Buđrix quay lại. Gragina nằm sát vào tường. Đôi mắt tối đen nhìn trần nhà, hai cánh tay để trần đặt trên chăn. Môi mím chặt. Bắt gặp ánh mắt dò hỏi, bí ẩn của cô, Buđrix cười khẩy. Hình như trong giây lát cô hiểu tất tật mọi điều đang diễn ra trong lòng anh, nhưng rồi lập tức nhìn lảng đi nơi khác.
Lòng anh se lại. Cảm thấy thế là chấm dứt tất cả, anh thổi tắt đèn, trèo lên phản nằm ngửa mặt lên trần, hai tay gối sau gáy. Khung cửa sổ mờ sáng. Một đêm tối như mực.
Câu kết của chương này:
Một đêm tối như mực khiến tôi liên tưởng đến một nhân vật trong tác phẩm "tắt đèn" của nhà văn Ngô Tất Tố - Chị Dậu...
Xin chân thành cảm ơn bác Fresco đã lao động không ngừng