Hôm nay nhân ngày 27 tháng 3 (!), em thấy bài thơ này của chàng thi sĩ đẹp trai nhưng sớm chán đời

- hix hix. Kể ra thì cái tạng sến cũng không hợp với em lắm, nhưng mà thôi, em xin góp vui bằng một bản dịch 5' thế này:
<table><tr><td valign="top">Eceнин
Мне грустно на тебя смотреть
---------------------------------------
Мне грустно на тебя смотреть,
Какая боль, какая жалость!
Знать, только ивовая медь
Нам в сентябре с тобой осталась.
Чужие губы разнесли
Твое тепло и трепет тела.
Как будто дождик моросит
С души, немного омертвелой.
Ну что ж! Я не боюсь его.
Иная радость мне открылась.
Ведь не осталось ничего,
Как только желтый тлен и сырость.
Ведь и себя я не сберег
Для тихой жизни, для улыбок.
Так мало пройдено дорог,
Так много сделано ошибок.
Смешная жизнь, смешной разлад.
Так было и так будет после.
Как кладбище, усеян сад
В берез изглоданные кости.
Вот так же отцветем и мы
И отшумим, как гости сада...
Коль нет цветов среди зимы,
Так и грустить о них не надо.
</td><td valign="top">Exenin
Ngắm nhìn vườn thu ta buồn biết mấy
---------------------------------------
Ngắm nhìn vườn thu ta buồn biết mấy
Tiếc nuối làm sao, và bao đớn đau!
Chỉ còn màu đồng lá dương rực cháy
Sót lại cùng ta trong tháng chín này.
Những cặp môi nào đã thổi tung bay
Hơi ấm trong vườn cùng bao run rẩy.
Như mưa lạnh từ hồn phách nào rơi
Hồn phách ấy cũng đã chết nửa rồi.
Thì sao nào! Ta đâu có sợ chi.
Đã mở ra cho ta niềm vui mới.
Bởi còn gì nữa đâu mà mong đợi
Ngoài lá rữa vàng và hơi ẩm đầy.
Bản thân ta, ta cũng có giữ đâu
Để sống bình yên với những nụ cười.
Chẳng tày gang con đường ta đã trải,
Mà lỗi lầm sao mỗi bước mỗi dày.
Đời nực cười, tranh cãi cũng nực cười.
Trước đến nay chuyện lúc nào chả thế.
Vườn lá phủ dày trông như nghĩa địa
Giữa những cây dương xương trắng phơi đầy.
Ta cũng thế, thời hoa niên sẽ hết
Sẽ lặng câm như khách đến thăm vườn
Dù giữa đông chẳng hoa nào thắm nở
Ta cũng chẳng cần vì chúng buồn thương.
</td></tr></table>