XV. KINH XÁM HỐI CHO PHÚT BIỆT LY.
Một tuần sau, xe của khu bảo tồn chở họ theo đường rừng ra bến: anh, Gragina và Amur. Sauk hi biết chuyện cạnh lều săn đêm ấy, Giám đốc Đênhixốp tặng Buđrix con Amur.
- Biết làm sao được ? Không thể bảo là tôi không tiếc. Một con chó cừ đâý. Nhưng từ nay anh với nó cũng như thể anh em kết nghĩa rôì. Nó đã tìm được người bạn ở anh, anh - ở nó. Những chuyện như vậy quên sao được. Anh cứ mang nó theo. Biết đâu, có khi anh còn ở lại đây nữa. Khi ấy ta lại xum họp. Nếu được như thế thì tuyệt vô cùng.
Tôi xin anh con Amur – Buđrix bối rối đáp.. – Nhưng chuyện khác thì tôi….chúng tôi còn phải xem thế nào đã. Bây gìơ tôi đi Vlađivôxtốc. Cô ấy tạm ở lại đây ba hôm.
- Để làm gì ? Đênhixốp hỏi, vẻ không đồng tình...
Anh nhìn Gragina chăm chú, dò xét, những nếp nhăn đuôi mắt hình như trở nên nhiều hơn.
- Em chưa xong việc, cô giải thích.
- Có gì đâu, - giám đốc Đênhixôp nghiêm giọng- Làm sao mà cắt cho hết mọi cái đuôi ở đây được. Việc ở đây phải thế kỷ chưa chắc đã làm xong. Hai bạn phải cùng đi. – Anh ta thở dài. – Nhưng thôi tuỳ hai bạn. Tôi thì tôi không làm như vậy. Chuyện tương lai thì sao?
- Tôi sẽ chuẩn bị trước mọi việc, - Buđrix nói. – Chúng tôi sẽ đến cơ quan cô ấy thanh toán công việc. Sau đó về quê tôi bàn bạc với các cụ rồi quyết định…
Anh nhìn Gragina, cô nghe anh nói, nhưng hình như không nghe thấy gì. Chỉ có con mắt là vẫn nghiệm nghị, buồn rầu dõi theo môi anh mấp mấy, như thể muốn nghiên cứu kỹ chúng và toàn bộ gương mặt.
- Chẳng hiểu liệu tôi có nên bỏ việc cũ không. Tôi biết trước là sẽ to chuyện đấy. Nói chung như vậy cũng như phản bội bạn bè. Mà đâu phải chỉ với những người đang sống cho cam…
- Ý anh muốn nói đến đến anh Gienus ? – Cô hỏi.
Buđrix lặng lẽ cúi đầu.
- Em sẽ không hỏi gì, không ép buộc ai. – Cô mỉm cười nói nhỏ. – Em hiểu hết.
Lòng trắc ẩn bỗng nhói lên trong tim Buđrix khi anh thấy nụ cười ấy.
- Nếu em cứ cười như thế anh sẽ bỏ tất tật, thậm chí không rẽ về quê nữa. Anh nói. - Chuyện phản bội anh nói tầm bậy. Mỗi người là chủ vận mệnh mình. Nếu như không sớm mấy đi thì có lẽ chính anh Gienus sẽ nói với anh điều đó. Anh ấy là con người giàu lòng nhân hậu đến kỳ lạ. Ngày nay chẳng còn những người như vậy. Anh lại liếc nhìn gương mặt cô và nói tiếp với Đênhixốp: - Tôi e rằng chúng tôi sẽ sớm trở lại đây thật. Đồng chí tiếp nhận chứ ?
- Thì tôi đã nói rồi còn gì.
- Đồng chí giám đốc ngồi xổm xuống ôm đầu con chó vào hai long bàn tay, nhìn thẳng vào cặp mắt màu hạt sẻ ánh vàng.
- Amur. – Giám đốc nói với con chó. – Ngoan, nghe chưa Amur. Đừng nghĩ là tao phản chú mày nhé. Tao mới chỉ cho được mày miếng ăn. Người kia đã trả giá cho mày đắt hơn nhiều. Bằng cả sinh mạng cơ đấy. Hiểu chưa ? Lại đúng vào cái lúc sinh mạng ấy không phải là của riêng anh ta nữa. Cho nên chú mày phải thuỷ chung với anh ta. Nghe rõ chứ, Amur ? Anh ta sẽ thuỷ chung với chú mày, như từ ngày đầu đến nay. Sẽ cho chú mày miếng ăn, chốn ở, tình thương. Sẽ đối xử tốt, sẽ không đánh đập chú mày.
Ở miệng người khác nói ra, chắc nghe phải tức cười lắm. Nhưng đối với Đênhixốp thì khác. Buđrix đã biết quá rõ sự đối xử của giám đốc đối với mọi sinh vật. Hơn nữa….mi mắt chó run run. Con chó …khóc. Lần thứ hai trong đời, Buđrix chứng kiến cảnh tượng ấy, anh cũng sắp khóc rống lên mất !
- Đừng khóc nữa, Amur. Chú mày sao thế? Ở đây được cái gì nào ? Mưa rừng, thú dữ. Chú mày ưng những của ấy à? Anh ta sẽ đem chú mày đi săn. Chú mày sẽ được chết cái chết tự nhiên dưới mái nhà anh ta. Anh ta sẽ chẳng đánh thuốc mê chú mày đâu, anh ta chẳng phải hạng người như vậy. Tao sẽ đến thăm chú mày. Tạm biệt nhé, Amur !
Con chó liếm tay Đênhixốp. Liếm rất lâu. Sau đó nó lui ra ngồi xuốnh cạnh chân Buđrix.
- Anh Xêvêrin, - bỗng Gragina gần như là thét lên, - Anh đừng làm khổ em nữa ! Đủ rồi. Em không chịu nổi nữa đâu.
- Hẹn sớm gặp lại người anh em, - Đênhixốp nói. – Anh là một con người tốt bụng đấy.
- Anh cũng là… một con người rất tốt.
Họ ôm nhau hôn. Chiếc xe tải chuyển bánh. Đênhixốp e hèm, vẫy tay một cái rồi vào nhà.
Con chó ngồi trong cabin, cạnh bác tài. Nó nhìn thẳng trước mặt, như thể từ biệt nơi nó từng chạy rông, từ ngày còn là một chú cún ngốc nghếch.
Anh cùng Gragina đứng trong thùng xe, tì tay vào mui cabin.
- Có khi chúng mình sẽ trở lại đây thật, - Anh nói.- Theo anh đây là miền tốt đẹp nhất trên trái đất này.
- Đúng vậy. Đối với em, thời gian ở đây là sung sướng nhất đấy.
- Đối với anh cũng thế.
- Bên anh, lúc nào em cũng thấy hạnh phúc.
- Cả khi ở bên thác nước và rừng dây leo ?
- Cả khi ấy.
- Cả về sau, trong ngôi nhà của cặp vợ chồng nghiên cứu bướm ?
- Cả khi ấy.
- Thế hạnh phúc nhất ?
- Căn lều. Khi con báo xuất hiện. Rồi khi nó bỏ đi. Và mọi lúc. Cám ơn anh.
Lát sau, những mỏm đá, những khu rừng, những ngọn núi đã kết thúc. Xe chạy ven bờ biển. Hai dãy núi chạy lùi dần, đan vào nhau, rồi che khuất con đường độc đạo nhỏ hẹp dẫn vào lũng.
Bác tài phóng xe ven bờ, ngay trên bãi cát lèn, qua những vũng nước triều và kịp đưa họ đến nơi đúng lúc chiếc canô đi biển sơn trắng tên là “ngọc bích” đang cập bến.
- Vậy là hôm nào em ra ? Nói lần nữa cho anh yên tâm.
- Thứ bảy. Thôi nào, Amur.
Anh thấy con chó cắn gấu váy Gragina lôi xuống canô.
- Thế nếu không có canô ? Nhắc lại lần nữa đi.
- Thứ Tư, bằng canô của khu bảo tồn - đôi mắt cô cười qua ngấn nước long lanh.
- Chả nên mưa giữa ngày nắng ráo trời trong như thế này. Chỉ được nắng tươi thôi – Anh yêu cầu. - Thứ Tư nhất định sẽ bắt đầu một mùa hè vĩnh cửu chứ ?
- Thấy không. Amur. Cô ấy sẽ đến. Nhả gấu váy ra… Em hứa với hai thày trò này là sẽ đến đi.
Cô lẳng lặng gật đầu.
….Canô rúc hồi còi. Gragina nép người vào anh. Rồi vất vả rời ra.
- Thôi, anh đi nhé, đừng có buồn…Anh của em dũng cảm lắm cơ mà…Dám vật nhau với cả báo, - giọng cô nghẹn lại. Chẳng trò vớ vẩn nào có thể làm gì nổi anh. Dẫu là trò tồi tệ nhất.
Ôm đầu anh vào long bàn tay, không ngại ngùng trước hành khách trên boong và mấy người đàn bà dưới bến, cô hôn lên môi anh, da diết, đắm đuối.
Anh thấy cô vẫy cái khăn quàng, rồi cúi đầu đi lại phía ô tô. Phút ấy anh chỉ muốn nhảy xuống biển, bơi vào bờ.
Sau này anh hối tiếc một cách đau đớn là đã không làm như vậy.
Hình bóng mảnh mai trên bờ biến mất. Chiếc ô tô biến mất. Cuối cùng cả bến cảng cũng đã biến mất.
Bỗng một âm thanh lỳ lạ, hoang dã khiến Buđrix sửng sốt. Dướn toàn thân về phía bờ xa dần, con chó Amur rít lên đau đớn, thảm thương, thuyệt vọng như thể tiếng khóc than người đã chết.
Thứ bảy, Gragina không ra. Lang thang chờ cô ở bến. Buđrix chỉ biết được là “Ngọc Bích” ở Lũng Hổ ra Vrađivôxtốctừ hôm qua. Thứ sáu.
Anh rất buồn vì phải sống mấy ngày nữa thiếu cô, nhưng nói chung chấp nhận điều đó như một tất yếu : nàng không biết, ra nhỡ chuyến. Nàng sẽ ra vào thứ từ bằng ca nô của khu bảo tồn.
Thứ tư, anh dắt Amur, cùng Vaxin Páplốp ra bến chờ đón.
- Nhúc nhích tứ chi lênlên chút xíu, ông anh côn đồ, Vaxin giễu, không hề có ác ý – Con gái ông chủ quán đang chờ đợi chàng. Cô nàng mong mỏi bộ mặt xám nham nhở của chàng đến đỏ con mắt rồi đấy.
- Này cậu có câm họng đi không ?
- Đầu đội vòng nguyệt quế, mình đầy thương tích và vinh quang, nhưng than ôi, chàng chỉ khao khát một bó hoa đồng nội giản dị do chính nàng trao tay. Chỉ bó hoa đó thôi.
- Kìa, đã bảo…
- Tôi yêu thích thổ dân da đỏ và người Caraim. – Vaxin hét toáng phố.
Mấy người qua đường quay lại nhìn họ. Vaxin bước đi, mặt tỉnh bơ như mặt một bác gia trưởng đạo mạo. Cậu ta có điệu bộ và dáng đi của một huân tước thành viên thượng viện.
- Cả người da đen tôi cũng ưng lắm!
Một ông già tóc bạc phơ dừng lại, nhìn Buđrix, lắc đầu vẻ chê trách.
- Chà chà, thanh niên, cậu quấy quá đấy. Lại dắt cả chó nữa.
- Thuộc thế hệ đã đổ máu đấy – Vaxin thì thào – Có điều không rõ trong hàng ngũ quân Xêmiônốp, hay dưới trướng đích thân nam tước Unhecnơ. “ Chúng ta đã đánh tan quân cướp…”. Chú ý ! Chú ý! Thưa đồng bào Vlađivôxtốc thân mến ! Tiết mục xiếc độc nhất vô song ! Riêng gánh chúng tôi mới có. Đội báo giữa khán giả. Một - Buđrix - Một. Huy chương vàng của thủ lĩnh Abixini. Tức trái tim bị trinh phục của con gái ông ta.
- Thôi là Vaxin. Qúa quắt thế. Mình van cậu.
- Chiếc canô đã đỗ ở bến. Giám đốc Đênhixốp cùng hai công nhân đang bốc dỡ lên bờ những lồng với cũi gì đó.
- Chào hai bạn. Tôi rất mừng lại được gặp lại các bạn. Đây chắc là Vaxin Páplốp ? Cừ lắm. Bốc dỡ nốt cái hòm kia nữa là tôi xong việc. Giúp một tay nào. Nhưng sao chỉ có hai bạn. Thế Gragina đâu?
- Vậy ra cô ta…
- Thì đúng như hai bạn đã thoả thuận mà. “Ngọc Bích” ra sớm hơn một ngày. Sau anh có hai ngày. Tôi còn mừng là anh đỡ được một ngày chờ đợi.
- Chắc anh đùa dai thôi, anh Đênhixốp…
- Không, không đời nào ! Ai lại đùa những chuyện tày đình !
Buđrix tái mặt đi.
- Buổi hôn lễ tạm hoãn, - Vaxin vẫn tiếp tục châm chọc, theo thói quen, chưa hiểu rõ điều gì đã xảy ra.- Bó hoa cưới tuột rôi khỏi tay chàng rể sững sờ… - Nhưng chợt thấy sắc mặt Buđrix, cậu ta thốt lên “trời”: - Bạn thân mến…Có chuyện gì vậy ? Sao thế ? Tha lỗi cho mình nhé.
- Chẳng còn hiểu ra làm sao cả ! - Đênhixốp lẩm bẩm – Chính tôi chở ra bến. Chính tôi thuyết phục đứng chờ đến thứ tư nữa. Thế này là thế nào nhỉ ? Có chuyện gì nhỉ ?
Vaxin trấn tĩnh được trước tiên.
- Này các em- cậu ta gọi hai cô gái dạo chơi trên bến, - tặng hai em bó hoa này. Còn đi chơi thì để lần khác vậy nhé. Cứ gọi điện đến toà báo nổi tiếng “Hải Đăng” của viện Páplốp….Này Xêvêrin thân mến ! Chớ có vội chúi cái mũi Hi – la kinh điển xuống như vậy…. Anh Đênhixốp, cái đèn xanh taxi nhấp nháy kia kìa. Anh tóm ngay nó hộ tôi …. Xêva ôm cái gáy béo ú của chú bạn tứ chi này lôi lên ghế trước, mau !
Họ phóng taxi đến tất cả khách sạn trong thành phố, tất cả đồn cảnh sát. Hôm thứ sáu không xảy ra một vụ tai nạn giao thông nào. Hôm thứ sáu trong các khách sạn, đều có chỗ trống nhưng không một khách sạn nào có nữ công dân Acxailo Gragina tạm trú.