Cho ngày 8/3 vừa trôi qua...
Chúng ta là đàn ông
Thưa cha!
Đến khi xa nhà, con mới cảm nhận được tình cảm gia đình là quan trọng biết bao nhiêu. Con rất nhớ cha mẹ, nhớ căn nhà nhỏ nơi con đã được sinh ra và lớn lên, và hơn hết, con nhớ lại những kỷ niệm của gia đình mình. Trong những kỷ niệm đó, chợt con nhận thấy hình ảnh của mẹ lúc nào cũng hiện diện. Khi xa nhà là lúc con nhớ về cha mẹ nhất. Con tự hỏi đã bao lần con viết thư về nhà nhưng chưa bao giờ con viết riêng cho mẹ cả, người mà con chưa làm được gì để tỏ lòng biết ơn dù con đã nhận rất nhiều. Con định cầm bút viết riêng cho mẹ, nhưng rồi nghĩ lại, con thấy mình cần viết cho cha hơn.
Cha thân thương!
Con phải cảm ơn cha vì cha đã từng nói:" Con không những là con mà còn là bạn của cha". Con rất tự hào và sung sướng khi trong gia đình mình luôn có sự bình đẳng và tôn trọng lẫn nhau - điều mà không phải gia đình nào cũng có. Cha con mình đã tâm sự với nhau rất nhiều và cũng biết bao lần cha cho con những lời khuyên thật bổ ích. Riêng có một điều con cứ băn khoăn không biết có nên nói không, và cuối cùng con đã quyết định nói chuyện cùng cha nhưng hai người đàn ông. Con muốn tâm sự với cha về người phụ nữ thân yêu duy nhất trong gia đình của hai cha con mình.
Cha à!
Chắc hẳn cũng đã có lúc mẹ cảm thấy tủi thân, khi trong nhà mình chỉ có mỗi mẹ là phụ nữ. Hai cha con mình là đàn ông con trai, đâu có hiểu về tâm lý phụ nữ phải không cha? Nhưng giờ thì con nhận ra một điều rằng, chính mẹ mới là người giữ ngọn lửa yêu thương cho nhà mình, là linh hồn của gia đình chúng ta. Lúc này con cảm thấy nhớ mẹ khi con hồi tưởng lại những ngày con còn học trung học. Đã bao lần con thấy những giọt mồ hôi ướt đẫm trán cha, để rồi cha được mẹ ân cần chăm sóc.
Buổi sáng, cha ngồi thưởng thức cà phê do chính tay mẹ pha. Sau bữa cơm tối, trong khi cha con mình ngồi uống trà thì mẹ lo dọn dẹp. Khi cha con mình mặc những bộ quần áo sạch sẽ thơm tho ra đường, con thấy trong ánh mắt của mẹ cả một sự hãnh diện và trìu mến.
Khi cha con mình bất hòa, cha giận dữ, con bất cần, thì mẹ chính là người tỏ ra buồn bã nhất. Thỉnh thoảng, con thấy mẹ lặng lẽ mỉm cười trong lúc lúi húi khâu vá trong nhà, còn cha con mình mải đùa giỡn ở ngoài sân.
Những khi con lĩnh thưởng cuối năm học, cha ở bên con còn mẹ ở nhà đợi cha con mình về để nghe con "tường thuật" lại. Mẹ không biết tiếng Anh, không biết Tin học như cha con mình nhưng mẹ nấu ăn rất giỏi. Mẹ vất vả nhiều, chỉ có điều con lấy làm lạ rằng rất ít khi con nhận thấy những giọt mồ hôi trên trán mẹ. Và con viết ngay để hỏi cha: Nhận xét đó có đúng không cha? Hay cha con mình lại một lần nữa - thiếu quan tâm đến mẹ?
Con của cha.
__________________
Take It Easy
|