View Single Post
  #19  
Cũ 23-03-2008, 11:44
fresco's Avatar
fresco fresco is offline
Sủi cảo Nga - Пельмени
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 163
Cảm ơn: 47
Được cảm ơn 500 lần trong 124 bài đăng
Default

XIV. BẢN BALLADE VỀ CON BÁO KHÔNG TÊN VÀ CON CHÓ TRẮNG CÓ TÊN LÀ AMUR

Tối hôm ấy, sau bữa ăn tối, họ không vội vào lều.

- Đêm nay, ta nằm suốt đêm ngoài này xem nào- Cô đề nghị. Anh gật đầu

- Nếu không ngủ thì nằm đây thích hơn.

- Trong lều ngột ngạt chết được. Nếu mở cửa thì cái tên thổ phỉ nọ nể gì mà không mò vào nhà ?

Buđrix im lặng đồng tình. Trong bụng anh thầm lo những cơn ác mộng đêm qua lại tái diễn. Thế nhỡ nó cứ tái diễn ? Nhỡ tiếng nói, ánh mắt và cử chỉ đụng chạm của cô không có hiệu quả thì sao ? Nhưng anh chỉ nói:

- Chí ít ra ở ngoài này còn thấy được ánh lửa lung linh trong mắt em. Cả sao trời nữa.

- Em thì cho một trận bây giờ- sao trời cái gì. Tên kẻ cướp thì có.

Buđrix bật cười.

- Có khi đêm nay nó không mò đến nữa. – cô nói tiếp. – Nó chán rồi. Có vậy thôi. Nếu nó đến anh sẽ giết nó. Những con thú như vậy được phép giết, vì nó đã táo tợn đến mức dám rình mò cả người.

- Giết à? Nó ấy à? Em làm sao thế? Anh sẵn sàng giết bất kỳ ai, chứ không phải là nó. Nhưng bây giờ anh không đời nào giết con báo ấy.

- Em hiểu, - cô nói – con báo ấy đã tác thành cho chúng mình, có đúng không?

- Đúng thế. Nó đã hoà nhập hai đứa mình thành một.

Cả điều đó nữa, cũng đúng. Cái chết lẩn quẩn trong rừng đã đẻ ra tình yêu, sự sống. Rất có thể nó đã giải thoát khỏi mọi thứ đen tối đang rình rập con người, đã bao lâu núp chờ cho con người gục ngã.

- Họ nằm cạnh đống lửa. Ngọn lửa bùng lên cao, lem lém ngốn cành lá khô cong. Họ đã dự trữ cả một đống to tướng cành lá khô, phải đủ dùng đến hai đêm.

Ánh lửa sáng rực tràn lên các thân cây, hắt lên các tàu lá. Thỉnh thoảng vài con sóc bay lại liệng qua trong ánh lửa chập chờn. Chúng lượng giỏi, thay đổi được đường bay.

Có một lực bí ẩn hút chúng lại gần đống lửa. Bám vào thân cây hay đáp xuống cành, chúng đứng lặng đi. Những cặp mắt chúng to đen láy, lung linh một tia lửa đỏ, tò mò ngắm hai kẻ kỳ lạ đang nằm ôm nhau dưới kia, cạnh một mảng gì vàng vàng, đỏ đỏ sinh động.

Chỉ khẽ nhúc nhích là chú sóc ngọ nguậy cái mũi, lao vút đi, mất hút vào đêm đen.
Họ nằm trò chuyện về sao trời. Câu chuyện lặng dần. Nằm im thích hơn. Năm im để cảm giác hơi ấm sát ngay cạnh, cảm giác bằng tay bờ vai tròn lẳn, băng tim - sự thanh bình mênh mông của bầu trời sao, của núi rừng, của tuyết tùng, của cả trái đất, nơi từng hạt bụi cũng thuộc về họ. Về anh và về người con gái nằm cạnh . Không có gì tốt đẹp hơn nàng, hơn đêm tối này, hơn thế gian này.

Bỗng anh thấy lưng ớn lạnh. Không do tiếng động, mùi vị, luồng gió thoảng, và một cái gì đó phi vật chất. Như thể có kẻ nhìn trộm chằm chằm vào gáy anh.

Buđrix liếc về phía âý. Ở đó không có ai cả. Chỉ thấy ánh lửa chập chờn và bóng tối.
Không một dấu hiêụ về sự có mặt của một sinh vật nào.

- “Gì thế?” – Ánh mắt cô gái dò hỏi.

- “Không biết” – ánh mắt anh đáp lại.

Nhưng cảm giác bất an không qua đi. Như thể bản năng về sự có mặt, có lẽ vốn dĩ phát triển ở tổ tiên bán hoang dã, nay lại phục hồi ở anh trong mấy ngày qua.
Vùng ánh sang thu hẹp lại. Buđrix nằm bất động căng thẳng. Linh cảm mỗi lúc một tăng. Con người dường như đã cảm giác bằng làn da mình là có kẻ đang đứng trong bóng tối, hắn đang nhịp nhàng như con thuyền trên song, nhích đến gần, hầu như không cử động tứ chi.

- Con báo!!!

Và con thú báo từ trong bong đêm đáp lại dường như cũng chính bằng từ ấy, qua tiếng tắc nghẹn, sau đó gầm lên:

- K-ích…ba-áo!!!

Ngọn lửa bùng lên trong khoảnh khắc. Con người nhìn rõ cái đầu dẹt và cái mõm hung dữ của con thú hầu như ngay cạnh đống lửa.

Có lẽ con người đã nguy to, nếu như con chó Amur không kịp nhảy xổ vào con quái vật. Mõm đối mõm, nanh chạm nanh.
Tiếng gần gừ khò khè, hai thân hình cuộn vào nhau trên cỏ. Trắng và đốm, óng mượt, bắp thịt cuồn cuộn.

- Ngàu….ngàu…ngàu! Ngàu… ngàu…ngàu!

Tiếng rít, tiếng gầm gừ, tiếng gào, tiếng làu ngàu !

Buđrix giật thanh củi đỏ lửa, quăng vào con thú, Những đốm lửa loé lên, có mùi lông cháy. Một tiếng gầm rõ kinh khủng xé toạc màn đêm…Thật không thể tưởng tượng được: con báo không sợ lửa, không nhảy lùi lại. Con người ráng hết sức bình sinh đạp con thú một cái.

Con báo cuộn tròn lại như trái bóng, chồm lên không, quằn quại và gầm một tiếng điên khùng tưởng đến vỡ tai.

Nếu như nó chưa kịp xô ngã con người thì chỉ vì con chó Amur lại đã bập vào nó cắn xé, dằn xuống đất.

Con người chỉ thoáng cảm thấy trên da mặt mình hơi thở hôi thối của con thú. Phát khùng, nó chồm lên con chó.

Người con gái thét lên một tiếng thất thanh, từ trong cuống họng. Nhưng người con trai không biết sợ nữa, không suy xét, không nghĩ ngợi. Chàng chỉ cảm thấy màn mù đỏ lừ trước mặt và vị máu mằn mặn trong miệng.

Vớ thanh củi cong nặng trịch, chàng đổ toàn thân, đè cả ngực, cả bụng lên lưng con báo, tay trái co quắp, khoan khoái đến man rợ, tóm lấy cái gáy mượt lông của nó quay ngược mõm lại và tay phải vung thanh củi giáng một đòn chí mạng vào giữa cái đầu dẹt của cong thú. Và bồi thêm đòn nữa, toàn thân bỗng run lên vì sảng khoái.

Đúng khoảnh khắc ấy hai quầng lửa vụt loé lên ngay trên đầu chàng.

Con báo bỗng bủn rủn toàn thân, tuồn thoát khỏi thân hình con người, loạng choạng gục cái đầu đui mù xuống sát đất, lủi xa đống lửa rồi mất hút vào rừng đêm mịt mù..
Người con trai vùng dậy, chực vọt theo con thú, nhưng chàng bỗng khựng lại, ném ánh mắt về phía người con gái.

Mặt trắng bệch, nằng đứng cạnh đống lửa, gần như sắp ngất đi, khẩu súng trong tay, hai nòng vẫn còn đang toả khói. Đến lúc ấy chàng mới cảm thấy răng mình cũng nhe ra, mới nhìn thấy toàn thân mình đẫm máu. Nhắm nghiền mắt lại, chàng duỗi các ngón tai ra, ném thanh củi vào đống lửa.
- Em tha lỗi cho anh – chàng nói, giọng khàn khàn – Anh không kìm được mình nữa khi nghe thấy tiếng kêu thất thanh của em. Anh như người phát khùng.

- Nó cắn anh bị thương ư ?

- Không, đây chắc là máu của nó.

- Nếu như anh không nằm đè lên nó thì có lẽ em đã giết chết nó rồi. Trời, suýt thì em bắn đúng lúc ấy. – ôi !

- Dễ hiểu thôi, - chàng làm ra vẻ cứng rắn. - Ở địa vị em , bất lỳ ai cũng sẽ phải lung túng như thế thôi. Em xem con chó có sao không.

Người con gái cúi xuống xem xét con chó đang run rẩy nằm liếm các vết thương.

- Bị cào toạc da. Khá nhiều vết, nhưng theo em không nguy hiểm. Trên vai có vết răng cắn. Cao hơn chút nữa thì trúng động mạch cổ. Thế thì chỉ có chết.

- Vết thương ở vai phải rửa thuốc tím cho nó. Các chỗ khác nó tự liếm lấy.
Họ cử động như hai cái máy, như trong sương mù, như trong cơn mơ. Chỉ đến lúc tin chắc không còn gì đe doạ sinh mệnh con chó , sinh mệnh của bản thân họ, họ mới ngồi xuống cạnh đống lửa, cả hai cùng như ngây dại.

- Khủng khiếp quá….Ôi lạy chúa, khủng khiếp quá ! Bốn con thú. Có lẽ em sẽ chẳng lấy làm ngạc nhiên nếu như chúng mình bắt đầu cắn xé nó.

Trong thinh không vang lên tiếng nức nở nghẹn ngào. Chỉ đến lúc này người con trai mới run bắn lên. Chàng ôm chặt lấy nàng, ghì chặt vào lòng mình, hãi hùng thầm nghĩ đến kết cục bi đát có thể xảy ra. Từ trong lồng ngực chàng thoát ra những tiếng thở hổn hển.

- Khi ấy có lẽ em sẽ không bao giờ tha thứ cho mình…. về những ý nghĩ…Và tất cả mọi điều.

- Đừng em… Đừng nghĩ như thế…. Đừng nghĩ như thế…

Đêm lắng xuống.

…Con báo không thể quay lại nữa, nó đã bỏ đi, vào rừng thẳm, vào nơi hoang vắng, thật xa con người.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
Malina (19-05-2010)