm kiếm:

- Cô ta biến đâu rồi? Rõ ràng vừa mới ở ngay trước mặt thế mà thoáng cái đã không thấy!
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Nina cho bài viết trên:
BelayaZima (09-04-2011), Bien (02-07-2011), Siren (10-04-2011)