XIII. BÀI CA VẦNG DƯƠNG CHÓI LỌI
Cõng cô gái trên vai, anh mang cô qua suối, rồi lên núi, theo một sườn dốc thoai thoải, rào rạt cỏ xanh mơn mởn.
Vầng mặt trời đã lên khỏi ngọn núi. Đôi tay cô gái mà anh nắm chắc trong tay anh ánh lên sắc đồng.
Anh có thể mang cô như vậy đi mãi mãi. Một sinh lực kỳ lạ, mới được giải phóng, tuôn chảy khắp cánh tay, lồng ngực anh, khiến anh cảm thấy nhẹ nhõm, như thể được chắp thêm đôi cánh, lồng ngừng hít thở sâu mạnh như bễ lò rèn, các bắp thịt săn căng.
Buồng phổi nở nang bởi luồng gió ngào ngạt hương sắc từ phía rừng thổi tới, bởi hơi mát lạnh trong lành từ núi cao tràn về. Cẳng chân săn gân như có cốt thép, không biết mệt mỏi, sẵn sàng đưa anh cùng người con gái đi mãi về phía mặt trời.
- Bỏ em xuống. Anh sẽ mệt đấy.
- Anh á? – Anh chạy ngược lên dốc, và Amur, chắc hẳn có đầy đủ cơ sở kết luận rằng chủ nó đã loạn trí, tuy nhiên nhìn chung thì nó tận hưởng trạng thái mới mẻ ấy, lập tức sủa vang lanh lảnh, đuổi theo làm ra vẻ muốn đớp lấy gót chân ông chủ.
- Bỏ xuống kìa!
Thay vì câu trả lời, anh tung cô gái lên không trung. Một lần nữa. Lại một lần nữa.
- Mặt trời! Cả một vầng trời. Này, em cầm lấy!
- Nào, thả em xuống đi!
- Từ trên cao, từ khoảng xanh mênh mông, cô nhìn xuống anh bằng đôi mắt dịu lại, diệu kỳ. Cô thấy mái tóc tối bù, cặp mắt long lanh, cái miệng cười tươi, phô hai hàm răng trắng muốt.
- Để em, - cô co rúm trong vòng tay. Nhắm nghiền mắt lại và khẽ khàng chạm làn môi mình vào miệng Anh.
Cô cảm giác mình vừa yếu đuối lại vừa có uy quyền tuyệt đối với anh - một cảm giác mới lạ - tràn ngập trái tim cô.
“Anh y như một con mãnh thú to lớn mà hiền lành. Như con voi hay con gấu. Khoẻ vô cùng, nhưng lại sợ sức mạnh của chính mình, giàu lòng chắc ẩn, dễ dàng vâng theo một ánh mắt đầu tiên. Thế là đúng. Chẳng phải ta đã là của riêng anh rồi đó ư?
Họ đi trên đường mòn.
- Con gì xanh xanh đang bay lượn trên ngọn cây thuỳ dương nguyên thuỷ kia?
- Hoạ mi xanh đấy….Hôn em đi.
Hình như cô uống không biết chán ánh nắng và sự gần gũi của anh.
Một anh sáo đá véo von khúc ca mê ly cuối cùng của nó trong mùa hè này. Một chị vàng anh Trung Quốc đầu đen tuyền, hót líu lo trong buị cỏ sặc sỡ.
- Thế nhưng rừng Tai –ga vẫn như lặng tiếng, - cô gái nói- anh phải nghe tiếng rừng vào tháng năm mới mê hồn. Bây giờ vắng hết rồi. Cả lũ chim én Đaurơ cũng đã bay về phương Nam.
Một con chim xám nhỏ xíu chuyền cành ngay trước mặt họ.
- Thế chim gì đây?
- Chim sâu Đông – Á Li-u. mụ phù thủy đấy. Chuyên quyến rũ đánh lạc hướng những người săn tìm nhân sâm.
- Vậy thì cớ sao nó quyến rũ chúng mình? Chúng mình có đi tìm nhân sâm đâu?
- Anh có muốn không? – bỗng cô thốt lên hào hứng. – Em biết chỗ có đấy. Nếu anh muốn, em chỉ cho mà xem.
- Muốn chứ ! – anh nói.
- Đây, từ đây, bắt đầu họ hàng thân thích của nó. Bộ thổ dương quy. Eleutherococus, Thổ dương quy lục địa. Kia những chùm quả đen mọc liền, kia là cantopanax hoa khóm. Còn kia, ở vùng này gọi là “cây quyến rũ”, lá như lá nho. Tên la-tinh của nó kêu lắm cơ. Echiopanax Elatum nacai.
- Em biết nhiều kinh khủng, hôn em sợ lắm, - anh hôn lên môi cô.
Họ vừa đi vừa đùa nghịch, bịa ra cho nhau những chức danh mới.
- Thứ trưởng Bộ Nông nghiệp chuyên trách số lượng đàn bướm Mahagori.
- Đại diện quyền lợi họ báo ở Liên hiệp quốc.
- Chủ tịch suốt đời của Đại hiệp hội phụ nữ chống vật lý học.
- Yêu tinh râu xanh tầm cỡ toàn vũ trụ. Kẻ đại bợm chuyên ngốn thịt đàn bà con gái.
Buđrix phì cười.
- Đấy mà là chức danh à? Cái đấy lôi ra từ trong kho tàng các tiếng chửi rủa chứ.
- Xứng với anh quá còn gì!
Anh vừa đi vừa ngắm nhìn cô gái. Chẳng hiểu căn cứ vào những đặc trách nào mà nàng tìm được những loài cỏ cần tìm. Nàng cúi xuống, phân tách chúng ra hoặc thận trọng đào cả rễ. Nàng tìm kiếm. Làm việc.
- Khi nàng cúi xuống, đôi chân thon dài, khỏe chắc căng thẳng, eo thắt đáy lưng ong mềm mại uốn con như cánh cung, mái tóc xõa xuống và nàng lấy mu bàn tay gạt chúng lên – một cử chỉ muôn thủa mà vẫn của riêng nàng. Anh những muốn ngắm nàng mãi mãi, suốt đời.
Và anh mải mê ngắm nghía, khiến nàng đã mấy lần phải ngước mắt lên, lo lắng nhìn anh. Vốn xanh trong, nhưng khoảng khắc ấy, chúng sa sầm.
“Anh đứng yên đó. – cô gái thầm nghĩ. – Vậy mà em không tài nào trốn tránh anh, bởi anh thanh khiết và dũng mãnh quá. Bỏ chạy ư? không được. Không thể làm cho anh buồn tủi vì sự ngây thơ của anh. Chính do sự ngây thơ ấy mà anh chả hiểu ra tí gì. Cả giây phú này anh cũng không hiểu, không linh cảm gì. Không nên đường đột như vậy, một khi còn chưa hiến dâng hết. Trời, anh vàng rực bởi ánh mặt trời. Anh mở toang cửa lòng đón ánh nắng và đón em. Anh cởi mở nhanh quá đi ! Và em sẽ làm cho anh mãi mãi sẽ như vậy, anh yêu dấu, anh nhân hậu và cao đẹp của em !”
Họ lên đến cao nguyên. Ban đêm ở đây có lẽ lạnh hơn, vì vậy mà có nhiều lá đỏ ối, đỏ da cam, đỏ tím, vàng rực, vàng dịu. Nhưng giờ đây không khí nóng rực và oi bức đang ngự trị, từ những bụi rậm phả ra một hương thơm ngây ngất , lạ lùng.
- Mùi dây tóc tiên đấy, - nàng nói. – Rừng nhiệt đới mà.
Họ đi về phía khu rừng đó qua những bãi cỏ, nơi giữa thanh thiên bạch nhật mập mờ ánh trăng xanh, bàng bạc, bí ẩn. Ấy là hàng trăm ngàn cụm hoa hình chân chim miscantun đang lay động. Biển trăng thanh ấy dập dờn mênh mang.
Rừng hiện ra đột ngột, núi đồi đổ xuống bóng tối đen. Những thân cây đồ sộ cao đến bốn chục mét, bóng tối u ám. Cây đổ ngổn ngang, bụi rậm chằng chịt, vài vệt nắng hiếm hoi, yếu ớt. Những chùm quả đen xì của Eletherococcus, mọc cụm thành hình cầu, nhũng tán lá như màu đồng, những chùm quả nho màu xanh đen.
Cây cao to như tháp. Từ trên cây dây leo to bằng bắp đùi rủ xuống, lòng thòng hoặc uốn quanh thân cây như những con trăn. Tất cả chằng chịt, rối tung. Cả một mảng hàng trăm nghìn con rắn gỗ. Chúng leo đến tận ngọn, bò sang những cây bên cạnh, rủ xuống lòng thòng. Và chót vót tận đỉnh ngọn cây mới lác đác vài cái lá dây leo.
Chúng cướp ánh sáng, bóp nghẹt, che kín tất cả. Đôi khi chúng giết chết cả cây chúng leo nhờ. Đây là một cây hoàng bá chết khô. Kia, lại một cây tuyết tùng khô héo. Những dây leo actiniđia với các chùm quả ngọt như mật, vươn mãi lên phía mặt trời.
Trên thân những gốc tuyết tùng đổ mọc lên nhiều loài nấm kỳ dị. Mịn màng trắng toát hay hồng hồng, nhiều cành nhánh như san hô, khắc trổ tinh vi.
- Anh ngắt đi, - cô gái nói.
- Không được phép.
- Được, sắp rét rồi.
- Nhưng để làm gì?
- Để làm một bữa tối đế vương. Vùng này gọi “nấm chạc”, hoặc “mì ống Trung Quốc”. Vì nó mà người ta đã chặt hại tuyết tùng nhiều hơn là để xây dựng thành phố. Ở Trung Quốc, nó quý gần ngang vàng. Vì thế người Trung Quốc kéo từng hội từng phường vượt biên giới sang đây ngả những cây to nhất, càng già càng tốt vì nó sẽ mục rất lâu, sẽ khai thác được nhiều năm liền. Khi gỗ đã mủn ra, người ta cấy nấm vào thân cây, cái thứ “nấm chọc” ấy, rồi nấm sơn du, nấm “tai gấu” nữa. Một năm sau, họ đến thu hoạch nấm.
Buđrix thận trọng nhặt mấy cây nấm. Thân nấm mát rượi, hương ẩm ướt thơm ngon như nấm thông. Gragina dùng gậy gạt ra tìm gì đó.
- Em này, - anh nói nhỏ. – Em có biết khi cả hai chúng mình đã già rồi, anh sẽ hồi tưởng những gì không ? Sau một nghìn năm nữa ?
- Những gì ?
- Chính cảnh này. Hình ảnh em đứng giữa rừng hoang sơ này. Những dây leo như rắn. Dây nho leo “nấm chạc” như san hô.
- Em cũng thế.
- Một con ngòi nhỏ chảy trên núi đá xuống vũng nước sâu, tung tia nước mát lạnh trên đầu họ, long lanh những giọt ngũ sắc trên bờ vai nóng rát ánh nắng. Họ nằm tỳ vào nực vào miệng, cố tóm lấy tai con Amur đứng thấp hơn họ một bậc. Amur lười nhác nhấm nhản cắn laị họ. Rõ ràng nó cũng lấy làm khoan khoái.
- Những hàng cây mọc dày đặc sừng sững như bức tường, cành lá xanh tươi lòa xòa, dây leo lòng thỏng rủ xuống như thể muốn quấn chặt lấy hai người.
....Sau đó Gragina lôi anh rời thác nước, dắt anh luồn sâu vào bụi rậm
.
- Hình như ở đây. Stốp! Bỏ ba-lô. Cả súng nữa. Đi !Cô tiến ba bước và dừng lại dưới cây dẻ Mãn Châu, dưới gốc mọc dày đặc những bụi cây xanh rì.
- Anh chưa nhìn thấy gì à?
- Chưa.
- Thế thì nhắm mắt lại một phút. Và nghĩ về một điều gì đó tốt đẹp. Không được đến đây với điều ác độc trong tim.
- Anh sẽ nghĩ về em.
Và quả thực, anh thầm nhớ lại căn lều trong đêm qua, tiếng lá rừng xào xạc và làn môi của nàng.
- Anh nhìn đây, - cô thì thào.
Dương xỉ cùng các cây cỏ khác bị dẹp sang bên. Giữa khỏang trống hiện ra một cây con thấp bé, mảnh dẻ, nhưng có một dáng dấp trang trọng, thân thẳng, lá năm cánh, trổ lổ lổ .
- Nó đấy à?
- Nín thở, anh! Nó hay bẽn lẽn lắm, thở mạnh nó có thể chết đấy.
- Tại sao thế?
- Tại vì toàn bộ sức mạnh nó giấu kín dưới rễ. Để dành cho những kẻ khác. Bao giờ anh không yêu em nữa thì hãy trở lại đây, tìm đúng chỗ này và thực hiện một tội ác duy nhất – đánh cắp nó. Ngày ấy nó sẽ mọc to, già và thông thái rồi. Và thế là mọi điều sẽ trở lại với anh : dòng sông, tháng chín, và những cây thùy dương nguyên thủy.
- Anh sẽ không đánh cắp nó. Bởi anh sẽ không bao giờ thôi yêu em.
- Anh đừng nói thế, - giọng cô bỗng trở nên lo lắng. – Đừng buộc em phải hối tiếc về nhiều hành động của mình.
- Em chẳng việc gì phải hối tiếc.
Họ ngồi bên cây nhỏ nọ. Vai kề vai.
- Khoan đã nào, để em che nắng cho nó. Những tia chiếu thẳng cũng có thể giết chết nó. Nó mong manh như tình yêu ấy.
- Cô đan cỏ trên đầu cây.
- Ta lui ra xa đi: giờ thì anh sẽ nhận ra nó chứ? kể cả khi lấp dưới cỏ chứ ?
- Giờ thì anh sẽ nhận ra.
- Ta lui ra một chút. Biết đâu, những cặp mắt nhìn lâu cũng hạm hại nó.
Cây nhân sâm mọc cách họ có vài ba bước. Loài cây cổ xưa, dịu hiền, nhân hậu. Họ ngồi xuống cỏ và mải mê ngắm nó.
- Thôi để nó mọc- Cô nói, ngả đầu vào vai anh. – Lạ thật...Chưa bao giờ lòng em thanh thản như bây giờ. Hạnh phúc nữa. Thật kinh khủng là sẽ không bao giờ nữa. Ngộ nhỡ không bao giờ thì sao?
- Em sao thế? – anh ôm vai cô, áp sát mình. – Em sao thế? Muốn anh chết à?
Ánh nắng và bóng râm đan nhau nhảy nhót trên người họ. Rừng già xung quanh đan quện, xoắn xuýt. Hương rừng phảng phất hơi thở người con gái kề sát bên môi anh.
- Có sự bất tử không anh ?- Cô hỏi.
- Có. Bởi vì anh yêu em.
- Điều kỳ lạ nhất là em cũng yêu anh. Ngày hôm qua em cũng còn chưa ngờ tới điều ấy. Mới đầu em chỉ thấy vui vui được ngồi bên anh. Thế thôi. Rồi sau đó anh hôn em. Và dường như thức tỉnh em. Về sau em mới hiểu ra sự yếu đuối của anh, chàng hiệp sĩ hoang dã, không thể thương được ạ ! – Cô vuốt ve mái tóc anh. Em biết: rồi sẽ chẳng tốt đẹp gì. Nhưng vẫn không đừng được. Em mê mệt mái tóc này, đôi mắt này, cặp môi này, đôi tay này... Một tên chuyên săn trộm ngu ngốc đây. Em muốn anh mãi mãi nghĩ về em, em muốn không bao giờ điều này qua đi.
- Sẽ không bao giờ cả.
- Chỉ mong sao được như vậy...
Đôi mắt ấy tràn đầy nỗi đau đớn sâu sắc và một tình yêu bao la khiến Buđrix phải giật mình vì lòng thương xót và khát vọng che chở.
- Em bé nhỏ, em yêu thương...Em nghĩ vẩn vơ gì thế ?
- Em biết trước, có vậy thôi. Em sẽ không chịu đựng nổi điều đó.
- Nhưng em sẽ không phải chịu đựng điều đó, - anh hôn đôi mắt cô.
- Em sẽ làm đúng như thể ông Ađam sau khi phạm tội tổ tông. Gương mặt tội lỗi ngây ngô, bản thân chưa hiểu rõ điều vừa mới xảy ra... Nhưng vẫn thân thương nhất.
Trong lời lẽ cô gái, trong giọng nói, ánh mắt, trong cử chỉ đụng chạm của bàn tay có gì đó mê hoặc, ám thị. Dường như chính sinh lực lan truyền sang anh.
- Anh hãy tin rằng sẽ không bao giờ có điều gì khủng khiếp xảy ra với anh nữa. Em đảm bảo với anh. Anh hãy tin em.
Tất cả điều đó khiến anh vô cùng lo lắng, Nhưng cũng chính nó chứng minh cho sự đồng cảm to lớn, sự gần gũi chứa chan hạnh phúc của anh với người con gái kia- người đàn bà duy nhất của anh.
Bỗng cô nép sát vào người anh như thể tìm sự che chở.
- Thật đáng sợ. Có lẽ từ nay em không thể thiếu anh một giây phút nào. Rồi đây sẽ ra sao?
Dây leo như những con rắn khổng lồ đan bện nhau cuốn quanh các thân cây, xiết chặt. Chúng dệt thành mái dày đặc che trên những nhành lá nhỏ bé của nhân sâm, chúng bóp nghẹt các cây tuyết tùng không thương tiếc.
Những vòng ôm của họ còn nghẹt thở hơn, còn chí mạng hơn, như thể đó là lần cuối cùng trong đời.
Vòng ôm thô bạo mà êm ái – như chính sự sống, vòng ôm không thể chia lìa – như bầu trời trên mặt đất muôn thuở.