Người dịch : Nguyễn Mạnh Chí
Đánh máy: Lam Anh và A Thanh
Tuy nhiên, những kẻ ong bướm đâu có chịu ngồi yên. Làm sao mà chúng bỏ qua cô cho được… Vào một buổi tối ngày lễ, khi Kachia say sưa ngồi làm việc tới tận khuya, có ba tên trai làng leo qua hàng rào vào nhà cô. Chúng muốn dọa cô hay còn định làm gì nữa thì chỉ chúng mới biết được, có điều là cả ba đều đã chếnh choáng hơi men. Mải mê với lưỡi cưa, Kachia không còn hay biết là trong buồng chứa cỏ có người lạ. Đến khi nghe tiếng đập cửa ầm ầm cô mới ngửng mặt lên.
- Mở cửa ra, vợ chưa cưới của ma. Đón khách trần gian đi nào
Đầu tiên Kachia nhỏ nhẹ:
- Thôi, về đi các anh!
Nhưng chúng nào đâu có chịu. Cánh cửa rung lên bần bật và xem chừng sắp bung ra đến nơi. Thấy vậy Kachia bật then cài, mở toang cửa và quát lên:
- Nào, vào đi! Đứa nào muốn vỡ đầu trước ?
Mấy tên trai làng ngước nhìn và thấy trong tay cô lăm lăm chiếc rìu.
- Này, đừng có đùa thế cô em. - Chúng nói
- Đùa cái gì! - Cô đáp - Đứa nào bước qua ngưỡng cửa là thủng trán.
Dù đang say, ba tên trai làng cũng phải hiểu rằng đó không phải là lời nói đùa. Cô gái đứng sừng sững, điềm tĩnh, đôi vai căng tròn lực lưỡng, ánh mắt gan lỳ và chiếc rìu rõ ràng đang nằm trong một bàn tay thành thục. Rốt cuộc là chẳng tên nào dám bước vào. Chúng lè nhè vài ba câu rồi chuồn thẳng. Đã thế lại còn đem chuyện ấy ra kể nữa chứ và bị mọi người nhạo báng, tiếng rằng ba đấng mày râu lại để một cô gái dọa cho phải bỏ chạy. Hiển nhiên điều đó làm cả lũ bẽ mặt, và chúng lại bịa thêm, rằng Kachia không phải chỉ có một mình, mà đứng sau lưng cô còn có cả một con ma.
- Trời ơi, trông nó khủng khiếp đến nỗi ai mà dám đứng lại
Mọi người nửa tin nửa ngờ, nhưng từ đó dân làng thì thầm với nhau:
- Đúng là nhà ấy có ma. Đâu phải ngẫu nhiên mà con bé sống cô độc một mình.
Những lời đồn đại lan đến tai Kachia, nhưng cô chẳng lấy thế làm buồn rầu. Cô nghĩ bụng: "Kệ cho họ bịa đặt. Nếu họ sợ thì càng tốt cho mình, lần sau chẳng đứa nào dám trèo qua rào nữa."
Hàng xóm rất đỗi ngạc nhiên khi nhìn thấy Kachia ngồi ngồi bên bàn làm đá. Họ giễu cô:
- Chà, lại còn tập tành theo đòi nghề của đàn ông nữa chứ. Cô ta mà làm nổi cái gì!
Nhận xét này làm Kachia nản lòng hơn. Bản thân cô cũng đã từng nghĩ: "Chẳng biết một mình mình có làm được cái gì không?" Nhưng rồi cô tự nhủ: "Hàng chợ ấy mà! Đâu có gì khó! Chỉ cần nhẵn nhụi là được. Không lẽ cái đó chính mình cũng không làm nổi sao?"
Rồi Kachia cũng xẻ xong hòn đá. Trước mắt cô, vân đá hiện lên thật tuyệt vời, đúng ngang theo chiều cưa. Rõ là cầu được ước thấy. Chính cô cũng phải kinh ngạc trước sự may mắn ấy. Tính toán xong xuôi, Kachia bắt đầu mài bóng. Công việc không khó lắm, nhưng chưa quen tay thì cũng chẳng dễ gì làm được. Đầu tiên Kachia loay hoay mãi, sau đó thành thạo dần. Đầu tiên Kachia loay hoay mãi, sau đó thành thạo dần. Những chiếc mặt đá dẹt tuyệt đẹp thành hình mà mất mát thì hầu như không đáng kể, trừ những phần phải mài bỏ. Nhìn chỗ mặt đá làm xong, Kachia ngỡ ngàng, không ngờ từ một miếng đá có thể được nhiều như vậy. Cô bắt đầu suy nghĩ xem nên đem bán ở đâu. Trước kia, đôi khi bác Prô-cô-pích mang những món đồ lặt vặt thuộc loại này ra thành phố và giao cho một cửa hiệu. Kachia đã nhiều lần được nghe về cửa hiệu này, và thế là cô quyết định ra thành phố.
Kachia khóa nhà và lên dường đi ra thành phố. Cả làng Pê-lê-va-ja chẳng ai để ý đến chuyến đi của cô. Hỏi thăm được nhà ông chủ vẫn thường mua hàng của bác Prô-cô-pích, Kachia đển thẳng cửa hiệu. Cô bước vào và thấy trong tủ kính không biết cơ man nào là đồ ngọc thạch, riêng các mặt đá dẹt bằng đá khổng tước đã xếp đầy cả một ngăn tủ. Cửa hiệu khá đông, người mua, người bán tấp nập. Chủ hiệu trông hết sức nghiêm trang và bệ vệ.
Lúc đầu, Kachia thậm chí không dám bước lại gần y, nhưng sau đó, cô lấy hết can đảm và hỏi:
- Ông có cần các mặt đá dẹt bằng đá khổng tước không?
Chủ cửa hiệu chỉ tay vào cửa kính:
- Thứ đó ta đã có bao nhiêu rồi, cô không thấy sao?
Những người thợ đến bán hàng nói với y:
- Chà, dạo này ở đâu ra mà lắm thợ làm mặt đá dẹt đến thế. Chỉ uổng đá đi thôi. Họ chẳng thèm hiểu, để làm mặt dẹt thì đá phải có vân rất đẹp.
Trong số thợ ấy có một người cũng ở làng Pô-le-va-ja. Hắn thì thầm với cửa hiệu:
- Con bé ấy hơi mát. Hàng xóm thấy nó làm đá hẳn hoi. Chắc là đã kỳ cạch được một mớ đây.
Nghe vậy chủ hiệu bèn nói:
- Nào, cho xem cô mang gì tới đây nào?
Kachia đưa cho y một chiếc mặt đá dẹt. Chủ hiệu ngắm nghía một hồi rồi trợn mắt nhìn cô và nói:
- Cô ăn trộm của ai vật này?
Kachia giận sôi lên và quát thẳng vào mặt chủ hiệu:
- Ông có quyền gì mà nói với người chưa quen biết những điều như vậy. Nếu mắt ông còn sáng thì hãy nhìn đây. Liệu ăn trộm được của ai được chừng này chiếc mặt dẹt cùng một kiểu vân đá hả? Sao? - Cô ném lên mặt quầy số mặt đá mình làm được.
Chủ hiệu và mấy người thợ thấy đây đúng là mặt đá cùng một kiểu vân thật, và đường vân thuộc loại cực kỳ hiếm có. Ở giữa trông giống như một cây cổ thụ với đôi chim, một con đậu trên cành và một con ở dưới gốc. Đường vân hiện lên rõ mồn một và mặt đá làm rất khéo.
Nghe thấy câu chuyện khách mua hàng xúm lại xem nhưng chủ hiệu đã gom ngay chỗ mặt đá lại. Y thoái thác:
- Để một đống thế này thì xem làm sao được. Chờ một chút, tôi xếp xuống dưới mặt kính rồi ai thich gì thì tha hồ chọn - Quay về phía Kachia y nói - Cô vào buồng kia đi. Ta sẽ tính tiền liền.
Kachia bước đi, viên chủ hiệu đi theo sau. Khép cửa lại, y hỏi:
- Cô tính bao nhiêu đây?
Đã từng nghe bác Prô-cô-pích nói giá, Kachia cứ thế nhắc lại. Chủ hiệu lăn ra cười:
- Trời ơi! Cô nói gì ghê vậy! Giá ấy ta chỉ trả cho mỗi mình ông thợ Prô-cô-pích ở làng Prô-cô-pích với Đa-ni-lô - con nuôi của ông ta thôi. Thợ như họ mới là thợ chứ.
Cô gái trả lời:
- Tôi cũng thuộc gia đình ấy đấy và giá cũng theo đó mà tính.
- Vậy hả! - Chủ hiệu ngạc nhiên thốt lên - Thế ra đây là đồ của Đa-ni-lô còn lại ư?
- Không - Kachia trả lời - đây là đồ tôi làm.
- Hay là đá do cậu ấy để lại?
- Cả đá cũng tự tôi kiếm.
Chủ hiệu rõ ràng không tin, nhưng chắc chẳng muốn nói đi nói lại lôi thôi. Y thanh toán mọi thứ sòng phẳng và còn nói thêm:
- Lần sau mà cô còn làm được những thứ như thế này thì cứ mang tới nhé. Ta sẽ mua hết, còn giá cả thì cứ yên tâm.
Kachia về, lòng rộn ràng vui sướng - Chà được nhiều tiền quá! Trong khi ấy chủ hiệu bày các mặt đá vào tủ kính. Người mua quay lại:
- Bao nhiêu?
Tất nhiên là y không chịu hớ rồi, chẳng những nói giá cao gấp mười giá mua vào mà lại còn gióng:
- Đường vân như thế này chưa bao giờ có đâu. Đồ của Đa-ni-lô - thợ ở làng Pô-lê-va-ja đấy. Đố ai làm đẹp hơn anh ta được.
Kachia về đến nhà mà vẫn chưa hết ngạc nhiên:
- Hay thật, hóa ra mặt dẹt của mình đẹp hơn hết thảy! Nhờ được hòn đá tốt. Chắc mình gặp vận may. - Vừa nghĩ tới đây, cô bỗng sững người: - Hay là Đa-ni-lu-scô nhắn tin cho mình. Chẳng do dự thêm, cô vòng lại và chạy thẳng lên núi Rắn.
Tên thợ đá từng định bêu xấu Kachia trước người thương gia ở thành phố cũng đã trở về nhà. Hắn ghen tức với Kachia vì những viên đá đẹp hiếm thấy. Hắn nghĩ bụng:
“Phải xem con bé ấy lấy đá ở đâu mới được. Hay là Prô-cô-Pích hoặc Đa-ni-lô đã chỉ cho nó chỗ lấy mới không biết?”
Thoáng thấy Kachia chạy đi đâu đó, hắn liền theo sau và bắt gặp cô vòng qua Gu-me-scơ rồi đi lên núi Rắn. Tên thợ bám riết, trong bụng thầm nghĩ: “Phía ấy toàn là rừng, mà trong rừng thì mình sẽ lần đến tận nơi cho nó biết”.