View Single Post
  #17  
Cũ 23-03-2008, 11:40
fresco's Avatar
fresco fresco is offline
Sủi cảo Nga - Пельмени
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 163
Cảm ơn: 47
Được cảm ơn 500 lần trong 124 bài đăng
Default

XII. BÀI CA CỦA MUÔN BÀI CA.

Nửa đêm, tít đâu trong núi có tiếng nai rống. Như thể chúng không muốn cho ai ngủ yên. Tiếng rống của chúng rất gần với tiếng gầm của hổ, tụât kỳ lạ là con thú hiền lành ấy lại có thể phát ra tiếng kêu ghê rợn như vậy.
Và con báo vẫn lởn vởn vòng quanh cái lều nhỏ giữa rừng. Thỉnh thoảng lại gầm gừ. Rình rập gì đó trong đêm tối.

Buđrix cảm thấy cô gái không ngủ. Từ chỗ cô nằm không vọng lại một tiếng động nhỏ, nhưng anh tin chắc rằng cô không ngủ và biết là anh cũng không ngủ. Lẽ ra anh nên nằm ngoài trời. Cạnh đống lửa lớn. Amur cứ cho nằm trong nhà, còn anh – anh nằm cạnh lửa. Trong nhà quá nóng. Ngoài kia, trời đêm sao sáng tĩnh mịch. Mặc xác nó, cái con báo thổ phỉ ấy. Sẽ chẳng có gì xảy ra sất. Cầm theo khẩu súng để ngay cạnh sườn, thế là ổn tất.

Cô gái không ngủ. Cô sẽ được yên tĩnh hơn, nếu như anh nằm cạnh đống lửa. Cô sẽ ngủ được. Sẽ ngủ ngon lành, để sớm mai dậy đón bình minh, đón núi rừng, đón vầng mặt trời rạng rỡ. Cứ yên tâm nhé, bé gái. Cứ yên tâm nhé, con người. Cứ yên tâm nhé, thùy dương nguyên thủy. Mọi điều đã trở lại như ban đầu. Em cứ sống thanh bình như xưa. Thật đáng tiếc vô cùng là sự thể lại xảy ra như vậy. Ngày mai anh sẽ ra đi. Hai người sẽ không bao giờ gặp lại nữa. Nàng sẽ ở đây. Bướm đêm sẽ bay lượn, hoẵng nai vẫn lang thang các nẻo lối mòn, thùy dương nguyên thủy tiếp tục rung rinh trước gió những chiếc lá trong suốt.

Còn anh, anh sẽ trở về xứ sở của mình. Sẽ nói với “sếp” rằng anh chẳng cần “trở lại với thiên nhiên”, rằng anh muốn nhổ toẹt vào sự trở lại ấy. Cái đầu sẽ khỏe lại ư – rất tốt. Không khỏe lại ư – thây kệ nó. Anh chẳng cần. Xin “sếp” cứ cho việc. Càng nặng nhọc càng hay. Rút cục, ngay cả tâm thần cũng cần phải nắm chắc trong tay đôi găng thép và giữ cho vững, chừng nào còn đủ sức lực. Việc gì mà phải buông thả như vậy nào ?”

Anh hình dung những ngôi nhà quen thuộc. Hiệu cà-phê, nơi bạn bè anh ngồi tranh luận đến khuya. Máy Xincrôtazôtrôn kiên cố như chiến lũy. Mặc cho quỷ tha ma vắt cái vụ “giản dị hóa” này đi, anh chán ngấy rồi. Cả cái “cuộc sống đơn sơ mà lành mạnh của thợ săn”, “ cả sự giản đơn nguyên thủy hồn nhiên của đạo lý” ấy nữa. Sự giản đơn mới tuyệt làm sao ! Chưa ở một nơi nào anh có thể ngờ lại vấp phải một sự rắc rối đến thế. Cầu cho nó cháy thiêu cháy rụi hết sạch đi !

.... Đấy anh đang bước vào tòa nhà đặt máy Xincrôtazôtrôn. Vòng trong gồm hai thanh nam châm khổng lồ tiếp giáp nhau... Ánh sáng trên mặt bẳng điều khiển.... Đồng nghiệp khoác áo trắng. Công việc quen thuộc, dễ hiểu. Có thể theo các bậc thang đi thông suốt ở bên trên cỗ máy khổng lồ và chui xuống, vào trong vòng tròn.
Tiếng báo gầm ư ? Không phải, tiếng còi máy rú lên đó thôi. Báo hiệu là cuộc thí nghiệm sắp bắt đầu. Phải, đúng hai giờ.

Đèn tín hiệu nhấp nháy. Trời đất ! Anh có điếc đâu mà phải cần đến đèn tín hiệu cơ chứ?

Khốn nỗi, có cả những người điếc. Mọi trường hợp đã được dự kiến.

Anh vẫn không nhúc nhích khỏi chỗ, dường như tất cả cái đó không liên quan gì đến anh. Tiếng loa truyền thanh oang oang:

- Các đồng chí chú ý! Yêu cầu rời ngay khỏi phòng. Bắt đầu đổi kíp…..Bắt đầu đổi kíp…

Tiếng nói loảng xoảng….Tiếng nói chat chúa. Mọi người hối hả đổ dồn tới các cầu thang sắt. chạy ngược lên, bước vội vã trên cỗ máy khổng lồ, tụt xuống ở phía bên kia và biến mất hút. Các bậc thang rên lên rầm rầm dưới bước chân họ.

Còi lại rú lên. Loa truyền thanh lại nhắc nhở. Mấy người khoác áo trắng đi rảo một lượt xem còn ai ngẫu nhiên ở lại không. Buồn cười thật, họ không phát hiện ra anh, đi lướt qua.

Đấy, họ đã đi suốt một vòng. Và không phát hiện ra một ai trong cái vòng trong khổng lồ to bằng cỡ toà nhà nhiều tầng.

Họ đang trèo lên. Rút cục, thế là họ vẫn không thấy anh. Bây giờ anh sẽ bí mật bám theo họ. Cho họ kinh ngạc một phen.

Anh địnhh đứng dậy nhưng không sao cử động được. Chân như thể liệt hẳn. Như bị gắn chặt xuống sàn. Thâm chí không nhúc nhích được.

Họ đã lên hết thang, đang đi lên miệng vòng tròn khổng lồ, sắp tụt xuống phía bên kia.
Đến phút này, Buđrix mới hiểu rõ điều sắp xảy ra. Anh kinh hoàng.

Anh muốn kêu lên, gọi họ đến cứu, gọi họ quay lại. Nhưng anh đã mất tiếng. Anh chỉ có thể ngồi nhìn hy vọng cuối cùng đang tiêu tan: họ đang xuống thang phía bên kia, mất hút dần. Người cuối cùng ngoảnh lại, nhìn thẳng về phía anh và… không phát hiện ra. Trốc đầu anh ta mất hút, lát sau tiếng chân bước rtên bậc thang sắt cũng im bặt.

Đến lúc này, vận hết ý chí, anh mới nhấc được chân lên khỏi sàn và nhảy những bước dài đến chân cầu thang. Nhanh lên ! Nhanh lên! Anh chạy như bay lên cầu thang, phóng đi trên miệng cỗ máy, lao xuống ầm ầm. Và đứng sững lại. Bởi vì ngay trước mặt anh, hai cánh cửa nặng trịch vừa mới khép kín, ngăn cách anh với ánh sáng, với mọi người, với người đàn bà mắt xanh mảnh mai bị lãng quên ở nơi nào xa lắc….Ngăn cách hoàn toàn với cuộc sống.

Kêu la vô ích. Sẽ không ai nghe thấy anh. Anh biết: sau cánh cửa kia, cửa thứ hai cũng đang loảng xoảng khép lại. Và những bản tín hiệu đỏ lừ bắt đầu nhấp nháy cảnh cáo.

Không đến gần ! Nguy hiểm ! Bên kia cánh cửa là cái chết!

Cái chết- và anh nữa. Mọi người rời xa toà nhà, đến đài quan sát. Dưới bầu trời chỉ còn trơ lại cái luỹ thép tròn, với hai thanh nam châm khổng lồ hình bán cung tiếp giáp nhau. Và trong vòng trong nam châm ấy, giữa bánh xe tử thần ấy là anh.

Thế là hết.
…Đã bắt đầu rồi…
Anh cảm giác thấy bằng da bằng thịt mình cái chết vô hình đang phóng đi, đang được “gia tốc” tới tốc độ vũ trụ trong cơ thể trống rỗng của con quái vật khổng lồ bằng sắt thép, nặng bằng mấy nghìn tấn này. Nó phóng vun vút và giết sạch mọi sinh vật trên đường bay huỷ diệt của nó.

Sau khi kết thúc hoạt động hai chục phút. Nó - cái chế t- sẽ không còn ở đây nữa. Nơi đây lại an toàn như trên bãi cỏ non giữa rừng. Mọi người sẽ lục tục trở lại. Nhưng đối với anh, mọi sự sẽ chỉ còn tồn tại trong dĩ vãng. Đối với anh, mọi sự sẽ vĩnh viễn kết thúc.

…..Ánh sáng đỏ lừ vụt loé lên ở một điểm, rồi bắt đầu tới tấp tia vào anh. Đồng thời một tia ý thức le lói cuối cùng mở ra trước mắt anh một cảnh thần tiên.

…Tại một miền hoang sơ xa lạ, trên bờ con suối trong xanh, giữa biển nắng chan hoà, một gốc thuỳ dương nguyên thuỷ đang mơ màng lay động, lá hình lông chim lao xao âu yếm - hạng phúc, tình yêu, mà anh đã lãng quên để đi tìm cái chết.

Bóng tối đỏ lừ sắc màu bùng nổ. trong ngọn lửa ấy, hằng hà sa số những đàn hoẵng cụt đầu lao thẳng vào anh.
Đúng giây phút ấy, cuối cùng, tiếng thét thất thanh đã bật được ra, đã thoát khỏi sự đè nén ngàn cân. Tiếng thét lâm chung, tiếng thét sinh nở - tiếng thét câm lặng, dường như chính trái đất bị diệt vong.

….Đêm. Bóng tối mù mịt trong gian lều. Ngoài cửa sổ, một chấm đỏ leo lét của đống lửa đang tàn.

- Sao thế anh ? Anh làm sao thế ? Anh làm sao thế?

Vẫn chưa tỉnh hẳn - tiếng thét kinh hoàng còn ngân đọng trên môi, vẫn còn chìm đắm trong ma lực của những hình ảnh đẫm máu, cụt đầu – nhưng anh đã cảm giác được đôi lòng bàn tay dịu dàng trên vai mình, những sợi tóc tơ mịn màng loà xoà xuống má mình.

- Xincrô… - anh lẩm bẩm, vô ý thức, - họ đóng.

- Anh sao thế….Im nào….Thôi im nào, anh…- nàng thì thầm, nhưng giọng kiên quyết. – Em biết rồi.

Đôi bàn tay mảnh mai nhẹ nhàng luồn xuống đỡ vai anh, lay tỉnh:

- Anh sợ lắm ư? Đừng sợ nữa, không nên sợ. Đừng để tâm nữa. Em đã lầm. Em đã ngu ngốc. Tất cả, mọi sự không phải như vậy đâu….

Cơn ác mộng tan dần. Những hình bóng quái đản cuối cùng biến đi. Đến lúc ấy, anh mới hiểu ra mình đang ở đâu, chuyện gì đang xảy ra. Anh dang hai cánh tay vào bóng đêm, ôm lấy vai nàng, nhẹ nhàng áp sát mình. Một luồng run rẩy chạy suốt toàn thân anh…

- Anh bé bỏng của em, “vị chúa tể” đáng thương của em… kẻ đã chinh phục em…Chủ nhân của sự sống. Anh đã thấy sự sống báo thù thế nào rồi chứ ? Em sẽ không rời bỏ anh nữa. Sẽ không trao anh cho ai nữa đâu.

Anh áp đầu nàng vào ngực mình, vuốt ve mái tóc bờ vai.

- Sao em nỡ…? Chẳng lẽ em không thấy…là anh yêu em…. Anh yêu em…

- Em biết… Em biết. Anh tha lỗi cho em. Em sẽ không cho phép họ làm anh mất trí. Em sẽ không để cho ai được chà đạp anh, chà đạp sự sống. Trời, tim anh đập dữ quá. Chàng trai bé bỏng của em! Anh thân thương của em!

Nàng hôn anh. Và anh, hầu như trong cơn hôn mê, cũng lần tìm làn môi, cặp môi, đôi mày của nàng. Chưa bao giờ trong đời anh có cảm giác hoà nhập, gần gũi đến như vậy, hạnh phúc đến như vậy. Và anh biết: sẽ không bao giờ còn có nữa.

Bộ ngực tròn căng, làm da mịn màng, cặp môi nóng hổi trong đêm. Tim anh ngừng đập, rơi, rơi mãi xuống vực thẳm hoang lạc, trong niềm vui tưng bừng của sự chờ đợi.

Nàng ở đây, trọn vọn, kề sát bên và vĩnh viễn. Xung quanh dày đặc bóng đêm, nhưng nàng ở bên anh. Buông nàng khỏi vòng tay hoà nhập, dẫu chỉ một giây cũng là tội lỗi. Chính bởi lẽ xung quanh dày đặc bóng đêm.

Hai bờ vai tròn lẳn, hoàn mỹ như hai đoá hoa, hai nhành tay thanh tú , làn môi ngoan ngoãn, vòng ôm thuỷ chung, vừa dịu dàng, vừa mãnh liệt. Tất cả điều khiến anh chan chứa một hạnh phúc chưa từng.

- Cùng với anh,- anh thì thầm.- Như thế này. Mãi mãi nhé!

- Vâng …Em khôngmuốn …Không muốn làm khổ anh nữa.


Đêm lững lờ trôi đi trên đại dương sóng nước, trên tàu đánh cá ngoài khơi, trên các mỏm đá, trên thung lũng kẹp giữa những dãy núi cao, trên dòng sông mơ màng không ngủ, trên căn lều nép vào bờ, trên đôi lứa thức trắng trong đêm và không mong đợi bình minh.

- Em là một cô bé ngốc nghếch, - giọng anh thì thầm, đứt đoạn vì âu yếm và hàm ơn.- Ngốc lắm ấy… Từ nay vĩnh viễn là của anh. Em yêu dấu, đường đến em sao mà dài lâu. Anh cám ơn số phận về chặng đường dài lâu ấy…. Anh cám ơn số phận là chặng đường dài ấy đã kết thúc. Thật hạnh phúc xiết bao là nó đã kết thúc mà không bao giờ hết.

- Khẽ chứ, anh. Em sung sướng quá. Em sợ nữa. Anh im lặng nhé!

Họ nằm nép sát vào nhau, lắng nghe rừng Taiga.

Đâu đó trong núi văng vẳng tiếng nai kêu. Đống lửa tàn dần, lụi dần trong tro than.
Con báo vẫn lởn vởn quanh nhà, thỉnh thoảng lại gầm gừ. Quen thói giành những chiến thắng dễ dàng ở núi rừng phương xa, nó mò đến đây, điên khùng, chưa hề bị ai kháng cự lại, nên nó cứ lởn vởn vòng vo, mỗi lúc một trở nên láo xược hơn, bởi không hiểu lẽ thiêng liêng của mảnh đấy này. Ở đây không ai săn bắn, Ở đây không có sự trừng phạt, Bởi vậy có lẽ nó nhầm tưởng lòng nhân hậu và cao thượng của con người là sự mềm yếu, là tính nhu nhược, thỉnh thoảng lại xé toạc màn đêm bằng những tiếng gầm gừ tức tối.
“Chúng run rẩy bên những đống lửa. Chúng run rẩy trong những ngôi nhà. G-rừ-grừ-grừ. Chúng không có lông lá che thân, mảnh khảnh, yếu đuối…K-khừ…K-khừ…Krừ….m-rừ….grừ…Ra đi, hỡi những miếng mồi ngon!”

- Thật khủng khiếp phải sống như nó, - nàng thì thào.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
Malina (19-05-2010)